“T́nh như mây khói, ḷng người ôi sao gian dối , cụôc đời như đêm tối, buồn ơi chăn gối. Từng đêm thanh vắng, một ḿnh ôm cay đắng, c̣n ǵ trên đôi tay trắng khi em đă mất anh rồi. ” đó là lời của một bài nhạc trong Liên khúc t́nh yêu số 4 của Ngọc Lan, tôi đă cố t́nh làm thành một bài nhạc hiệu dành riêng cho chúng tôi khi gặp nhau.
Tại sao tôi lại lấy đoạn này?
V́ tôi thấy nó dường như là những lời tâm sự sâu thẳm từ đáy ḷng của em.
Nào ngờ đâu những bài hát, những lời chia sẽ vô tư của 2 tâm hồn cô quạnh. Một người xa quê hương, đất nước, người thân và ở một ḿnh nơi xứ người. C̣n một người th́ mang nặng những nỗi buồn v́ t́nh yêu trắc trở, đau thương và những nỗi khó khăn của gia đ́nh. Lại đồng điệu và mang đến cho nhau những niềm hạnh phúc tràn đầy và nồng ậm
Không biết khi nào mà chúng tôi lại có một thứ t́nh cảm đặc biệt với nhau. Chỉ biết là mỗi ngày chúng tôi càng yêu nhau thêm 1 ít.
Cứ mỗi lần đoạn nhạc hiệu ấy cất lên là cuộc tṛ chuyện, chia sẻ của chúng tôi bắt đầu. Đẹp lắm niềm chia sẻ đó, t́nh cảm đó và những nụ cười cũng như những nỗi buồn vu vơ mang lại cho nhau.
“Người yêu dấu, biết bao giờ được trông thấy anh…”, em nhẹ nhàng khẽ hát bên tai tôi. “Em chỉ có một mong mơi lớn nhất là muốn thấy anh bằng da bằng thịt, dù chỉ một lần, một lần thôi.” Những lời nói ấy làm tôi vui lắm và thấy thương lắm đôi mắt của em luôn vướn đượm những vẻ u buồn.
Tôi hát không hay, làm văn cũng tệ, nhưng tôi biết được, đoán được ḷng em đang ra sao, và tôi đă chia sẻ tấm ḷng của ḿnh qua những bài hát.
“Một ngày không có anh là ḷng em tan nát”, những câu em thừơng nhắn cho tôi qua tin nhắn, hay “người đàn ông của đời em” làm cho ḷng tôi xao xuyến, hưng phấn và lấy lại một khoản trống vắng nào đó torng cụôc sống xa nhà, xa quê hương và làm lại từ đầu.
Tôi đă yêu em.
Tôi đă cố dành trọn hết con tim của ḿnh dành cho em những điều bất ngờ nhất, để cho em quên đi nỗi buồn cũng như mang lại cho em những niềm vui mới trong cuộc sống vốn đầy khó khăn và phức tạp này.
Ngày lễ t́nh nhân, ngày tết nguyên đán là những kỹ niệm khó quên đối với tôi. V́ những ngày ấy tôi đă nghĩ về em thật nhiều và trọn vẹn t́nh nghĩa đều gói gọn vào những ṃn quà, kỹ vật mà tôi dành cho em. Cái mà tôi nhận được từ em là một nụ cười tràn đầy niềm vui, một niềm hạnh phúc, một tấm ḷng thật thiết tha chan chứa những niềm say mê chân thật nhất.
Yêu sao cái nụ cười, cái gương mặt ngậm ngùi muốn bật khóc v́ nhận được món quà từ tôi.
Một ngày trời giá rét bưng, lạnh căm cắp. Tôi và em đă hiểu lầm ư nhau, rồi gây nhau. Trên chiếc xích đu lạnh lẽo tôi đă nghĩ về những người phụ nữ trong gia đ́nh tôi(không có t́nh yêu trong đó). Tôi đă viết những tâm sự ấy. Em đă đọc, rồi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi em đă nghĩ về tôi thật nhiều…
- Anh hăy lạnh nhạt với em, anh nhé. Em sợ anh sẽ yêu em nhiều rồi sẽ không tốt cho anh.
-Bây giờ anh tập chịu sự lạnh nhạt từ em. Rồi dần dần anh sẽ quen thôi anh àh.
-Anh hăy dành trọn thời gian lo học hành rồi lo cho gia đ́nh của anh đi, đừng phân tâm về em. Nếu như thế này em sẽ có lỗi và em không thể nào làm được mọi chuyện.
Tôi đă giải thích và cố gắng hoà quyện với em hơn nhưng vô vọng. Và hàng ngày tôi cứ chịu sự lạnh nhạt từ em, tôi nhắn hàng chục tin, gọi biết bao nhiều lần mà cũng chẳng thấy một hồi âm. Ḷng tôi đau đớn và xót xa biết bao nhiêu, nơi ấy có thể em cũng đang cắn môi dằn ḷng.
Trong thời gian chưa đầy 6 tháng tôi đă phải chịu nhiều nỗi buồn từ sự ra đi của Cô , Bà Nội rồi những căn bệnh của Ba, Mẹ phải đi mổ, công việc của người dượng đă đỡ đầu cho tôi trong một thời gian dài bị thất bại, rồi những chuyện lằng nhằng từ gia đ́nh bên Nội.
Rồi những giấc mơ về Bà Nội, sau đó là sự chết chóc của 1 người bạn và tiếp nữa chính là cái chết của tôi. Tôi đă viết thành những trang nhật kư và post lên đây. Nhiều người đă tưởng tôi đă chết thật khi tôi chưa kịp viết nốt bài cuối “đó là những giấc mơ”.
Tôi nghĩ thôi coi như ḿnh chết đi, chết đi để không c̣n nhận được sự lạnh nhạt của em nữa. V́ với tôi sự lạnh nhạt ấy c̣n đau đớn hơn là cái chết. Tôi nghĩ em sẽ đau buồn khi biết tôi chết nhưng có thể sau này em sẽ vui hơn v́ không c̣n ai như tôi để làm cho em đau , em khổ nữa.
Một sự đùa giỡn của 1 người bạn, em đă biết tôi c̣n sống thật sự . Câu duy nhất em dành cho tôi chính là “Tôi rất giận, và sẽ không bao giờ tha thứ cho anh”.
Duy nhất mỗi câu đó và kể từ ngày đó em không màng đến tôi 1 chút ǵ cả.
Tôi biết tôi có lỗi với em thật nhiều, tôi không cần sự tha thứ từ em. Chỉ mong sao em sống tốt và vui vẻ th́ tôi đă mĩm cười hạnh phúc lắm rồi.
Nhưng ngờ đâu cả tháng trời tôi hằng theo bước chân em, em đă có những đêm thức trắng đến 3-4 giờ sáng thậm chí cả tới giờ đi làm em vẫn c̣n ngồi đó. Đó là hậu quả của việc tôi đă gây cho em những nỗi buồn đau. Với em là 1 tháng nhưng với tôi là những đêm dài gần 3 tháng nay có giấc ngủ nào trọn vẹn, và đôi khi trong giấc mơ tôi lại chợt thấy em xuất hiện với những h́nh ảnh càng làm tôi bùi ngùi, thương đến xé ḷng.
Giấc mơ đêm ấy em đă choàng vai tôi một cách nhẹ nhàng, tôi cuối mặt xuống ngại ngùng. Em nói “chúng ta hăy làm lại từ đầu”. Tôi cười vui biết bao nhiêu, rồi chợt tĩnh dậy trong niềm hớn hở, sau đó lại là vẻ u sầu v́ đó chỉ là giấc mơ. Một giấc mơ có lẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật.
Sau những buồi đi học về, tôi vẫn ngồi trên chiếc ghế cũ, máy tính cũ, những bài t́nh ca cũ, nhưng chỉ c̣n mỗi ḿnh tôi nghe những bài hát mang đầy tâm tư này. Càng gợi thêm cho tôi những nỗi đau trong tâm hồn. tôi cố ngùi đầu vào học, làm việc, nhưng vẫn không thoát khỏi h́nh bóng của em quay quanh tôi bên chiếc máy tính ấy, ḍng nhạc ấy.
Những “Lời yêu thương”, “Người yêu dấu” v.v….thật mặn mà, ấm áp mà anh đă từng hát cho em nghe nhưng bây giờ trong căn pḥng mang hơi lạnh của mùa xuân, tôi thầm nhớ tên em trong đêm buồn trăng khuyết ngân nga câu hát “Hỡi người tha thứ v́ đă lỡ yêu em”. V́ yêu em nhiều nên anh đă vô t́nh gây cho em bíêt bao nhiêu cay đắng buồn khổ. thật đáng trách lắm pahỉ không em?
Những đêm hè ấm áp, bên ngoài là tiếng chim hót líu lo, vui đùa bên nhau. Đôi mắt nh́n khẽ qua cửa sổ khi ánh nắng vẫn c̣n le lói giữa đêm khuya. Từng cái chớp mắt là từng nỗi nhớ, từng cái mĩm cười là từng kư ức đẹp tôi nhớ về em, một người cách xa nữa địa cầu. Những tiếng chim đùa giỡn, những đôi t́nh nhân đi ngang qua càng làm tôi đau đớn ḷng. Trời không lạnh mà sao hờn lại giá băng với nỗi sầu thiên thu.
Bây giờ bức hoạ chân dung em mà anh muốn dành tặng riêng cho em vẫn chưa trao tới cho em được. Anh không biết làm cách nào để đến được tay em. Em sẽ chấp nhận nó hay không, bấy nhiêu thế cũng đă làm anh bồi hồi, chua xót…
Sao chưa gặp một lần
Mà nghe t́nh thật gần
Xin cho được một lần
Gọi tên người th́ thầm …..
Không phải v́ tôi trao em chiếc nhẫn ấy, không phải lời chấp nhận ấy là trách nhiệm của tôi phải dành cho em mà đó là t́nh cảm xuất phát từ con tim của tôi.
Có người nói mọi chuyện rồi sẽ qua, thời gian rồi sẽ nguôi ngoai sẽ dần quên. Nhưng đă hơn 3 tháng nay anh vẫn c̣n nhớ đến em, và anh nghĩ rằng đă trót trao cho em một nữa cuộc đời rồi.
Đôi khi thấy nghe được em đă vui trở lại, nụ cười em đă rạng ngời hơn. Đôi môi tôi bỗng hé nở nụ cười.
Chỉ mong sao em được một cụôc sống tốt hơn, em sẽ gặp được một người tốt hơn anh, yêu em hơn anh. Th́ tôi cũng sẽ nhẹ mĩm cười thật hạnh phúc, v́ nữa cụôc đời của tôi đang yên ấm và vui vẻ.
Chắc cũng không thể nào cùng em ca được trọn vẹn bài hát “Lời yêu thương” trên băi cát trắng mịn màn, bầu trời trong xanh chan chứa ánh nắng vàng của miền biển Nha Trang đầy thơ mộng như ngày nào đôi ta đă hứa hẹn với nhau.
Và cũng không thể nào buộc em phải coi tôi như là t́nh nhân đến suốt cuộc đời như ngày nào em đă nói với tôi ” Hăy cứ là t́nh nhân anh nhé cho dù chuyện ǵ sẽ xảy ra”.
Nhưng Anh vẫn sẽ đợi em, chờ em và hi vọng vào 1 ngày sẽ hội ngộ, gặp lại em, hỡi t́nh nhân trong trái tim của anh…
“Người yêu dấu! Đến bao giờ được trong thấy em cùng anh sánh vai, d́u em buớc trên đường nắng ban mai ngàn hoa”…
Tái bút: Trời đất bao la, đường đời vạn khổ. Khi nào em sầu đắng hăy t́m đến anh.