I Love Ngoc Lan

Ngày sáu tháng ba hai không một tám

Chị Ngọc Lan mất đă mười bẩy năm. Mười bẩy năm qua, bao nhiêu nỗi thương tiếc cùng với ḷng hâm mộ chị đă đuoc bày tỏ, đă được giàn trải trên nhiều giấy mực. Những bài chị hát cũng được nghe lại nhiều lần, được phân tích tỉ mỉ, và khen chê đầy đủ.

Trên trang mạng này, rất nhiều bài thơ, nhiều áng văn đẹp đẽ tuyệt vời viết về chị, cho chị. Mọi người quy tụ về đây trong ngày giỗ chị, đốt lên những nén hương ḷng chân t́nh quư mến. Dù vậy, dù t́nh cảm không phai nhạt, hay dù là người viết nhiều nhất, viết hay nhất, th́ sau 17 năm, sau 6205 ngày, khó ai biết phải viết ǵ thêm.

Viết về người đă khuất th́ chỉ c̣n viết về chuyện quá khứ. Quá khứ đôi khi xưa cũ quá, hoặc trở nên mù mờ, hoặc đă được nhắc lại nhiều lần. Làm sao có thể viết về chị Ngọc Lan ở th́ hiện tại, present tense? Tôi nhớ có một câu của Flavia, đại khái: Có những người đến và đi thoáng qua đời ta. Có người đến, dù chỉ một lúc, nhưng dấu chân in đậm trong tim ta, và ta muôn đời không c̣n giống như trước.

Khi c̣n ở cơi đời này, chị Ngọc Lan có tiếng là một người kín đáo và ôn ḥa. Sống giữa ánh đèn màu, bao quanh bởi hào quang của danh vọng tiền bạc mà không để bị lôi cuốn. Luôn luôn rộng răi, chia sẻ những ǵ ḿnh có với người khác. Tôi thường nghĩ đến những đức tính tốt đẹp đó nên tôi tập giữ b́nh tĩnh khi bị phật ư, không hung hăng con bọ xít như ngày xưa. Tôi cũng khiêm tốn hơn, bớt tỏ ra vênh vang hiểu biết. Tôi nghĩ đó là cách để viết về chị Ngọc Lan với hiện tại. Hiện tại của tôi.

Năm ngoái tôi có hứa sẽ viết cũng vào dịp giỗ của chị Ngọc Lan. Nhưng tôi đă không thực hiện được lời hứa với Annie, Minh Khuê, Myall. Khi đó Mẹ tôi mới mất, tâm trạng tôi không ổn định. Lúc nào tôi cũng thấp thỏm sợ hăi. Tôi định viết cho kịp ngày Phụ nữ thế giới nhưng không hoàn tất được. Tôi thành thật xin lỗi. Và vô cùng xin lỗi Minh Trang.

Hôm nay tôi ra thăm mộ Mẹ, và chị Ngọc Lan. Tôi thấy có mấy bó hoa để trên mộ bia. Có lẽ người mạng hoa thấy b́nh hoa đă đầy. Nếu các bạn xem lại h́nh cũ trong trang mạng này, sẽ thấy mộ chị Lan có 3 b́nh đựng hoa, nhưng khi không dùng th́ người ta úp ngược lại để tránh cát bụi rơi vào. Tôi lật chúng lên đổ nước và cắm hoa vào đó. Ḷng thầm biết ơn những người đă mang đến.

Buổi sáng tôi chiên bánh chưng cho bố ăn sáng. Tôi để dành một miếng mang ra nghĩa trang. Không phải tôi nghĩ Mẹ hay chị Ngọc Lan sẽ ăn. Tôi chỉ muốn chia sẻ hương vị ngày Tết vừa đi qua.

Hẹn gặp lại mọi người vào ngày 22 tháng 05 hai không một tám
Thảo

8 Comments

  1. Cám ơn chị đă thu vén thời gian để đến với chị Ngọc Lan .
    Hôm qua , những ai yêu quư chị Ngọc Lan cũng đều dành cho chị những t́nh cảm đáng quư , cho dù điều kiện đi đứng c̣n nhiều khó khăn, nhưng tất cả cũng thể hiện t́nh cảm của ḿnh với Ngọc Lan bằng nhiều h́nh thức khác nhau , song tựu chung vẫn là nhớ về Nàng , nhớ về ngày Mar 6 …
    Đêm xuống tĩnh lặng , chỉ muốn nghe nhạc, trăi ḷng tâm sư nghĩ về Ngọc Lan mà thôi …
    Thân mến,

    Comment by lthoa2000vn — 3/7/2018 @ 11:25 am
  2. Mới đó mà đă 17 năm rồi và iLoveNgocLan.com cũng đă 15 năm. Thời giang trôi qua nhanh quá nhưng t́nh cảm dành cho Ngọc Lan vẫn vậy. Tôi vẫn thường viếng thăm căn nhà này và dọn dẹp chút đỉnh cho đẹp đẽ và gon gàng.

    Donny

    Comment by iLoveNgocLan — 3/7/2018 @ 11:34 am
  3. Lão Bà Bà đã qua đời rồi sao? Thành thật chia buồn cùng Thảo sư tỉ…❤

    Comment by AngelNgocLan — 3/7/2018 @ 12:48 pm
  4. Cám ơn Angel tiểu muội

    Comment by Thao — 3/7/2018 @ 4:04 pm
  5. Cảm ơn chị Thảo đă tái xuất, 6.3 năm nay em cũng chỉ kịp về đến Sài G̣n trước khi qua ngày mới vài phút để thắp nến cầu nguyện cho Ngọc Lan. Đọc bài chị lúc nào cũng làm em cảm động.

    Comment by minhkhue_8888 — 3/8/2018 @ 11:22 am
  6. Chị giữ bất ngờ sau 1 năm vắng bóng. Chia buồn cùng chị và gia đ́nh sự ra đi của bác gái. Bây giờ chị Lan đă có mẹ kế bên và chị cũng yên tâm hơn. Cám ơn chị vài ḍng nhân ngày 6 tháng 3. Hẹn chị 1 ngày gần hơn trên trang này. Annie.

    Comment by Annie — 3/8/2018 @ 4:54 pm
  7. http://www.luanhoan.net/gocchung/html/gc-12-21c.htm
    Con/em rất dở Văn, dù có nhiều cảm xúc nhưng cũng không thể viết được một bài cho thật hay về cô Ngọc Lan… Nhưng xin mọi người, đừng để những nỗi sợ của cô Ngọc Lan thành sự thật…

    ““Không biết, nhưng hồi c̣n đi học ở Việt Nam, t́nh cờ bạn bè dắt đi xem bói mà bạn cho là xem hay lắm. Bà ấy xem chỉ tay của Lan rồi nói là Lan sau này sẽ nổi tiếng khủng khiếp lắm, ai ai cũng biết đến hết từ trong nuớc đến ngoài nước, khắp thế giới. Nhưng rồi bà ấy nói, cô sống nổi tiếng bao nhiêu th́ khi cô chết đi, chẳng một ai biết hết“

    Con càng nghe cô Lan hát, càng yêu sự e ấp, dịu dàng của cô, càng thương hơn cho kiếp Hồng nhan Bạc phận của cô, và khi con càng yêu, con càng t́m hiểu nhiều hơn nữa về cô. Nhưng đến khi con đọc được bài viết trên đây của nhà văn Nghĩa Nguyên, con càng sợ, nỗi sợ ấy ngày càng hiện hữu trong thời đại ngày nay… Chẳng c̣n nhiều người biết đến tiếng hát của cô nữa… V́ thế, mong mọi người hăy cùng con mang tiếng hát của cô đi xa hơn nữa, để rồi lời tiên tri ấy không thành sự thật, để nụ cười của cô vẫn tươi măi đến mai sau… Yêu cô nhiều lắm, cô Ngọc Lan ơi…

    Comment by Mai Ngan Khanh — 4/17/2018 @ 3:38 pm
  8. Thành kính phân ưu với Thảo và quý quyến !
    Lúc nào cũng nhớ đến Lan , và Thảo trong những ngày vui, buồn lẫn lộn ở Cali !

    Comment by nick phan — 4/19/2018 @ 1:17 am

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.