Mấy hôm nay liên lạc với anh ManhHiep mà không được về việc em gửi ư kiến lên trang casingoclan.free.fr của anh nhưng không thấy hồi âm nên HG quyết định tự lập kháng sinh, đồng thời mượn trang của anh luôn!
Với mục tiêu là xây dưng một diễn đàn vui chơi, học tập và giải trí giữa các fan Ngọc Lan trong và ngoài nước nói riêng và toàn thể mọi người nói chung, đồng thời bảo tồn và lưu giữ những công tŕnh nghệ thuật tim óc của cô Ngọc Lan! Nên cả tuần qua, HG đă dùi công vào đầu tư và nghiên cứu, cuối cùng cũng hoàn thành website này! Xin mọi người truy cập vào link:
http://ngoclanfanclub.tk
Heheh, không có tiền mua tên miền nên xài tên miền free vậy!
Website này có cả diễn đàn (free luôn) nhưng đầy đủ các tính năng tối thiểu như avatar, chữ kư, phân quyền Mod…… Hi vọng mọi người sẽ truy cập, ủng hộ (bằng cách tham gia) và quảng bá website này để phát triển rông khắp!!! Do mới thành lập vào ngày 20/7 nên chắc hẳn c̣n nhiều thiếu sót về tài nguyên lẫn nhân lực, nên HG rất mong sự cộng tác của mọi người!
Happy Ghost
Nhưng sao mỗi ngày đi qua, người người vẫn nhắc nhớ đến Lan nhiều lắm.
Chuyến du lịch Thái Lan đă để lại nhiều kỷ niệm nhớ măi. Ngày thứ 3 hành tŕnh, chiếc xe hớn hở đưa đoàn hướng về thành phố Pattaya khét tiếng- hứa hẹn một đêm “nhớ đời”, 34 con người ư nhị nh́n nhau “hăm hở” ra mặt… (*=*). Phồng mang trớn má chống chọi với cơn say xe, c̣n mọi người th́ hàn huyên trăm vạn ngàn thứ trên đời. Đề tài âm nhạc đang hồi cao trào, ḍng nhạc này, ca sĩ nọ râm ran, có nghe nhầm không, ai đó vừa nói đến Ngọc Lan. Nhổm phắt dậy, ngoái về phía dăy ghế sau, ồ, cô chú Lương Thuỷ (Việt Kiều Pháp), đang chia sẻ những kỷ niệm về tiếng hát Ngọc Lan. Cô Thuỷ tranh thủ cướp lời cả bằng mắt lẫn bằng miệng:” Khi mà nghe tin Ngọc Lan mất đó hả, ông xă em đây buồn rũ ra cả tuần lễ. Ảnh mang cái đĩa ǵ mà T́nh Xưa ra nghe suốt cả ngày”. Chú Lương mỉm cười xác nhận, nét mặt ưu tư pha chút e thẹn. Rồi Bác Hoà ở Texas, 71 tuổi rồi mà trẻ măng, vẫn c̣n yêu đời lắm, chép miệng tiếc nuối:” Tiếc cổ quá, đẹp ǵ đâu mà ca hay hiếm thấy luôn hà. Tội nghiệp cổ hồi đó giờ hổng có ai thay được nữa à” Rồi anh Kim, anh Hoà, anh Giản… toàn những nhà “thẩm âm” chuyên nghiệp… dư, dành nhau nói về Ngọc Lan như thể là “người nhà” Ngọc Lan vậy. Ḿnh lặng im, căng tai lên nghe sướng mê tơi. Toàn những lời ưu ái, trầm trồ, tiếc nuối, thương yêu ca ngợi vẻ đẹp đài các và tiếng hát hiếm có Ngọc Lan. Nghe mê ly ấy chứ.
Đêm cuối Bangkok, tiệc buffet hải sản linh đ́nh trên toà nhà Baiyoke Sky, một lần nữa, những câu chuyện về Ngọc Lan được mọi người bàn tán râm ran. Cô chú Lương Thuỷ trở nên đáng yêu biết bao: “Trời,… phải nói lá quá đài các, quá đẹp, nh́n phúc hậu… (chép miệng liên hồi…) giọng hát không có thể nào tả được, khó tả quá… quá hay đi”, rồi anh Hoà “Ngọc Lan không ai hát giống được như dzậy nữa”, rồi “có một không hai”, “dáng đẹp mà sang trọng”, “hát toàn nhạc buồn mà bài nào nghe cũng phê”, “tài hoa yểu mệnh”… Ly tách chúc tụng ḥ dzô ta này cứ như giặc nổi.
T́nh cảm bỗng dưng thắt chặt thêm. Đoàn người hả hê no xôi chán chè (ráng sức nhồi nhét … cho lại vốn) bắt đầu quay sang chen chúc ôm nhau chụp h́nh lưu niệm, địa chỉ email, số điện thoại ghi ghi chép chép trao tay… bịn rịn không rời. Mấy hôm trước c̣n ngại ngùng e dè, ḿnh đâu dám liều ôm ôm hót hót như vậy, mắc cỡ chết. May cũng nhờ có những câu chuyền về cuộc đời Ngọc Lan làm quà đă mang lại sự gần gũi quyến luyến thêm giữa những người bạn lớn nhỏ đáng yêu từ khắp nơi, ḿnh thầm vui sướng trong ḷng.
Giữa khuya đêm qua, mưa lộp bộp trên mái nhà, tỉnh giấc nghe bài “Mười năm yêu em” thấy xa xăm như tiếng than vọng về “Dường như trong ta em có điều tuyệt vọng”, cái chữ “tuyệt vọng” mà Lan nhă bằng lời nó mềm mướt như tơ, nó khiến ta buồn nghẹn thở.
Từng ngày qua, từng ngày…
(*) Vẫn có em bên đời – NS Trịnh Công Sơn
Một buổi chiều mùa hè, trong ḷng cảm thấy buồn miên man,thơ thẩn đi dạo bờ biển, cảnh vật xung quanh yên lặng quá.Chỉ có tiếng sóng ŕ rào, ngọn gió xào xạc và đám mây trên đầu lơ đăng trôi.Bất chợt nổi thương nhớ tràn về , nhớ da diết khôn nguôi. Có lẻ tôi lại nhớ nàng nửa rồi, nhớ tiếng hát trầm lắng nhẹ nhàng, nhớ mái tóc bồng bềnh trong gió, nhớ ánh mắt suối trong nhớ dáng đi thướt tha, uyển chuyển…ôi nhớ sao mà nhớ…
“Thương đôi mắt sao trời lung linh
Thương yêu ngón tay ngà xinh xinh
Thương yêu dáng vai gầy thanh thanh
Thuơng yêu ṿng tay ghi xiết ân t́nh
Thương yêu dáng em gầy bơ vơ
Thương yêu nét môi cười ngây thơ
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng
Thương em mong manh như một cành lan.”
(Gọi Người Yêu Dấu)
Nhiều người thường hay nói người buồn th́ cảnh đâu có vui.V́ vậy tôi cảm nhận xung quanh tôi rất yên lặng, cảnh vật như thầm th́ chia sẽ một nổi niềm.
Xa xa những con sóng nhấp nhô cô đơn như đang t́m kiếm ai đó.Có lẻ biển, sóng củng buồn, củng nhớ nên đi t́m nàng,có lẻ vậy v́ biển yêu nàng tha thiết, hàng ngày biển vẫn đợi chờ nàng đấy thôi.Biển nhớ lại những kỉ niệm cùng nàng đùa vui rồi biển lại vô t́nh hay cố ư tạt những con sóng nhẹ vào người nàng,nhưng nàng đâu có ghét biển, nàng đâu có giận biển bao giờ. biển thèm khác được vui đùa cùng nàng, thèm khát được chạm vào bàn chân ngọc ngà của nàng.Biển nhớ nàng đă hát những bài t́nh ca cho biển nghe.Biển chia sẽ với nàng khi nàng buồn, biển đùa vui khi nàng vui.Biết yêu nàng lắm và biển củng biết nàng rất yêu biển.Đă lâu biển không được nh́n thấy nàng nên biển nhớ biển ngóng trông, chờ đợi và đi t́m
“Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liểu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ
Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang
Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn
Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu
Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẩm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây tuôn
Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng c̣n buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang
Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.”
(Biển Nhớ)
Bài hát như nói lên nổi ḷng của con người hay là nổi ḷng của biển.Không hiểu sao mắt tôi thấy cay cay.Rồi một cơn gió nhẹ thổi tung những hạt cát bé nhỏ rồi cát lại lặng im.Không lẻ cát củng buồn củng nhớ nàng.Chắc là cát củng muốn được tâm sự, được chia sẻ? Đúng rồi cát yêu nàng , chỉ tại cát đang nhớ lại nhưng thời khắc đón nhận bước chân dịu dàng của nàng.nhớ lại những lần hạnh phúc khi nằm gọn trong ḷng bàn tay của nàng, nhớ những lần cát được đùa vui cùng nàng rồi cát bay vào mắt nàng, nhưng cát không cố ư chỉ v́ cát yêu nàng quá đấy thôi, cát muốn ngắm nh́n đôi mắt của nàng.Giờ không có nàng nên cát buồn.Nhưng cát không nản ḷng đâu, cát sẽ nằm chờ nàng đến, cát sẽ chờ nàng măi măi…
Đang miên man suy nghỉ và ch́m đắm trong yên lặng.Bất chợt có cơn gió nhẹ thổi quá làm tôi giật ḿnh.Ôi cơn gió !Gió ơi bạn đừng đùa nghịch nửa, bạn đă làm tóc tôi rối tung lên rồi.Nhưng tôi bit gió đâu có đùa nghịch, gió củng đi t́m nàng đây.Gió đă đi t́m nàng cả ngày đêm, khắp nơi trên địa cầu nhưng vô vọng.Gió nhớ những lần lén hôn nhẹ lên tóc nàng để tóc nàng rối tung lên.gió nhớ những lần cùng biển và cát măi vây xung quanh nàng để đùa vui,gió luôn lắng nghe lời th́ thầm của nàng để rồi gió mang tiếng th́ thầm ấy đến với nhân loại…gío vui khi có nàng
……
Gió ngân lên khúc hát vui trong mùa đông
Dắt không gian lũ én tung bay lả lơi
Đắm say bên mơ trong hương mơ tuyệt vời
Anh nhớ không khi mùa xuân đă qua…
Gió buồn, gió nhớ th́ mây có vui? Mây nhớ ai mây buồn mây khóc, mây đổ những giọt nước mắt, mây lang thang, mơ màng. Mây lặng lẻ trôi, âm thầm rơi lệ:
“Mưa buồn măi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao t́nh trao êm đềm
Cơn sóng nào gọi lên nổi đau trong em bao nhiêu
Chiều lang thang một ḿnh
T́nh như bóng mây Ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh bờ bến nơi đâu
Biết chăng t́nh em măi luôn chờ mong”…
Đâu chỉ có riêng ta nhớ nàng mà vạn vật cỏ cây đều nhớ.Và cứ như thế, nơi đâu, thời gian nào củng đều có những nổi buồn,những lời th́ thầm tâm sự của con người và cả thiên nhiên.Cái đẹp, cái hay luôn luôn được quí mến và trân trọng.Nhớ khi xưa ta vui ta hát ta hạnh phúc biêt bao v́ ta có nàng, ta được chiêm ngắm nàng, ta được thưởng thức những bài t́nh ca bất hủ của nàng, ta được nghe nàng thi thầm…..C̣n giờ đầy ta cô đơn ta buồn chất chứa nhiều nổi nhớ.Đă lâu rồi nhưng ta chưa quen với cảm giác vắng nàng…..cho nên ta cô đơn .Rồi một sớm mai thức dậy chỉ có ḿnh ta.Đâu đâu vang vọng lời hát:
“ Sớm mai thức giấc nh́n quanh một ḿnh
Ngoài hiên nắng loé đàn chim giật ḿnh
Biết lời tỏ t́nh đă có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương ĺa cành
Đời mong manh quá kể chi chuyện ḿnh
Nắng buồn cuộc t́nh bổng tắt b́nh minh
…..
Sáng trưa khuya tối nh́n quanh một ḿnh
Đường quen không tới nh́n nhau ngại ngùng
Chỉ v́ đời ḿnh chưa có b́nh minh”
(Một Ḿnh)
Và cứ thế, khi nhân loại măi mê thưởng thức những bài t́nh ca ngọt ngào, nhẹ nhàng, bất hủ th́ thiên nhiên vạn vật măi chờ, và măi măi đi t́m.T́m lại h́nh bóng và những kỉ niệm, t́m lại những dư âm ngọt ngào, những ưu ái mà nàng đă dành cho thiên nhiên và thiên nhiên đă dành cho nàng.