Nguyễn Tiến Đức
Tiếng chuông chiêu hồn từ biển tro
Tôi nghe mơ hồ tiếng chuông chiêu hồn từ biển tro có một mầu xám mong manh như sương thu và cũng mong manh như tiếng hát của Ngọc Lan…
Share the Land
Lúc biết tin Lan mất, tôi đang nghe bài ca có tên Share the Land. Lan sẽ thực sự “chia sẻ đất.” Lan sẽ thực sự trở về nơi cỏ của Thượng Đế trong tháng Ba mùa Xuân đang chuyển.
Cây thập giá hoa lan
Ở pḥng Vĩnh Biệt, tôi thấy một phần câu đối có ghi: “Vác thánh giá vào thiên thai.” Trong trí tưởng tượng của tôi, Lan sẽ “mang” chứ không phải vác v́ Lan quá bé nhỏ. Lan sẽ mang một thập giá kết toàn bằng hoa lan trắng và Lan sẽ rón rén rất nhẹ vào Vuờn Trời gặp Chúa với vạt áo lụa mầu hoa đào.
Chúa rất chiều Lan
Có lẻ Chúa rất chiều Lan, v́ Chúa đă cho Lan an nghỉ ở vùng biển. Nơi bạn bè và gia đ́nh Lan nh́n Lan lần cuối ở trên đại lộ có tên biển: Beach Boulevard. Tôi biết Lan rất yêu biển. Có lần ở băi biển Thánh Nữ Maria, một băi biển có tên thánh trùng với tên thánh của Lan, Lan nói với tôi: “Lan mê biển lắm anh ạ, nhất là mùi biển. Lan thuộc về biển và biển cũng thuộc về Lan!” Mỗi lần ra biển quay phim, Lan thường chạy ra tận viền sóng, nhắm mắt hít hương biển như một người t́nh nhắm mắt chờ đuợc hôn.
Cái chết của con dă tràng
Tôi rất mến Lan v́ Lan có ḷng thương xót, một t́nh cảm hiếm dần trong một đời sống đầy hung bạo và chuộng vật chất. Có lần ở Point Sanddune, Lan vô t́nh dẫm chết một con dă tràng nhỏ xíu. Lan thốt lên câu rất giản dị “Sorry!” Tôi thấy rơ nỗi đau thực sự trên môi và trong ánh mắt Lan. Để Lan đỡ buồn, tôi nói đùa: “Ít ra th́ anh chàng dă tràng dă được chết dưới bàn chân bé bỏng, xinh xắn của Lan.” Lan bật cuời nhưng nét mặt vẫn buồn hiu! Một lần khác Lan khoe tôi: “Anh ạ! Lan rất vui khi đọc báo hôm nay có tin ngụi ta sẽ trông thêm hoa cho bầy bướm Monarch ở khu Lan ở!”
(C̣n tiếp)