I Love Ngoc Lan

T́nh ngỡ đă quên đi…

“T́nh ngỡ đă quên đi như ḷng cố lạnh lùng, Người ngỡ đă xa xăm bỗng về quá thênh thang . Ôi áo xưa lồng lộng đă xô dạt trời chiều, như từng cơn nước rộng xoá một ngày đ́u hiu.
T́nh ngỡ đă phôi pha, nhưng t́nh vẫn c̣n đầy…”

Tiếng hát Khánh Ly từ chiếc loa thật to trên bàn trong cùng của quán càphê nhỏ bên lề đường trước hẽm “Ông Địa” tiếp tục vang lên vào buổi sáng tấp nập những nữ sinh đang ôm cặp đến trường Nữ Trung Học Đoàn Thị Điểm gần đó . Những người buôn gánh bán bưng đang tụ họp ở chợ chồm hổm nơi đầu hẽm lăng xăng với chuyện mua bán hàng ngày. Những xe lam ba bánh chở khách, những xe lôi thùng đậu đó đây gần quán chờ chủ xe vào uống vội ly cà phê  hay ăn gói xôi nóng cho một ngày lao động. Ngày nào cũng thế, khu vực này luôn luôn tấp nập, nhờ có cái chợ nhỏ trong hẽm, bà con khỏi phải mất công đi xuống Bến Ninh Kiều, ra Chợ Cần Thơ.  Đúng là những ngày tháng không tên , không có ǵ để nhớ…Nhưng với PS, th́ đó là những ngày tháng không quên, những ngày nhớ mong một h́nh bóng nhỏ bé ở một nơi xa xôi gần cuối đường Quốc lộ 1,  người ấy  chắc hẳn cũng cùng một tâm trạng như anh. PS đang ngồi uống ly cà phê đen, tiếng ca Khánh Ly không chỉ vang vang trong tai anh mà c̣n làm ḷng anh chùn xuống, tim anh đập chậm lại trong phút giây tưởng nhớ đến người em gái bé nhỏ năm xưa,nay là người vị hôn thê đang chờ anh được lệnh biệt phái về trường cũ là cuộc hôn nhân sẽ thành h́nh và không c̣n ǵ ngăn cách cho cuộc sống lứa đôi. Anh bạn ngồi bên PS cũng có một tâm trạng gần giống như thế, tuy anh đă có vợ con, và anh cũng đang mong chờ ngày biệt phái đă được ấn định là cuối tháng 3 năm 69, cùng đợt với PS. Một chiếc Jeep chợt ngừng trước quán, một bàn tay vẫy và một giọng nói to ồm, không có chút ǵ giống với tiếng hát của Khánh Ly vang lên :” Thôi đi lẹ lên các cha, ngồi mơ mộng ǵ đó, Đại Uư Kh. đang đợi các cha lên để kéo súng đi thực tập tác xạ  đó!” Đó là Trung Uư Pháo dội trưởng của PS đến đón hai thằng về B́nh Thuỷ , nơi đơn vị trú đóng. Hai tên Thiếu uư leo vội lên xe, tiếng hát c̣n đuổi theo..”  T́nh ngỡ chết trong nhau, nhưng t́nh vẫn rộn ràng. Người ngỡ đă quên lâu nhưng người vẫn bâng khuâng. Những ngón tay ngại ngùng đă ru lại t́nh gần, như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh…”
Đêm rồi- 15 May 07- không ngủ được, PS ra ngồi vào máy, vào bennhac.com, t́nh cờ mở nhằm Khánh Ly, và PS bấm chọn bản T́nh nhớ. Giọng ca quen thuộc của Khánh Ly vang lên bên tai, tuy ḿnh mở volume nhỏ nhưng cũng vẫn nhận được hơi của KL rất mạnh, cũng bài hát này, cũng là Khánh Ly, cũng gợi lại nơi ḿnh những kỷ niệm nôn nao của gần bốn mươi năm trước. Rồi PS t́m Cẩm Vân cũng với bản T́nh Nhớ. Mọt giọng hát có làn hơi mạnh, hơi đục làm ḿnh nhớ tới Juliette Gréco. Phải thành thực khen ngợi Cẩm Vân có một làn hơi mạnh, kỹ thuật ca hay và gây xúc động, không kém ǵ KL những năm PS c̣n trong quân ngũ. Rồi kế đó là Don Hồ, giọng hát dễ thương, nhẹ nhàng và khàn đục, có khi nuốt mất một hai âm nhưng vẫn là một giọng hát favorite của PS, không chỉ là v́ tài năng mà c̣n v́ tính t́nh, phong thái, và điều quan trọng hơn cả làm ḿnh mến Don Hồ là bàn tay của Don, bàn tay đă đặt nhẹ nhàng lên thành gỗ chiếc áo quan, nét mặt Don nói lên cho con tim của anh những lời nói th́ thầm với người bạn nằm bên trong thành gỗ mỏng manh, tuy rất mỏng manh nhưng thật là vô cùng xa cách, xa đến nỗi không c̣n bao giờ có thể nh́n lại mặt nhau…Người bạn đó đă ra đi vĩnh viễn, người đó là Ngọc Lan của chúng ta…” Ngh́n trùng xa cách, người đă đi rồi, c̣n ǵ đâu nữa mà nói với cười…” Rồi tiếng hát của Ngọc Lan êm êm, d́u dặt, nhẹ nhàng như hơi thở ban mai của cánh hoa lan trong làn nắng sớm, như thủ thỉ, như th́ thầm những lời tâm sự khắc khoải của con tim đang buồn v́ thương nhớ…” Người ngỡ đă đi xa, nhưng người vẫn quanh đây, những TIẾNG CA MỀM MẠI, đă đi vào L̉NG người, như từng viên đá cuội, rớt vào ḷng biển khơi…” Tiếng ca Ngọc Lan hoà quyện với tiếng đàn trong bản T́nh Nhớ, tôi nghe nàng hát như thể mới nghe lần đầu bản nhạc năm xưa, tôi thấy xúc động dâng tràn trong người thành từng đợt, nổi gai ốc theo từng câu nàng hát…” Ôi trái tim phiền muộn, đă vui lại một giờ, như bờ xa nước cạn đă ch́m vào cơn mưa”!!!!…

Posted by nick phan Comments Off

No Comments