I Love Ngọc Lan

Ngọc Lan—Tôi & Bạn Tôi!

  Tôi hay nhớ về quê nhà vào buổi chiều,

    nhất là những buổi chiều mưa rơi…

  Ngày đó, tôi cùng một người bạn thân, cùng là nhạc công đánh đàn cho một đoàn ca nhạc tổng hợp, lang thang lưu diễn. Nhưng có cùng sở thích là Ngọc Lan!

  Những khi bàn về nhạc th́ Ngọc Lan luôn là chủ đề chính của cả 2,vậy đó!say mê Ngọc Lan,yêu thương giọng hát Ngọc Lan,mê đắm vẻ đẹp thánh thiện của Ngọc Lan.

  Nói vậy để các bạn biết là chúng tôi đă xem Ngọc Lan là 1 phần không thể thiếu trong cuộc đời ! và cho đến bây giờ th́ t́nh yêu đó vẫn không thay đổi! 

  Sở dĩ tôi viết lời đầu của Nhạc Phẩm Khóc Một Ḍng Sông là có 1 kỷ niệm mà đến giờ , đă hơn 10 năm mà tôi vẫn luôn luôn nhớ đến.

  Tôi người Huế , được sinh ra ở ĐăkLăk , và lớn lên ở Đồng Nai.Bạn tôi th́ gốc Hà Nam Ninh (cũ) , sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng.chúng tôi gặp và nhau từ công việc , nhưng thân nhau th́ từ khi phát hiện cả 2 cùng “MÊ” Ngọc Lan (mặc dù ” thằng” kia hơn ḿnh đến 7 tuổi) ! thế là 2 thằng cứ rủ nhau đi hết đoàn này đến đoàn khác mà không tách nhau ra được!

   Có những ngày mưa gió,đoàn không làm ăn ǵ được ,cả 2 chúng tôi cũng buồn.Rồi một buổi chiều nọ,buồn quá mà trời đang mưa lâm thâm,2 thằng trên căn gác nhỏ (thuê của người dân địa phương nơi đoàn lưu diễn!)mở nhạc nghe,vừa mở lên th́ Ngọc Lan hát bài Khóc Một Ḍng Sông ,các bạn cứ nghĩ rằng : đang sống xa nhà,mà cũng đă lâu 2 thằng chưa ai về thăm nhà cả! trời lại mưa! lại thêm giọng ca da diết của Ngọc Lan…. chẳng ai nói câu nào, mỗi người quay mỗi hướng, rồi tự nhiên 2 thằng lại quay nh́n nhau : thằng nào cũng khóc ,mắt đỏ hoe…cứ nh́n vậy và nước mắt cứ chảy dài theo tiếng hát Ngọc Lan…

Posted by AnhVu | 5 comments |

Tổng Kế Thu Chi ” Chương Tŕnh Từ Thiện Xuân Ngọc Lan 2013 “

Chương tŕnh diễn ra đă lâu, nhưng v́ sau Tết đến nay là cao điểm của bên nghành du lịch cũng như của công việc mà Thangdo đang làm nên Thangdo chưa có thời gian tổng kết các khoản. Nay tranh thủ mấy ngày nghỉ lễ của Việt Nam lôi sổ sách ra tính toán và post cho các anh chị được rơ các khoản thu chi, mong các anh chị thông cảm.
Đến ngày 06/02/2013, trong Quỹ IloveNgocLan c̣n lại : 100 USD + 6.155.000 VND ( Updated ngày 27/04/2013 )
Thân
Thangdo

1.Các khoản thu chi Quỹ IloveNgocLan trong năm 2012 : Link
2.Các khoản thu chi Quỹ IloveNgocLan đến ngày 06/02/2013 : Link
3.Các khoản đóng góp và chi cho ” Chương Tŕnh Từ Thiện Xuân Ngọc Lan 2013 ” : Link

Posted by thangdo | 1 comment |

Ai khóc cho em ngày mai

Đúng một tuần, sau ngày mất của Ngọc Lan, là ngày anh ấy ra đi. Cái mốc thời gian thật dễ nhớ. Thật khó nguôi quên, hai nỗi buồn kề cận, nhân đôi. Từ  đây, và măi về sau.

Anh vốn là con nhà lính. Hơn 2/3 đời người ḍng nhạc đỏ hùng tráng đă thấm vào máu. Đùng một cái, quay ngoắc 180 độ, chẳng hiểu cớ ǵ, chuyển “tông” nghe toàn nhạc buồn nẫu ruột. Tủ CD Ngọc Lan chị vốn cất giữ nâng niu nay anh lục lọi mang hết ra xếp thành chồng cao thấp. Rồi th́ một hai thúc hối con gái “lên mạng kiếm cho Ba bài Chuyện t́nh không suy tư“, v́ hôm nhậu sương sương ở nhà bạn, Ba nghe Ngọc Lan hát hay quá”. Vợ anh th́ được một phen “ṿ tai bứt tóc” khi chồng ḿnh vốn tính ồn ào sôi nổi, nay bỗng dưng “thâm trầm sâu lắng lạ”. Cực chẳng đă, chị vợ đành ch́u ư chồng vào vai “cặp đôi hoàn hảo” duet cùng anh, nghêu ngao suốt đêm ngày theo tiếng hát Ngọc Lan. Ghé nhà chơi một chặp tối, mà ḿnh váng cả đầu. Và cũng lạ nữa, chị vợ khoe anh trở nên chu đáo, lo lắng yêu chiều chị và hai con hơn, sắp đặt mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà như thể anh sắp đi đâu xa…

Và anh đă đi thật. Đi xa măi. Vĩnh viễn không ngày về. Tai nạn tàn khốc đă mang h́nh hài rách nát anh đi trong một chiều mưa ở khu phố buồn. Một giây thôi. Không kịp rồi. Chỉ cách nhà vài bước chân nữa thôi, mà giờ anh phải trở về làm cát bụi rồi.

Chị vợ hóa đá. Đến khi nói được, những lời vá víu đầu tiên, Chị chỉ có một yêu cầu: trong suốt tang lễ anh, chị muốn anh được nghe bài hát mà anh với chị đă tập hát chung suốt một tháng qua. Chưa thấy một đám tang nào mà người nhà mở nhạc Ngọc Lan suốt ngày như thế. Toàn những bài hát về nỗi chia ly, về thân phận kiếp người . Trước khi nhóm người xúm vào nâng xác anh đặt vào quan tài, bác phụ trách khâm liệm chợt quay về chị, đề nghị mở lại bái hát cho anh nghe lần cuối. Khoảnh khắc cảm động đó, lời ca và tiếng hát đó, của Ngọc Lan thổn thức, của người vợ hiền nỉ non trong nỗi niềm biệt ly đó, đă tạo thành một dấu ấn đặc biệt khắc sâu vào tâm khảm mọi người. Tiếng nhạc dứt, tiếng khóc vỡ ̣a. Chị đă khóc được rồi, khuôn mặt đẹp, hốc hác đến nao ḷng. Nghĩ mà buồn. Ngày xưa, khi anh mở mắt cất tiếng khóc chào đời, th́ mọi người reo mừng đón chào anh. Ngày nay, khi anh nhắm mắt mỉm cười b́nh thản qua đời, th́ mọi người lại phải than khóc tiễn biệt anh đi.

Hôm đưa anh ra nghĩa trang, tôi d́u Chị ngồi bên anh. Suốt con đường gập ghềnh địa ngục trần gian ấy,  Chị miệt mài ôm cái Ipad áp chặt vào tim, th́ thầm cùng Ngọc Lan hát tiễn đưa anh đến tận mộ huyệt.

Từ ngày đó, mỗi lần ra thăm mộ anh, Chị đều mang theo bài hát này mở lên cho anh nghe giữa mông lung cô quạnh đ́u hiu của đời ḿnh. Người gác nghĩa trang xù x́ khắc khổ. có lẽ  v́ vậy mà đă chăm chút cho phần mộ của anh tươm tất hơn.

“Em khóc cho em đêm này. Ai khóc cho em ngày mai…”

Nước mặt chị ướt đầm. Trên đường về, ngồi sau lưng, Chị nói với tôi, mà nghe như nói với chính ḿnh, rằng:” Ai ngờ, bài hát này lại vận vào đời ḿnh. Ảnh nói với chị chỉ có Ngọc Lan hát bài này là hay nhất. Hồi c̣n sống, mỗi lần chị mở Ngọc Lan lên là ảnh hay chọc “Bà xă đang thất t́nh nhớ người yêu cũ hả” làm chị tức ảnh. Nghĩ lại thương quá. Ai ngờ người lạc yêu quan yêu đời như ảnh tự dưng thích nghe nhạc buồn. Th́ ra là điềm báo trước. Ai mà ngờ… “

Tháng 03.2013

Posted by Giac mo buon | 2 comments |

Thăm Mộ Giùm Tôi

Khí hậu nơi đây lạ quá, đă vào Xuân rồi mà c̣n lạnh như mùa Đông. Cả tuần nay Nhỏ bị cơn dị ứng nó hành ho nhiều, nói không ra tiếng, tối có ngủ được trọn giấc đâu; cơn ho đă làm Nhỏ thức giấc mỗi đêm đến hai ba bận. Hôm nay là ngày lễ Phục Sinh, Nhỏ ngủ nướng cả buổi; chưa muốn chui ra khỏi mền, ngủ bù cho những đêm mất ngủ. Ánh nắng ban ngoài chắc đă lên cao rồi v́ xuyên qua cửa sổ Nhỏ thấy ánh sáng chói chan như chờ đợi Nhỏ mở cửa để ùa vào. Với tay bật giờ, mới 9 giờ mà đă hết giấc, muốn ngủ nướng thêm nữa càng làm cho Nhỏ nghĩ ngợi.

Điểm tâm của Nhỏ : Café, lên mạng, lên facebook theo thói quen thư giăn. Được một lúc; nhớ lại cần phải scanner những giấy tờ bổ ích mà người bạn đồng nghiệp mới cho mượn để mai đi làm lại phải trả cho người ta. Từ thứ Bảy đến giờ Nhỏ lười v́ biết c̣n 2 ngày trước mặt. Nhưng thôi cũng phải làm cho xong để cơn lười nó lại kéo đến. Vừa scanne được 1 tờ, Nhỏ nghe có tiếng chuông điện thoại vang lên. Mà Nhỏ chẳng c̣n hăng hái bắt điện thoại như lúc c̣n trẻ cứ mong bạn bè rủ đi chơi nên thông thường th́ hai đứa con của Nhỏ trả lời. Nghe đứa con gái nói tiếng Việt dạ dạ thưa thưa với ai đó nên Nhỏ biết là thế nào nó cũng vô đưa cho ḿnh.

- Dạ để con đưa cho mẹ con.

Th́ ra là người chị gọi thăm. Một hồi thao thao bất tuyệt, chị cho tôi hay 7 tháng 4 này có phái đoàn nghệ sĩ ở Mỹ sẽ xuống Toulouse tŕnh diễn, sau đó sẽ lên Paris và hát tại Pavillon Baltard trong đó có nhạc sĩ Lam Phương. Tôi cũng thấy vui vui cho chị v́ chị phụ giúp cho ban tổ chức. Tiếc là trong chuyến đó sẽ không có Ngọc Lan. Nh́n tấm bích chương quảng cáo tôi luôn t́m kiếm h́nh chị Lan như mơ hồ, như hy vọng. Nếu như trong phái đoàn qua diễn mà có Ngọc Lan chắc tôi phải gọi cho bằng được Vic lên để đi rồi. Buồn thầm trong ḷng.

Sau một hồi tâm sự, chị tôi nói tháng 5 này chị sẽ đi Mỹ. À; tiết mục hấp dẫn đây rồi.

- Chị Hương đi Mỹ mà đi tiểu bang nào ?
- Cali
- Cali mà ở đâu ?
- Bạn chị ở Huntington… ǵ đó ?
- Hả ? Cái ǵ ? Người đi phải là tôi mới đúng chứ.

Sợ chị đọc không rơ nên tôi đánh vẫn từng chữ chờ chị kiểm soát lại.

- Ừ, đúng rồi. Nghe nói gần biển ǵ đó mà. Từ Huntington Beach ra Bolsa có xa không Trang?

Tôi reo lên.

- Trời ơi gần mộ chị Ngọc Lan đó. Góc đường Boulevard Beach và Talbert là nơi yên nghĩ của chị Ngọc Lan. Từ Huntington chị Hương muốn ra Bolsa th́ đổi 2 chuyến bus đi cũng được.

Thấy cô em ḿnh rộn ràng lên chị tôi cũng rộn ràng theo.

- Ủa thiệt hả ?
- Vậy th́ chị Hương tới đó nhớ đi thăm mộ chị Ngọc Lan giùm em nghe.
- Ừ, bạn chị Hương giờ đă về hưu, chỉ nói chị Hương qua sẽ dẫn đi chơi, c̣n đ̣i trả tiền vé máy bay cho nữa nhưng chị đâu có chịu. Chắc qua bển nhờ chỉ dẫn đi thăm mộ Ngọc Lan.

Chuyện đi phố Bolsa, khu Phước Lộc Thọ đối với tôi chẳng có ǵ là thú vị. Nhớ năm nào tôi cứ lái xe chạy lên chạy xuống con đường này đến quen thuộc. Nhưng khi rẽ vô đường Talbert thăm mộ chị Lan tôi mới thấy thật sự có ư nghĩa.

Trước đây, nước Mỹ đối với tôi chỉ là một cường quốc. Khi c̣n trẻ, nh́n thấy những người Việt ở Mỹ qua đây chơi, vẻ của họ làm tôi không mấy thích. Chẳng hiểu v́ sao. Có người hỏi tôi có thích đi Mỹ chơi không; câu trả lời là không mà chẳng đắng đo dù tôi chẳng có thành kiến ǵ với nước Mỹ mà trong ḷng phục nể nước Mỹ nữa là khác.

Nhưng….lúc nào cũng có chữ nhưng vào câu chuyện. Nếu người chị chồng của tôi không ở Huntington th́ chắc sẽ chẳng có cơ hội đi Mỹ. Dạo ấy nơi trang này nói nhiều về việc thăm mộ Ngọc Lan làm tôi mơ, nuôi hy vọng nhưng không biết làm sao hơn. Cho đến khi hay tin người chị chồng của tôi ở ngay Huntington th́ tôi hiểu đây là có hội ngàn vàng mà tôi không thể bỏ qua.

Sáng nay, đi lại khu siêu thị Carrefour mà chạnh ḷng. Nhớ cũng đúng vào dịp lễ Phục Sinh này, tám năm về trước tôi đặt vé nơi đây để đi Mỹ, trước là để thăm gia đ́nh chồng và mục đích chính của tôi là thăm mộ chị Ngọc Lan kia mà.

- Trưa mai ḿnh đi Las Vegas, ở đó 2 đêm. Sau đó th́ đi Grand Canyon. Rồi th́ về lại và đi San Francisco.

Tính toán và tính toán….Nghe mọi người tính mà buồn v́ tôi nào muốn đi đâu khác. Buồn lắm, nên khi đi Las Vegas và Grand Canyon tôi chỉ nôn về lại Cali, nôn về bên cạnh chị. C̣n San Francisco xin nhường cho những ai muốn đi, c̣n tôi ở lại Huntington dấu ái mà thôi. Yêu thầm nước Mỹ và… tôi yêu Người lúc nào không hay…..

Có thăm mộ chị Ngọc Lan nhớ thắp giùm tôi nén hương mờ. Rồi tháng 5 tới đây tôi lại đứng ngồi không yên mà hướng về nơi ấy; dơi mắt trông theo, trông theo từng ngày.

Posted by Minh Trang | 12 comments |

Hành Tŕnh Yêu Thương “ Xuân Ngọc Lan 2013”

Năm nay là năm thứ 3 chúng tôi cùng nhau thực hiện chương tŕnh, năm nay nhờ có sự chuẩn bị và giúp sức của nhiều anh chị nên chương tŕnh nhanh chóng hoàn thành để mọi người có thể dọn dẹp, chuẩn bị nhà cửa trước thềm năm mới. Đặc biệt chương tŕnh năm nay có sự góp mặt của cả gia đ́nh bạn Nhật Hạ : từ mẹ đến chị đến em, tội nghiệp cô bé em Nhật Hạ, 11h đêm là giờ bắt đầu đi phát quà th́ cô bé đang ngủ ngon lành.

Do thời điểm thực hiện chương tŕnh là cận Tết và mọi người không nghỉ trùng giờ nhau nên mọi người thay phiên nhau làm, ai rănh giờ nào th́ cứ qua nhà Thangdo gói quà, v́ Thangdo đă dặn sẵn người nhà là cứ thấy ai qua nói là gói quà từ thiện là mở cửa cho vào, cứ gói đến khi hết hay mệt quá th́ về. Như chị Trucdo, Thangdo đi làm về, thấy Bác cả nói là có con bé nào tới từ hồi trưa cặm cụi gói quà tới tối mới về, tội nó ghê, nhờ vậy nên bác đă góp thêm 100 USD vào cho chương tŕnh v́ sự nhiệt t́nh của các anh chị .
Năm nay chúng tôi dự tính là sẽ chỉ phát quà trên đường phố Saigon như mọi năm , nhưng chợt nhớ đến các cụ già neo đơn ở Trại Phong Bến Sắn mà nhóm bạn IloveNgocLan đă ghé thăm vào đợt trung thu năm trước. Các cụ tuy đă đỡ hay khỏi bệnh nhưng v́ thân thể tật nguyền do biến chứng của căn bệnh, do bị người thân bỏ rơi nên không thể trở về ḥa nhập cùng cộng đồng, “Trở về chỉ làm khổ con cháu hay đi ăn xin thôi, thôi th́ chỉ nhờ t́nh thương yêu của Chúa và các cô chú điều dưỡng bác sĩ nơi đây, sống được ngày nào hay ngày đấy các chú ạ ! “ như một cụ đă nói, nên chúng tôi không nỡ bỏ qua địa điểm này nên cuối cùng quyết định là sẽ phát quà cho cả hai nơi.
Xét đến số tiền đóng góp của các anh chị và các bạn và số tiền c̣n trong quỹ, không thể đủ tiền cho một phần quà đầy đủ như mọi năm cho cả hai nơi, nhưng vẫn muốn tất cả có quà nên cuối cùng chúng tôi quyết định sẽ bớt chút ít trong mỗi phần quà và vận động thêm các anh chị em để có đủ 200 phần quà cho hai nơi. Riêng phần quà cho nhóm người đường phố sẽ có nhiều hơn chút ít so với nhóm ở trại Phong .

Đợt 1 : Hôm ấy là ngày 23 tháng Chạp, tức ngày đưa ông Táo về Trời, nhóm khởi hành đi từ Saigon chở 100 phần quà xuống cho các cụ già neo đơn ở Trại Phong Bến Sắn, v́ khởi hành trễ và do lạc đường ( Thangdo nhầm giữa ngă 4 Ḥa Lân và Ngă 4 Thiên Ḥa nên đi lạc đường, thành thật xin lỗi mấy anh chị :D ) nên nhóm xuống tới nơi muộn hơn dự định. Lúc này trời đă tối và vùng quê nên thường là sau 7 giờ mọi người đă đi ngủ, nhưng v́ chúng tôi đă báo trước nên có cụ vẫn c̣n thức ngồi chờ. Khi chúng tôi vào thăm, như đă quen biết biết từ trước, các cụ nói chuyện hàn huyên với chúng tôi mọi thứ, kể chuyện gia đ́nh, ăn uống ra sao, mọi thứ trên đời như để khuây khỏa cho cái buồn heo hút nơi đây. Chúng tôi, mỗi người thay phiên nhau cầm từng phần quà đến từng giường thăm hỏi, tặng quà và chúc Tết các cụ, các cụ rất vui và mừng. Sau đó chúng tôi trở về tới Saigon khi đă muộn ( gần 10 giờ tối ), một số chị c̣n sống với bố mẹ chắc hẳn đă bị la, nhưng đă đi th́ phải chịu :D

Đợt 2 : Chúng tôi phát quà vào các ngày 25,26 và 27 tháng Chạp khi trời đă về khuya nên chỉ có một số anh chị đi được. Đối tượng mà chúng tôi ưu tiên chọn cho thường là những người không nhà, ngủ lề đường như các nhóm xích lô tại khu Cô Giang Cô Bắc Q1, nhóm xích lô gần siêu thị Coop Mart Lư Thường Kiệt.. rồi mới tới những người lượm rác. Khi tặng quà cho họ, chúng tôi hỏi thăm về hoàn cảnh sống của họ và thấy được mỗi trường hợp là một mảnh đời bất hạnh.
Có cụ Lan trên 70 tuổi không nhà, ngủ ở gầm cầu Nhị Thiên Đường Q.8, tối không ngủ , lấy xe đạp rảo quanh các khu ăn nhậu lượm rác ve chai vỏ lon bia người ta quăng ra để bán, kiếm tiền cho đứa cháu ngoại đi học thêm Anh văn để cháu có việc làm tốt sau này, thoát nghèo, đừng như bà ngoại.
Có người bà từ quê lên mà con gái đang nằm điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy, con rể đang tù tội, bà dắt 2 đứa cháu với xe 3 bánh là nhà, ngày ngày đi bán dạo , đêm đi lượm rác kiếm thêm cho 2 đứa cháu thiếu mẹ đủ cái ăn qua ngày, khuya mệt th́ leo lên xe ba bánh : bà nằm trên, 2 cháu nằm dưới cho ấm mà ngủ.
Hay có chị bán vé số mà 2 chân đă tàn tật, chị lết đi bằng 2 tay trên 2 chiếc dép bán dạo về đêm ở khu chợ Xóm Chiếu – Q.4, những trường hợp này chúng tôi thay phần quà bằng một bao ĺ x́ với số tiền tương đương v́ chị không thể vừa lết vừa ôm quà về nhà được, những trường hợp khác như quá khổ hay có con nhỏ, chúng tôi cũng tặng thêm 1 bao ĺ x́ để mong có thể giúp thêm phần nào cho họ.
Được biết, những người chạy xích lô không nhà, họ thường ăn ngủ trên chính chiếc xe như là mái nhà, tắm rửa th́ ra nhà vệ sinh công cộng 5.000 VNĐ/ lần, đi tiêu đi tiểu th́ tại chỗ hay ngay nắp cống. Họ quê từ nhiều nơi An Giang Châu Đốc, Long An, Trà Vinh ban ngày đi chạy xe, tối về tụ thành nhóm để nương tựa lẫn nhau,giúp đỡ những nhau lúc có ai bệnh hay trái gió trở trời và quan trọng nhất là để bảo vệ lẫn nhau khỏi x́ ke cướp giật. V́ họ đi làm dành dụm tiền cất trong người để cuối tháng ra bưu điện gửi về cho mẹ già con nhỏ ở quê, bị cướp là trắng tay, tháng đó sẽ có người đói !
Điểm chung có thể thấy ở họ là t́nh thương yêu nương tựa giúp lỡ lẫn nhau như những anh em ruột thịt và niềm hy vọng về ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Cũng có những trường hợp chúng tôi rất khó xử hay bị rượt chạy như cướp.Không biết hoàn cảnh của họ như thế nào nhưng họ hành xử rất tiêu cực tiêu cực như khi thấy chúng tôi với xe đầy quà chạy ngang là họ tụ lại và định giựt lấy các phần quà làm chúng tôi phải bỏ chạy . Hay một số trường hợp không nhận quà , thảy lại vào chúng tôi,không biết v́ lư do ǵ, nhưng không hề làm nản ḷng chúng tôi.
Cũng có những sự lo lắng và nỗi niềm khi mỗi năm chúng tôi trở lại địa điểm cũ nhưng không thấy người xưa đâu, làm bâng khuâng những câu hỏi : Giờ này họ nơi đâu, c̣n sống hay đă mất ? hay là họ đă khá hơn nên không c̣n ở nơi đây. Thôi th́ chỉ cầu mong điều tốt sẽ luôn dến với họ vậy.

Chuyến đi từ thiện đă kết thúc tốt đẹp như là mong muốn của chúng tôi là phần quà sẽ đến trực tiếp với người nghèo mà không phải qua “ khấu hao” cho các cấp chính quyền như các tổ chức khác. Tuy nhiên sau mỗi chuyến đi là những trăn trở của Thangdo về tương lai mờ mịt của những con người ấy. Phần quà này có thể sẽ giúp họ tạm no đủ trong vài ngày nhưng vài ngày sau và những ngày sau nữa, họ sẽ ra sau đây ? Chỉ hi vọng rằng mai nầy Chánh phủ Việt Nam, mấy bác mấy chú có bớt tham ô, có quan tâm đến người dân hơn như các chánh phủ xứ Âu Mỹ, tạo việc làm tốt cho công dân của họ để không ai phải lang bạt nay đây mai đó ngoài lề đường mặc cho nắng mưa ? Hay hy vọng rằng một ngày nào đó cộng đồng Ngọc Lan của chúng ta sẽ lớn mạnh và có nguồn quỹ mạnh để xây trung tâm hỗ trợ cộng đồng, giúp họ có công việc và chỗ ở tốt hơn để thoát nghèo?
Hy vọng và sẽ luôn hy vọng ……

Thangdo

P/S :
H́nh Đợt 1 : Trại Phong Bến Sắn, Link
H́nh Đợt 2 : Phát quà người nghèo đường phố Saigon, Link
Video thăm hỏi và phát quà tại Trại Phong Bến Sắn : Link
Video phát quà tại Saigon : Link

Posted by thangdo | 1 comment |

06.03.2013

Ngày mất Ngọc Lan, tôi định viết ǵ đó, có thể là chuyến đi t́m về mái trường xưa  như tôi đă hứa với một số người bạn dễ thương? hay một bài nhật kư? Loay hoay, hí hoáy măi mà sao tự nhiên văn đi đường văn, cảm xúc đi đường cảm xúc. Nhảy lên iloveNgocLan v́ tôi biết chắc sẽ có một số bài viết ở trên đó đây. Đọc xong một hồi, chữ nghĩa của tôi như ….không cánh mà bay. Im lặng một….ít ngày, hôm nay MK đăng bài viết khái quát về chuyến trở về trường Lư Thường Kiệt và nhà thớ Xóm Thuốc, bên cạnh đó là chương tŕnh ca nhạc với Chủ đề Tưởng nhớ Ngọc Lan do pḥng trà C’est Moi tổ chức để các cô bác, anh chị, các bạn có thể cảm nhận cái bùi ngùi, nhớ nhung “nàng” của các fan ở Saigon:

” Sài G̣n 3.3.2013

Sau một kỳ nghỉ Tết khá dài ở quê nhà, hôm nay là chuyến đi về vùng quê đầu tiên của tôi sau khi trở lại Saigon. Ôi chao! Cái nắng, cái nóng quen thuộc, có vẻ năm nay Saigon nóng vội hơn những năm trước…

Tối ngày 2.3 tôi có đi ngang qua nhà thờ Xóm Thuốc để đăng kư xin lễ cho Ngọc Lan và giờ lễ cho tiện sáng mai khởi hành v́ năm nay ngày 6.3 rơi vào ngày thứ 4 nên tôi tranh thủ đi trước mấy hôm.

7h00 tôi cùng một chị bạn đă có mặt tại giáo xứ. Sau một hồi ḷng ṿng gửi xe, 2 chị em đă có mặt bên trong để chuẩn bị làm lễ. Sau buổi lễ, 2 chị em nh́n nhau, và rơ ràng đoán ư nhau một cách dễ dàng. Phải thừa nhận rằng đây là buổi lễ mà trong đời chị em tôi cảm thấy lâu nhất, nghiêm túc nhất và hơn nữa là ấn tượng nhất. Lâu nhất bởi v́ lễ kéo dài 2 tiếng 7h30 – 9h30, nghiêm túc nhất với nhiều lư do: thứ nhất, ngày khi vào cổng tôi đă được sơ nhắc nhở v́ trong tay đang cầm điện thoại nhắn tin cho một fan Ngọc Lan khác đang trên đường tới mặc dù khi ấy vẫn chưa bắt đầu lễ, tôi nghe theo sơ, vội cất điện thoại túi quần, bật chế độ rung, thứ hai, trong suốt 2 tiếng làm lễ tôi không dám rút điện thoại ra để từ chối cuộc gọi v́ theo dơi đầu buổi đến giờ không có giáo dân nào sử dụng điện thoại cả, thứ 3, đi trễ 5 phút một chị bạn khác đă bị….ở ngoài, thứ 4, không ai bỏ ra về giữa chừng, thậm chí khi đă xong việc phát bánh thánh, cũng xin nói thêm, hầu như những giáo sư tôi dự lễ đều có kiểu người lũ lượt kéo ra về sau khi nhận bánh thánh, c̣n ở đây, trật tự và nề nếp vô cùng. Ấn tượng nhất bởi các sự kiện mà tôi đă nêu trên. Sau lễ hai chị em nh́n nhau và nói “Hoàng Trọng Thụy nói Ngọc Lan khó tính và nghiêm túc, chắc một phần nàng được ươm mầm nơi đây”. Hay thật, giữa Saigon có một giáo xứ như vậy đúng là quư thật!

Lật đật dắt xe, 2 chị em tiến về trường Lư Thường  KIệt cách đó khoảng 10 cây số hướng về huyện Hocmon. Trên đường lái xe, hai chị em nói với nhau “Chà chà, đường đi học xa vậy, hèn chi anh nào cũng tranh nhau đưa nàng về là đúng rồi, bộ hồi xưa gần nhà nàng không có trường hay sao mà  đến tận đây học ta? Chắc đi xe đạp hả? Không đâu, trên mạng người ta nói là Ngọc Lan được sinh ra trong một gia đ́nh khá giả, chắc đi xe hơi…Ủa? mà em nhớ có một anh là thành viên kỳ cựu nói là đi xe đ̣….” Một mớ lung tung linh tinh hai chị em suy diễn và tưởng tưởng khuôn mặt đáng yêu của nàng rồi phá lên cười. Nhờ vậy cũng quên nhanh cái nắng, cái ṇng đầu hè…..

Trường Lư Thường Kiệt đă hiện trước mắt. Chà chà ” có nhầm không em? chị nhớ cái h́nh chú N up lên cái biển nó khác hà, sao cái này nó hoành tráng quá vậy?” Tôi rút điện thoại gọi điện nhờ “thẩm định” . A ha, đúng nó đây, mới xây xong, xây mới hoàn toàn. Hai chị em xin vào trong trường. Cảm giác đầu tiên là…..thất vọng toàn tập. Trường xây mới hẳn, nhưng có vẻ chăm chút cho bộ phần giáo viên hơn là đám học tṛ lóc nhóc, thế hệ tương lai của đất nước. Thường th́ khi xây dựng một trường học, vị trí từ cổng chính nh́n vào là “mặt tiền”, nghĩa là phải đẹp, khang trang, sạch sẽ nhất. Áy vậy mà trường ngày nay cái “mặt tiền” ấy thuộc về phía “cánh gà”. Sân trường rộng nhưng người ta lót gạch bông, và chỉ dành chừng 10 mét vuông cho…trồng cỏ. Trong cái khoảng chật hẹp là sự giao thoa của 3 thê loại văn hóa mà nh́n một hồi không biết nó là cái ǵ, đầu tiên là bia đă khắc chữ hán Nam Quốc Sơn Hà, tiếp theo là hồ cá không cá mà có đá tự làm bằng cement, phần cuối là bức tượng thuộc văn hóa Âu. Nh́n về phía tay phải, hai chị em nghĩ “Chắc đây là dăy lớp học c̣n sót lại từ hồi cũ, thôi, chị em ta chụp ở đây mấy tấm đi”. Đang chuẩn bị “tác nghiệp” th́ chú bảo vệ chạy lại “Mấy cô xin vào đây tham quan chứ không có xin chụp ảnh, không được chụp ảnh ở đây”. Chúng tôi làm theo lời ông, c̣n riêng tôi, tôi thắc mắc và nực cười. Ở đây không có chữ No Camera, không phải cơ quan nhà nước mà…Nói vậy chị em cũng lén chụp được mấy tấm ở khu mới cho bằng được mới thôi. Nghĩ đi nghĩ lại, chỗ ḿnh đang đứng không biết hồi xưa Ngọc Lan có chạy ngang qua không nữa. Giá như hôm đó có một người “bạn xưa” của Ngọc Lan tham gia nữa th́ hay biết mấy. Hít trong gió, tôi cố gắng cảm nhận nàng, và cũng không khó khăn mấy v́ chỉ cần biết, ngày xưa, tại nơi này, nàng đă có một khoảng thời gian hạnh phúc là được….

Saigon 6.3.2013

Sáng ngày 5.3 tôi nhận lời đề nghị giúp đỡ của ca sĩ Thanh Hoa, chủ pḥng trà C’est Moi về việc cho cô mượn video mà chúng tôi có thực hiện để làm chương tŕnh Ngọc Lan Night 2012 cũng như những thông tin chính xác về cuộc đời Ngọc Lan. Tôi e dè v́ bản tính không thích đụng đến chuyện tiền bạc, thương mại….Nhưng có người nói với tôi rằng “Em đừng nghĩ đến chuyện chỉ làm v́ mang tính thương mại, em cứ nghĩ rằng, khi người ta xem cái video này, sẽ có nhiều người biết đến Ngọc Lan và IloveNgocLan, khi ấy t́nh yêu với Ngọc Lan sẽ lớn hơn nữa”.

21h00, chương tŕnh bắt đầu và khá bất ngờ v́ khán pḥng rất đông khách, chính ông chủ của Thanh Hoa cũng thừa nhận điều đó. Đa số là những người lạ, tôi chưa gặp bao giờ, họ là những người trung niên. Không ngờ với chủ đê tưởng nhớ Ngọc Lan người tham dự lại đông thế.

Chương tŕnh có sự góp mặt của khoảng 5, 6 ca sĩ. Tất cả các ca khúc được tŕnh bày là những nhạc phẩm nàng từng thể hiện. Với h́nh nền rộng lớn là video Mặt trời Bên kia Mùa hạ và Như em đă yêu anh. Nh́n từ xa, đẹp không tả nỗi! Nhưng có lẽ, điều làm tôi tự hào nhất là lúc chiếu video do nhóm thực hiện với nội dung khái quát cuộc đời ca hát của Ngọc Lan. Người xem rất chăm chú và trầm trồ khen ngợi nàng, ôi, sướng rơm người! Xong video cô ngồi bên cạnh tôi nói “Nhờ coi cái này mới biết Ngọc Lan mất v́ bệnh MS, chứ đâu biết, hồi xưa giờ cứ tưởng là bị ung thư”

11h00, Thanh Hoa cảm ơn nhóm IloveNgocLan, c̣n tôi, tôi cảm thấy rất tự hào khi năm nay làm được nhiều việc để tưởng nhớ cô, Ngọc Lan, t́nh yêu của tôi.”

Dưới đây là link h́nh ảnh về Giáo xứ Xóm Thuốc và Trường THPT Lư Thường Kiệt ngày nay.

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0012_zps84de1f9b.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0010_zpsd8a31b34.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0009_zpse4c4ea89.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0006_zps9fb4f79b.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0004_zps69f5fb3a.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0002_zps04d0662c.jpg

http://i335.photobucket.com/albums/m447/minhkhue_8888/Photo-0001_zpsca88e134.jpg

 

Posted by minhkhue_8888 | 5 comments |

Ngọc Lan et l’histoire, une cohérence inséparable

Những ca sĩ khác sẽ không bao giờ vượt được Ngọc Lan, ít ra là trong tim ḿnh, v́ lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Ca sĩ hát hay là một lẽ, cảm nhận của khán giả là một lẽ, hoàn cảnh để cảm nhận lại là một lẽ khác. Phải chăng Ngọc Lan đă tụ hội tất cả những yếu tố trên để rồi giới thưởng ngoạn phải thốt lên rằng: ‘’đó là một hiện tượng có một không hai trong lịch sử âm nhạc Việt Nam’’. Đôi khi ḿnh c̣n gop góm nhiều nơi những danh hiệu người ta đặt cho cô như là: ‘’nữ hoàng nhạc t́nh ca’’, ‘’huyền thoại âm nhạc’’, ‘’ngôi sao ca nhạc số một Việt Nam’’, ‘’nữ nghệ sĩ thành công nhất’’ , ‘’đệ nhất danh ca hải ngoại’’, ‘’giọng ca bất tử’’, ‘’tiếng hát không đối thủ’’ vâng vâng và vâng vâng… Nhiều lúc ngẫm nghĩ ca sỹ nhiều người có chất giọng hay, nhiều người hát cũng truyền cảm, nhiều người cũng hát bằng cái tâm, rồi cũng đẹp, cũng tính t́nh đáng mến, nhưng tiếc một cái là được cái này th́ lại thiếu cái kia. Mà giả sử ngày nay hoặc sau này có ai đó có đủ hết những điểm hoàn mỹ như Ngọc Lan th́ chắc có lẽ cũng khó mà chiếm trọn vẹn được trái tim người hâm mộ, đón nhận một t́nh yêu bất diệt, cuồng nhiệt từ khán giả và lập nên những ḱ tích như Ngọc Lan, v́… lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó.

Ḿnh là một người nghe nhạc Ngọc Lan tuổi đời c̣n khá trẻ, thuộc dạng sinh sau đẻ muôn nên không dám gọi là b́nh luận hay đánh giá những ǵ thuộc thế hệ trước, chỉ nói lên cảm nghĩ của bản thân qua trực giác và qua những điều biết được. Ḿnh nghĩ rằng: (như lời ai đó đă nói) Ngọc Lan xuất hiện vào đúng thời điểm mà người Việt tại hải ngoại (cũng như trong nước) đang thiếu thốn về đời sống tinh thần. Quả thật rất đúng! Là đứa con xa quê nên ḿnh hiểu rơ được điều này. Hoàn cảnh mà chúng ta nghe nhạc cũng góp một phần không nhỏ vào ấn tượng về bài hát cũng như về người ca sỹ. Thời xưa có vẻ như con người ta sống t́nh cảm hơn, không quá phụ thuộc vào vật chất như bây giờ. Hồi đó phần lớn nghe nhạc là v́ thương, v́ nhớ, v́ buồn, v́ tâm trạng,,, bây giờ hầu như giới trẻ nghe nhạc v́ gout, v́ mode, v́ không v́ cái ǵ cả… th́ làm sao bài hát có thể sống lâu sống dài được? Xă hội bây giờ sung túc quá, tiện nghi quá, cái ǵ đến cũng dễ dàng, cũng nhanh chóng, muốn là có ngay, t́m một bản nhạc, một CD quá là dễ dàng, chỉ cần vài cú click chuột. Thế nên người ta khó mà biết trân trọng, Chứ đâu có như ngày xưa phải lùng sục khắp nơi, thậm chí muốn biết tin người ca sỹ ḿnh yêu mến cũng khó khăn lắm chứ. Cái ǵ đến dễ dàng th́ đi cũng dễ dàng, người ngày nay dễ yêu và cũng dễ quên. Những cái quư giá là những cái đến với ta vào lúc ta thiếu thốn nhất, khó khăn nhất. Mà với cuộc sống ngày càng phát triển, xu hướng hiện đại hóa theo thời gian th́ t́m được một t́nh yêu thuần túy chắc có lẽ rất hiếm? Bản thân ḿnh, cũng đă từng ngưỡng mộ nhiều nghệ sỹ trước khi say mê Ngọc Lan. Ḿnh yêu họ rất nhanh, rất nồng nhiệt, nhưng rồi cũng quên rất nhanh và rất phũ phàng. Ḿnh không biết những bạn trẻ yêu Ngọc Lan bây giờ sẽ yêu cô như thế nào, c̣n đối với riêng ḿnh, ḿnh yêu mến Ngọc Lan là yêu luôn cả cái thời xưa cũ đă qua, yêu thế hệ ông bà cha mẹ của ḿnh, yêu cái t́nh, cái trí của thời đó. Hài hước một chút mà nói khi nghe Ngọc Lan, ḿnh cứ tưởng tượng rằng ḿnh đang sống trong thập niên 80, 90 ở Cali, ở Paris, ở Melbourne, ở Muchen, ở bất ḱ nơi đâu in dấu chân người tị nạn Việt Nam chúng ta, thời gian của những năm tháng khó khăn bỡ ngỡ, của niềm tin khát vọng và của t́nh yêu chân thành. Đó, những yếu tố hội tụ để có được một t́nh yêu Ngọc Lan mănh liệt và day dẳng. Lịch sử đă góp phần làm nên một ‘’Ngọc Lan huyền thoại’’ và Ngọc Lan cũng góp phần làm nên lịch sử. Người trẻ ngày nay, theo ḿnh, yêu Ngọc Lan chắc không chỉ đơn thuần yêu giọng ca ấy mà c̣n yêu luôn quá khứ và những kỉ niệm xưa cũ, ḿnh thích gọi họ là những con người hiểu biết và lư lẽ. Ngày nào bánh xe thời gian chưa được kéo ngược để quay về những năm tháng mất mát, chia ly, ngày nào nguyên lư về sự tiến triển của loài người vẫn luôn luôn đúng, ngày nào đời sống vật chất vẫn c̣n sung túc th́ đừng ai nói với ḿnh rằng: ‘’sẽ có người thay thế và qua mặt Ngọc Lan’’, đó là một nghịch lư! Thật vậy, lịch sử không cho họ cơ hội để làm điều đó!

Posted by vickinguyen1990 | 4 comments |

Tờ Tạp Chí…Xé Tâm Can

Thu dọn lại bàn giấy, vô t́nh t́m thấy lại tờ tạp chí. Cất kỹ nó, cất kỹ đến nỗi không c̣n muốn nhớ đến nó nữa. C̣n nhớ hôm cầm tờ báo này trong tay với tựa đề hàng đầu: Nữ Ca Sĩ Ngọc Lan Từ Trần Hưởng Dương 44 Tuổi; nghe tim ḿnh bàng hoàng, lịm, không thích đọc nó, phải chi không có những ḍng chữ này, hay ít ra chị Ngọc Lan không ra đi vào lứa tuổi 44, nghe chán ghét những ḍng chữ ấy. Nhưng bạn ơi, dù có chán tới đâu cũng xin chia sẻ và mời bạn cùng tôi đọc.

Việt Báo
Thứ Sáu 09-03-2001

Quận Cam – Làng tân nhạc Việt Nam tại hải ngoại vừa mất đi một tài năng : Nữ ca sĩ Ngọc Lan đă vĩnh biệt công chúng yêu nhạc và thân hữu vào 8 giờ 25 phút ngày 6 tháng 3 năm 2001 tại bệnh viện Vencor, hưởng dương 44 tuổi.

Nữ ca sĩ Ngọc Lan tên thật là Maria Lê Thanh Lan, lớn lên tại Nha Trang , tỉnh lỵ tỉnh Khánh Ḥa, Trung phần Việt Nam. Định cư tại Hoa Kỳ năm 1980 và thời gian đầu cư ngụ tại Minnesota. Hai năm sau, Ngọc Lan về Cali và khởi sự tham gia các hoạt động văn nghệ tại quận Cam. Ngọc Lan đă chinh phục được sự mến mộ của đông đảo khán thính giả qua nhiều cuốn video với tiếng hát truyền cảm và phong cách tŕnh diễn đặc biệt.

Độc giả và thân hữu có thể đến chào vĩnh biệt Ngọc Lan từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối ngày thứ Năm 8 tháng 3/2001 và thứ Sáu ngày 9 tháng 3/2001 tại Dilday Brother số 17911 Beach Blvd, Huntington Beach.

Tang lễ sẽ được cử hành vào hồi 10 giờ sáng ngày 10 tháng 3/2001 tại thánh đường Thánh Linh số 17270 Ward Street, Fountain Valley, và lễ an táng diễn ra sau thánh lễ tại Nghĩa trang Chúa Chiên Lành, số 8301 Talbert Ave, Huntington Beach.

Bản tin loan từ Đài Little Saigon Radio cũng viết như sau :

Một tiếng hát trữ t́nh mềm mại và một cuộc sống kín đáo đă vĩnh biệt cơi trần. Theo thông báo của các thân nhân, nữ ca sĩ Ngọc Lan đă qua đời trong một bệnh viện vào sáng ngày hôm qua. Cô đă hưởng dương 44 tuổi và có tên thật là Lê Thanh Lan. Nữ ca sĩ đă lâm bệnh từ lâu và sự ra đi của cô đă đến sau những tháng năm có những tin đồn về t́nh trạng sức khỏe của cô. Lễ cầu nguyện và giờ thăm viếng sẽ bắt đầu từ chiều thứ Năm và trong ngày thứ Sáu. Lễ an táng nữ ca sĩ Ngọc Lan sẽ được cử hành tại một thánh đường vào sáng thứ Bảy cuối tuần này…

Từ cuối thập niên 80 sang đến đầu thập niên 90, Ngọc Lan là tiếng hát bán chạy nhất tại hải ngoại. Giới hâm mộ mà nhất là giới trẻ đă nồng nhiệt đón nhận từng tác phẩm mới của Ngọc Lan. Những ca khúc mà Ngọc Lan đă tŕnh bày, bằng tiếng Pháp và bằng tiếng Việt, đều là những bản t́nh ca nổi tiếng một thời mà những nghệ sĩ khác cũng thường ca diễn. Tuy thế, tiếng hát của Ngọc Lan đă có sức quyến rũ lạ kỳ, như lời th́ thầm của những t́nh nhân trong đêm vắng. Giọng ca mềm mại, trữ t́nh, thổn thức và đôi lúc rất yếu đuối của Ngọc Lan đă mê hoặc người nghe, mà nhất là phái nam, để lại trong họ nhiều cảm t́nh dành cho tiếng hát rất mong manh sầu thế này.

Trên các b́a băng Ngọc Lan thường gây ấn tượng mạnh với một đôi mắt u buồn, cho dù cô có vóc dáng thanh mănh và khêu gợi. Cuộc đời đằng sau những b́a băng là một bí ẩn đối với khán giả hâm mộ nữ ca sĩ. Đúng lúc sự nghiệp của Ngọc Lan đang lên đến một cao điểm mà chưa ai biết sẽ đi về đâu, cô bỗng dần dần ít xuất hiện kể từ năm 1993. Ít ai biết tại sao một ca sĩ có thể bán hết vé rất dễ dàng tại những nơi cô tŕnh diễn lại bỗng lùi vào hậu trường. Tuy có xuất hiện trên sân khấu một lần vào năm 1994, Ngọc Lan đă không c̣n để hồn vào âm nhạc như cô từng có trước đó. Nhiều người cho rằng cái chết thảm thương của một người chị đă khiến cho tâm tư của Ngọc Lan xa dần đời sống thực tế. Cô đă thông báo quyết định lập gia đ́nh và để lại nhiều thắc mắc cho những người đă một thời mến mộ một tiếng hát êm ái, đượm đầy một chất buồn tự nhiên.

Trong những năm qua th́ người ta đă đồn đăi về những chứng bệnh ngặt nghèo mà Ngọc Lan có thể đă vướng phải. Không ai biết chắc về t́nh trạng sức khỏe của cô. Họ chỉ biết Ngọc Lan có một giọng hát buồn và đôi mắt buồn. Giọng hát đó đă tắt hẳn và đôi mắt đó đă nhắm lại, đúng 8 giờ 25 phút sáng ngày thứ Ba hôm qua. C̣n lại chăng là nỗi buồn của một nữ ca sĩ bạc mệnh, một nỗi buồn vô tận như một bầu trời từng lấp lánh một ngôi sao mang tên Ngọc Lan.

Posted by Minh Trang | 9 comments |

“Vẫn có Lan bên đời…” (Tản mạn cho 06-03)

Theo giờ Cali, c̣n chừng mười hai tiếng đồng hồ nữa là đến đúng 8h30′ sáng, ngày 6 tháng 3 năm 2013. Có lẽ tôi chẳng cần nói ra th́ mọi người cũng biết cái giờ khắc ấy có ư nghĩa ǵ rồi. Và tôi tự nhắc ḿnh phải viết ǵ đó cho Ngọc Lan. Nói như thế không có nghĩa là lâu nay tôi không nghĩ đến nàng và không làm ǵ cho nàng. Ngày nào tôi cũng viết, dù chỉ một câu hay một đoạn ngắn bằng chút tài hèn sức mọn của ḿnh, bồi đắp cho câu chuyện mỗi ngày một dày như t́nh cảm tha thiết ḿnh dành cho nàng. Chắc chẳng phải nhắc lại, ai dù thân hay sơ cũng biết tôi yêu Ngọc Lan, bởi cái tính lanh chanh, lóc chóc, tôi “gào thét” khắp nơi về nàng. Ấy thế mà cái dự án dài hơi tôi đang làm cho nàng suốt ba năm nay tôi chẳng để mấy ai biết. Phần v́ tôi sợ tâm hồn nông cạn, lời lẽ vụng về, người đọc cười cho. Phần là ngại cho Lan, nàng là giọt nước trong, long lanh như sương, như ngọc, mà bao người chỉ dám nh́n mà không dám chạm.

“V́ nàng đẹp như một bông hồng,

Nên tôi không dám yêu nàng…”

Vậy th́ thứ văn chương tưởng tượng giản đơn, tầm thường của tôi đây có là ǵ mà dám phô trương động chạm vào đời sống riêng tư của nàng? Nghĩ thế nên đă bao lần tới ngày 28 tháng 12 hay 6 tháng 3, tôi do dự định đăng truyện lên rồi lại thôi. Có lẽ tôi sẽ ôm ấp măi những kỷ niệm đẹp trong câu chuyện ấy ở tim cho đến khi có thể mang nó gửi lại cho người nữ nhân vật chính.

Giờ đây tôi cũng ngỡ ngàng khi ngồi đây viết những ḍng này để đăng lên công khai, việc mà từ lâu tôi không dám làm v́ sợ ḿnh không đủ sức. Nhưng nếu không viết, tôi chẳng c̣n biết làm ǵ để giải phóng những yêu thương khắc khoải muốn giăi bày trong con tim không c̣n sức chứa của ḿnh. Mấy hôm nay, các fans của Lan trên facebook, người viết cho nàng vài lời chúc, mong nàng được hưởng thanh nhàn nơi Thiên Đường, người đổi h́nh đại diện, bức h́nh chụp nàng trong “Viens m’embrasser”, ai cũng thể hiện nỗi niềm tiếc thương về sự ra đi của nàng. Nhưng với tôi lại khác, Lan không đi đâu cả. Nước Chúa? Không. Thiên Đường? Không. Ḷng đất? Không. Lan chỉ đang dạo chơi đâu đó trong cuộc đời này. Và mỗi ngày nàng đều về đây, trong tim tôi. Nàng luôn biết khi nào tôi cần nàng. Tôi tuyệt vọng, nàng nâng đỡ. Tôi đau buồn, nàng xoa dịu. Tôi vui vẻ, nàng cũng hân hoan theo. Sẽ có người cho rằng tôi mơ mộng, xa rời thực tế, nhưng dù không nh́n thấy th́ bằng cách này hay cách khác, tôi biết luôn có Lan bên ḿnh.

“Nàng là nắng ấm rọi vào ngơ tối con tim,

Nàng là tiếng hát ngọt ngào thắm ướt môi anh.”

Có lần tôi tâm sự với một người chị rằng nếu có cơ hội, tôi rất muốn tới Good Shepherd thăm Lan một lần, nhưng cũng vừa sợ không dám đi. Bởi đến là nh́n nhận h́nh ảnh đó, cái tên đó in sâu trên mặt bia đá lạnh ngắt gắn chặt vào nền đất, là chấp nhận sự thật h́nh hài dấu yêu ấy đă nằm yên trong ḷng mộ sâu. Tôi thật sự không đủ can đảm. Người chị ấy đă bảo tôi hăy nghĩ rằng đó chỉ là một cánh cửa ngăn cách giữa thiên đường và cơi trần, mỗi ngày, Lan sẽ mở cánh cửa đó để đi qua, đi về thăm mọi người. Nàng sẽ đến thăm những ai cần nàng và hát cho họ nghe. Đấy! Đâu chỉ có tôi mơ mộng về Lan. Ai yêu nàng rồi cũng đều mơ mộng cả.

“Vẫn thấy bên đời c̣n có Lan,

Tấm ḷng Lan như lá kia c̣n xanh,

Rừng ơi hăy giữ cho bền nhé,

Những cành hoa phai quá không đành…”

Nhưng sự thật vẫn là sự thật, mỗi năm cứ đến tháng ba, khi thời tiết bắt đầu ấm dần lên và những đám mây rủ nhau trút xuống trần gian vài cơn mưa cuối mùa, trí nhớ lại nhắc tôi v́ đâu mà có cái ngày… “khốn nạn” này. Cứ mỗi lần như thế tôi lại van xin: “Thôi! Lư trí ơi! Hăy nhường cho con tim ta được hy vọng, được khát khao mong đợi nàng trở về! Chỉ một lần này nữa, rồi thôi.” Lần nào lư trí cũng chịu nhịn và để con tim tự do thêu dệt nên biết bao mộng tưởng đến sự quay lại của một mái tóc bồng bềnh uốn quăn, một đôi mắt chứa đựng nhiều tâm tư sâu kín, và một nụ cười như tỏa nắng chiếu rạng hồn người. Chắc bởi lư trí cũng biết con tim đă phải khổ sở lắm rồi khi nhiều lần muốn rạng nứt v́ nh́n thấy nàng héo hắt dần qua từng h́nh ảnh trên video clips sau này. Nhưng lư trí sẽ không nhường măi đâu, nó thông minh lắm, và một ngày nó sẽ dẫn dụ được con tim theo nó, về Huntington Beach, nơi con tim không khi nào thôi mơ về. Ở đó, trên bờ biển, khi con tim và lư trí đă ḥa làm một trong con người ḿnh, tôi sẽ hát cho Lan nghe:

“Bay đi cánh chim biển hiền lành,

Chẳng c̣n giấc mơ nào để giữ đôi chân em,

Chẳng c̣n tiếng nói nào để trách cứ em,

Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ…”

 

(Georgia, 03-06-2013)

Posted by condautienghatrudoi | 10 comments |

Tuyệt tác …

Tuyệt tác …
Mới đó mà đă gần ba tháng từ ngày kỷ niệm sinh nhật NL; hôm nay lại đến giỗ NL! Riết rồi tôi không nhớ đă là bao nhiêu năm chị đă ra đi, không muốn nhớ, mà chỉ biết rằng giọng hát thiên thần vẫn c̣n đó, đôi lúc vẫn vang lên trong tâm trí tôi những giai điệu thân thương quấn quít như một người bạn hiền. Lục t́m cái CD, không nhớ tên bài hát v́ không có đĩa gốc của bài này, bỏ CD vào máy … À, đây rồi, điệp khúc nhạc Pháp lời Việt, mà h́nh như chưa có ai hát ngoài NL:
“…Có những đêm dài, thức giấc giữa khuya, kỷ niệm tràn vê` đầy giấc chiêm bao nồng say
Em yêu thưở nào trở về làm tóc mây bay, t́nh hè nồng hương nắng say biển rộng sóng vỗ …”

Giữa đêm vắng, tôi lần t́m lại những bức h́nh của những Đêm Ngọc Lan, để nh́n lại những người bạn dễ thương đă quen và chưa quen, nhưng luôn hiện diện trong gia đ́nh ilovengoclan… Bất chợt nh́n lại h́nh ảnh một Duy Quang đơn sơ giản dị đến dự Đêm Ngọc Lan cách đây vài năm, không biết đêm đó anh đă nói ǵ và hát ǵ, nhưng tôi biết rằng mà bây giờ anh đă xum họp với NL, người bạn diễn ăn ư nhất của anh, đâu đó trên chín tầng mây … Thế mới thấy đời là vô thường, có đó mất đó, nên trân quư nhau mà sống …
“… Đời như giấc mộng, chờ nhau một thoáng đă phai màu tóc xanh
T́nh như gió lộng, đừng đến bên nhau để rồi đi … “

Mỗi năm gia đ́nh ilovengoclan lại thấy có thêm nhiều người mới, rồi cũng vắng đi vài người cũ, nhưng h́nh như t́nh cảm mọi người đối với nhau vẫn nguyên vẹn vẫn thân thương… Đó là một điều đáng quư! Mà theo như tin đồn có thiệt, th́ hễ thấy ai vắng mặt là thành viên đó chắc lên xe hoa hoặc có con :-). Đều là những tin vui, cũng là mong ước của NL thiên sứ t́nh yêu muốn đem lại cho mọi người ở đây! NL cũng đă từng yêu nhiều, hạnh phúc v́ yêu cũng nhiều, đau khổ v́ yêu cũng lắm, nên đâu đó chị vẫn mỉm cười giúp đỡ những người bạn yêu mến chị …
Ngộ nhất là những người lái xe taxi ở VN vẫn yêu thích nhạc NL. Tôi c̣n nhớ một lần, vừa leo lên xe, thấy anh tài xế cũng c̣n trẻ, mở thật to bài Liên khúc t́nh yêu của NL, Trung Hành và Kiều Nga, có đoạn “Người t́nh hỡi nếu trên đường phố có anh đường khuya đón đưa em về, giọt mưa rơi sẽ không năo nề, t́nh càng đam mê … Nguoi t́nh hỡi những đêm lặng lẽ, có trăng vàng khuya, có đôi môi kề, nh́n trăng sao với em vui đùa, ke chuyện t́nh anh nghe …” làm tôi cũng vui theo! Rồi một lần khác, một anh tài xế khác, lại bật bài “V́ tôi là linh mục” do NL hát thật hay, không biết anh này đang có tâm sự buồn hông, nhưng tôi lúc đó đang đi chơi nên không buồn, mà nghe NL hát hay quá, nên ngồi lắng nghe v́ từ lúc rời VN đến giờ tôi mới nghe lại bài này do NL hát. (Viết đến đây, tôi lại vào youtube t́m bài này, à có rồi, hay thật) :-)
Hạnh phúc nhất khi tôi được tặng một bức tranh NL có một không hai, mà tôi gọi là tuyệt tác! V́ NL nh́n thật sống động, thật có hồn trong bức tranh này! Tôi ngỡ là h́nh chụp in lên vải, nhưng không, mùi sơn c̣n mới, nét cọ rơ ràng, qua tay vẽ tài t́nh làm cho NL sống lại! Dù tôi không là họa sỹ, nhưng vẽ đến độ chính xác như thế này th́ thật là hiếm! Thật cảm ơn người vẽ tranh và người tặng tranh! Với tôi, bức vẽ NL này là đẹp nhất!
Và cũng thật dễ thương khi tôi được chia sẽ những h́nh ảnh của ngôi trường Lư Thường Kiệt và ngôi nhà thờ Xóm Thuốc mà NL đă từng in dấu! Bạn vẫn dùng cái chữ “SaiGon” thân thương như nó chưa từng bị đổi, làm tôi liên tưởng đến NL đang nhớ về Saigon trong video “Khóc một ḍng sông” với những tà áo dài tha thướt! Dù cảnh vật đă đổi thay, và NL đă vắng bóng, nhưng niềm thương nhớ sẽ giúp bạn và tôi tiếp tục sống và làm việc trong tinh thần NL. Nơi đây sẽ giúp ta thêm sức sáng tạo, thêm nguồn sáng tác, thêm chút lăng mạn, và thêm chút tử tế chân t́nh dù cho cuộc sống hiện tại muôn vàn phức tạp, giả dối và lọc lừa, vật chất chen lấn lư trí, th́ tấm gương NL sẽ măi soi sáng trong căn nhà này!
NL là tuyệt tác!
Kỷ niệm NL, 6 tháng 3, 2013.
TVH

Posted by TVH | 9 comments |