I Love Ngọc Lan

Ngọc Lan, chị, em và Paris – Kỉ niệm 28-12-2012

Lần đầu bỡ ngỡ đến Paris.

Em, một con bé từ nhà quê Poitiers lỉnh kỉnh đồ đạc , dè dặt đặt bước chân đầu tiên lên thành phố hoa lệ nhất thế giới này. Đă 4 năm từ lần đầu tiên đến Pháp em không hề biết Paris, phần v́ không có cơ hội, phần v́ em nghĩ Paris chắc cũng chẳng có ǵ hay ho cả, ở xứ Tây này th́ đâu cũng như đâu thôi. Nhưng em biết rằng ngày 28 tháng 12 này mang rất nhiều ư nghĩa với em và với chị nên em không hề lưỡng lự khi quyết định đi Paris. Em đến Paris đế gặp chị, đến Paris để mừng sinh nhật người ca sĩ mà cả hai chị em chúng ta dành trọn niềm thương yêu từ bao năm qua.

Paris làm em ngỡ ngàng v́ nét kiêu sa lộng lẫy của nó, đến mức em đă phải thốt lên: ‘’Choáng ngợp quá chị à’’, mà em th́ chả biết một tí ǵ về Paris, rồi em sẽ đi lạc, em sẽ bơ vơ, sẽ bị ăn cướp hoặc kém may mắn sẽ bị bắt cóc đi đâu đó. Nhưng không sao, em đă có Chị. 3 ngày ở Paris với em có lẽ sẽ là một trong những chuỗi ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời em. Em gần như có được những diễm phúc mà không phải ai muốn cũng được. Em sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc hai chị em ḿnh ngồi trong xe chạy giữa Champs Élysées hát theo Ngọc Lan, sẽ nhớ măi những giây phúc cười ngặt ngoẽo trên đồi Montmartre, những lúc lên xuống cầu thang chạy metro, những vũ điệu tango , chachacha, Madison chị dạy em nhảy, những Magic Boulevard, Mưa trên biển vắng, Tan tác hai chị em ḿnh cùng hát, hay vũ điệu điên khùng Gangam Style em nhảy và chị cũng nhảy.

Em đă tự hỏi: điều ǵ khiến chị đối xử với đứa em gái này hết mực chân t́nh và quan tâm đến như vậy dù hai chị em chỉ mới biết nhau có vài tháng qua IloveNgocLan và qua facebook. Chắc em cũng đă t́m được câu trả lời rồi chị à. T́nh thương dành cho Ngọc Lan của chị thật vô bờ bến. Chị thương cô ấy nhiều hơn những ǵ em có thể nghĩ , chị sẵn sàng làm bất ḱ điều ǵ cho Ngọc Lan. V́ khi Ngọc Lan không c̣n trên cơi đời này nữa th́ chị đă dành t́nh thương yêu ấy cho những người hâm mộ cô, và em là người may mắn khi nhận được t́nh yêu thương đó từ chị. Quả thật em may mắn, em hạnh phúc lắm!

Chị, chị biết không, những lúc đi cùng chị ở Paris em cười rất nhiều, em tinh nghịch và không ngừng nghĩ ra những câu nói đùa. V́ chắc chị đă không để ư những lúc em đi sau chị, em thường mĩm cười một ḿnh, nếu xúc động một tí th́ có lẽ đă có những giọt nước mắt trên má. Em mắc cỡ, em sợ chị cười em nên em phải cười thật nhiều, nếu không bị chị ‘’lêu lêu’’ th́ quê lắm. Em cứ như con chó con lẽo đẽo theo sau chị, lâu lâu chị lại quay đủ hướng t́m xem có bị lạc mất đứa em này hay không :) . Làm sao em quên được người chị rong ruổi cùng em mấy ngày trời ở Paris, làm sao em quên được người chị cứ giành xách hết tất cả đồ đạc cho em, từ ổ bánh ḿ em ăn, từ chai nước em uống, đến cả những món quà lưu niệm em mua. Làm sao quên được người chị bất đắc dĩ trở thành thợ chụp ảnh cho em, sẵn sàng ghi lại những khung cảnh nào mà em muốn. Làm sao em có thể quên người chị đă lăn xăn từ sáng đến tối, đă không ngại bỏ công sức và th́ giờ tổ chức một đêm gặp gỡ thật ấm áp, chu đáo, một đêm sinh nhật thật ư nghĩa cho thần tượng của hai chị em ḿnh. Làm sao em có thể quên được chị và những người thân yêu trong gia đ́nh đă cho em cảm giác ấm cúng, một buổi sáng quay quần dù là ngắn ngủi nhưng thật sự ư nghĩa với em, cái cảm giác gia đ́nh mà em đă lạc mất từ bao năm nay. Em cám ơn chị thật nhiều, cám ơn chị và người thân đă dành cho em món quà to lớn và quư báu này, cám ơn chị v́ ngọn lửa yêu thương Ngọc Lan chị thắp cho em, cám ơn chị về tất cả. Với em, chị hơn cả một người bạn, hơn cả một người chị, và hơn thế nữa, em đă thầm gọi chị bằng ‘’tiếng gọi thiêng liêng’’ ấy và liên tưởng đến một ‘’h́nh ảnh thiêng liêng’’ mà em sẽ cất giữ cho riêng ḿnh.

Về lại Poitiers em c̣n mang theo rất nhiều ‘’hơi ấm từ Paris’’. Paris với em không chỉ đơn giản là kinh đô ánh sáng, không chỉ đơn giản là có tháp Eiffel hay đại lộ Champs Elysées đẹp nhất thế giới, Paris là cả một niềm thương nhớ, một bầu trời yêu thương, Paris đă là nơi in những dấu chân của Ngọc Lan yêu quư, là nơi em đă trót yêu ngay từ giây phút đầu tiên đặt chân lên và là nơi đă gắn liền với cuộc sống của chị, với những kỉ niệm về Ngọc Lan, về Maubert-Mutualité.

Chị biết không, lúc năy em đă rất đói khi đi làm về, em ăn thịt quay chị mua cho em, em vừa ăn vừa nghe Rượu Buồn.

‘’Ngày mai nếu có nhắc đến những khúc hát êm đềm ấy
th́ hăy nhớ cho ḷng em…vẫn yêu’’

…. Sao thịt quay hôm nay lại mặn đến thế!

31/12/2012

 Ngọc Lan, chị, em và Paris – Kỉ niệm 28-12-2012

 

Posted by vickinguyen1990 6 comments

6 Comments

  1. Vic oi, “chi” oi, MK doc vua mim cuoi, vua rung rung nuoc mat, sao ma am ap tinh nguoi qua di mat thoi, MK uoc rang mot nao do qua Paris, qua My cung co 1 nguoi chi nhu vay dan dat, MK tham cam on Nguoi da mang nhung “nguoi dep” nhi “chi” den voi nhau!

    Comment by Minhkhue — 12/31/2012 @ 8:37 pm
  2. Kỳ lạ thay! Ngọc Lan đă mang t́nh yêu thương chia sẻ khắp thế giới. Rồi đây t́nh yêu ấy sẽ được nhân rộng măi.

    Comment by Shizun — 12/31/2012 @ 10:24 pm
  3. Nghe “chị ấy” hát Rượu buồn th́ phải say cho mà coi

    Comment by myall — 12/31/2012 @ 11:34 pm
  4. Hi vọng một ngày nào đó tất cả chúng ta cùng họp mặt ở đâu đó, cùng nhau vui say hết cỡ nhỉ?

    Comment by Happy-ghost — 1/1/2013 @ 2:51 am
  5. @my all: mấy anh chị tưởu lượng cao mà c̣n say, huống hồ chi đứa em gái này không uống được rượu nhiều. Nói say bí tỉ không biết ǵ th́ hơi quá, nhưng nếu nói vẫn tỉnh táo không say th́ là đang dối ḷng đó anh myall :)

    Comment by vickinguyen1990 — 1/1/2013 @ 11:54 am
  6. Lên Paris chơi sướng quá chừng rồi mà khi về vẫn mang đầy tâm trạng thế cô bé???

    Comment by Socola Tran — 1/2/2013 @ 3:05 am

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.