I Love Ngọc Lan

Bài Dự Thi “Kỷ Niệm Trong Tôi” by Xuân Tường (1)

Từ lâu lắm rồi, khi tôi mới bắt đầu biết địa danh Khánh Ḥa là nơi mà chị Ngọc Lan được sinh ra. Ḷng tôi luôn thôi thúc măi v́ mong muốn có một ngày đến vùng biển Nha Trang. Mùa xuân năm nay tôi vừa mới thực hiện xong niềm mong muốn đó. Nha Trang đẹp hơn sự tưởng tượng trong mắt tôi, không khí nơi đây trong lành đến làm sao ! Cái trong lành ấy ḥa quyện cùng hơi sương phủ lên những cánh đồng vàng trăi rộng, xa xa nhiều dăy núi bọc quanh, thấp thoáng những cánh c̣ bay lượn trên bầu trời mờ ảo tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Bờ biển nơi đây trong xanh và mát mẻ bởi mùa xuân đang tràn xuống nơi này. Tôi nghe đâu đây lời hát của chị “Nha Trang Ngày Về” với âm thanh da diết nhớ thương, nếu chị là tôi được đến nơi đây chắc chị hạnh phúc lắm ! Ḷng tôi luôn nhớ về chị không phút nào nguôi. Có ǵ đó thật là ích kỷ khi tôi nói với bạn tôi rằng” Nha Trang đúng là quê hương của chị Ngọc Lan chứ không phải là quê hương của ai khác v́ nỗi khát khao mà chị dành cho nơi đây gấp bội lần những ai được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này”.

Thời gian qua nhanh quá, mới đó sắp đến tháng ba rồi, cái tháng trong năm mà tôi không c̣n muốn nhớ đến kể từ ngày chị Ngọc Lan ra đi (6-3-2001). Thế mà ngày này mỗi năm tôi không sao thoát khỏi sự đau buồn và tiếc nuối khi chị không c̣n trên cơi đời này nữa. Tôi tiếc nuối v́ chưa một lần được gặp chị ở ngoài đời và chưa một lần gửi thư đến chị để giao lưu với chị, bày tỏ sự yêu quí và biết ơn của tôi giành cho chị bấy lâu. Sự ra đi của chị làm cho tôi cảm nhận chân lư “Sống là phải quí trọng thời gian mà ḿnh được sống, phải làm những ǵ ḿnh ao ước được làm và hưởng trọn niềm vui mà ḿnh có dù ngắn ngủi”.

Tôi hay nhớ về chị những lúc một ḿnh, cứ thế mà kỷ niệm về chị vẫn vương măi trong tôi. Tôi được biết qua tiếng hát của chị Ngọc Lan trong một dịp rất t́nh cờ khi tôi c̣n học lớp 9. Trên đường đến trường, tôi thường ghé vào căn tin của thầy giáo để ăn một thứ ǵ đó trước khi đến lớp th́ tôi chợt nghe một tiếng hát vút cao ngọt mềm, dịu hiền lại rất thanh tao mà chị thể hiện qua bài “Suối Nước Mắt”. Cứ nhiều lần nghe như thế tôi đă bắt đầu yêu tiếng hát Ngọc Lan. Tôi yêu bởi giọng hát ngọt mềm thổ lộ hết nét thanh xuân của thời con gái mà chị thể hiện qua lời bài hát. Chị đă lột tả hết cái sâu lắng của một t́nh cảm dám yêu, dám hy sinh và chấp nhận đau khổ trong t́nh yêu mà qua đó tôi mới thấy được âm nhạc truyền đạt cảm xúc con người một cách lạ thường mà trước kia c̣n nhỏ quá tôi chưa biết ǵ đến âm nhạc ngoài việc nghe những tiết tấu vui tai. Quê tôi là tỉnh lẻ nên thời bấy giờ dù yêu tiếng hát của chị quá đỗi nhưng tôi không sao t́m thấy được h́nh dáng của cái đĩa nhạc ra sao ? Nên tôi chỉ biết đến tiệm nhờ người ta sang băng về nghe.

Khi tốt nghiệp Trung Học, tôi không có cơ hội tiếp tục học lên Đại Học như những bạn bè cùng trang lứa v́ mẹ tôi đột nhiên bị bệnh nặng cho nên tôi phải ở lại chăm sóc cho mẹ tôi. Tôi không bao giờ quên cái đột nhiên đó làm cho gia đ́nh tôi suy sụp tinh thần ghê gớm như thế nào mà người chịu đau khổ nhất là mẹ của tôi. Những đêm thức trắng chăm sóc cho mẹ tôi, tôi chỉ c̣n biết t́m đến Ngọc Lan để ru cho tôi quên đi nỗi đau bệnh tật của mẹ tôi mặc dù chiếc máy hát cũ kỹ của tôi trước khi bắt nó hoạt động phải đập vào nó mấy cái nó mới chịu cho tôi nghe Ngọc Lan hát. Trong tiếng hát của chị có một cái ǵ đó rất lôi cuốn tôi ngay từ đầu, tiết điệu dù vui hay buồn th́ chị vẫn thể hiện một cách nhẹ nhàng, sâu lắng như xoa dịu được nỗi buồn mà cuộc sống đời thường mỗi người trong chúng ta không sao tránh khỏi. Dần dà năm tháng cũng qua đi, bệnh tật làm mẹ tôi không cầm cự được nữa nên bà đă ĺa xa gia đ́nh. Tôi lại tiếp tục con đường học vấn ở thành phố khi ấy tôi mới biết được h́nh dáng của chiếc đĩa nhạc. Và chiếc đĩa đầu tiên tôi mua là chiếc đĩa mang tên Ngọc Lan.

Những năm tháng đi học xa, v́ gia đ́nh tôi c̣n khó khăn về kinh tế, nên việc mua những CD nhạc là không dễ dàng ǵ. Thế nên tôi thường giảm chi tiêu tối thiểu nhất để mua được CD của chị mặc dù tôi không có chiếc máy đĩa để nghe. Niềm đam mê đó làm cho người bạn thân của tôi từ tấm bé không kiềm ḷng được nên không ngừng cùng tôi sưu tập nhạc Ngọc Lan và thường tặng tôi vào ngày sinh nhật của tôi. Bạn biết không chỉ cần được ngắm nh́n những CD Ngọc Lan tôi cảm thấy ḷng ḿnh vui lên như đă sở hữu một vật ǵ quí giá. Càng nghe chị hát nhiều chừng nào tôi càng yêu quí chị nhiều chừng đó bởi tài năng của chị không dừng một chỗ như một số ca sĩ khác nhanh nổi tiếng rồi cũng nhanh lụi tàn. Tôi yêu Ngọc Lan v́ chị liên tục cho khán thính giả thấy được sự thu hút của chị không những thể hiện qua giọng hát mà c̣n thể hiện qua việc tŕnh diễn sân khấu điêu luyện. Chị diễn đạt qua từng điệu nhảy, từng ánh mắt nh́n cho phù hợp với nội dung bài hát nhưng không khoe khoang. Kỹ năng chính mà chị gởi đến khán thính giả vẫn là cái tâm hồn mà chị gửi vào bài hát khi tŕnh bày. Đó là cái tôi mà ca sĩ dù có nổi tiếng cũng có lúc thiếu sót kỹ năng diễn xuất vô h́nh này. Phải nh́n ngược lại thời gian bạn mới thấy được những bài hát mà chị tŕnh bày thường thổ lộ tâm t́nh nghe như nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nỗi buồn rất thênh thang bay bổng không mang nặng triết lư về xă hội, chính trị như những ca sĩ đi trước mà theo tôi nghĩ, nhạc t́nh là gịng nhạc muôn thưở của thế gian này.

(C̣n Tiếp)

Posted by iLoveNgocLan 2 comments

2 Comments

  1. comment
    “Sống là phải quí trọng thời gian mà mình được sống, phải làm những gì mình ao ước được làm và hưởng trọn niềm vui mà mình có dù ngắn ngủi”.

    Lo+`i ban ra^’t hay, hoan ho^ ba.n.

    Comment by Minh Ha — 3/11/2004 @ 7:01 pm
  2. Bài viết này chắc chắn là của Cẩm Hồng.

    Comment by Nikety — 3/11/2004 @ 8:31 pm

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.