Ngọc Lan và nhạc Trịnh…
Không biết từ bao giờ, tôi thích nghe nhạc Trịnh, tôi thích cái b́nh yên trong câu hát “Môi nào hăy c̣n thơm, cho ta phơi cuộc t́nh, tóc nào hăy c̣n xanh, cho ta chút hồn nhiên…”, cái nhẹ nhàng, đằm thắm “Trời c̣n làm mây, mây trôi mênh mang, sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh…”, cái da diết, day dứt “T́nh ngỡ đă quên đi như ḷng cố lạnh lùng…”…
Thật là tuyệt khi đắm ch́m trong những lời nhạc đầy quyến rũ thu hút mănh liệt này.
Tôi không được may mắn, có lẽ vậy chăng khi tôi không cảm nhận được nhạc Trịnh qua giọng hát Khánh Ly – chắc đây là một thiệt tḥi lớn của bản thân tôi? V́ tôi không thích những giọng hát theo cách tôi gọi là “khô” và “cứng” – đó là Khánh Ly, Lệ Thu…
Cũng v́ lẽ đó mà tôi chưa hề mua một đĩa nhạc Khánh Ly nào cả.
Tôi nghiêng về những giọng hát trầm ấm, ngọt ngào hơn, tôi thích Ngọc Lan, Ư Lan, Khánh Hà… và phải nói thật rằng chính Ngọc Lan đă đem cái hay, cái đẹp của nhạc Trịnh đến với tôi.
Đúng rằng hát nhạc Trịnh, cảm nhận nhạc trịnh không cần phải g̣ bó, phải phá cách, phải gồng ḿnh t́m cái ǵ đó cho riêng ai – như ai đó đă nói… tôi thích cái b́nh thường giản dị này lắm, không cần phải lên tới cao vút vẫn tới ngọt ngào, thiết tha trong Hạ Trắng, vẫn nhẹ nhàng mà nồng nàn trong Chiều Một Ḿnh Qua Phố, vẫn da diết và day dứt trong T́nh Nhớ , rồi bỡ ngỡ tiếc nuối trong Ru Ta Ngậm Ngùi …một Ngọc Lan trong trẻo ấm áp mà mê hoặc tới lạ thường!!
Tôi cũng thích cái trẻ trung nhưng rất “dày dặn” và “sâu” của Thanh Hà, của Diễm Liên, Trần Thái Ḥa, Nguyên Khang… tôi lên mạng t́m kiếm và sao chép ra đầy những đĩa CD về nghe, tôi bật nhạc lên những lúc tôi ở nhà và hầu như tôi luôn nghe nhạc vào thời gian rỗi…
Nhạc Ngọc Lan lại khác, tôi không thích nghe trên mạng – chất lượng không tốt chăng? quá dễ dàng chăng? tôi cứ đi săn t́m đĩa CD và tôi mua, tôi cho bạn bè…và tôi quư nó lắm. Những lúc thật cần cái ǵ đó để chia sẻ, để b́nh yên… tôi lại nghe Ngọc Lan, và như bị thôi miên, tôi quên thật – tôi đắm ḿnh vào lời hát – tôi quên hết… và, như được say!!
Sẽ hơn nhiều lần tôi nói cám ơn Ngọc Lan.
Sẽ xin lỗi khi tôi nói không thích ai đó nếu có ai không vui – chỉ là cái tôi của tôi thôi.
Cuộc sống vẫn trôi, ngoài cái nỗ lực sống, nỗ lực làm người, xin hăy thật đơn giản, thật b́nh yên v́ “hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…”.

Những lúc thật cần cái ǵ đó để chia sẻ, để b́nh yên… tôi lại nghe Ngọc Lan, và như bị thôi miên, tôi quên thật – tôi đắm ḿnh vào lời hát – tôi quên hết… và, như được say!!
Sẽ hơn nhiều lần tôi nói cám ơn Ngọc Lan.
Em cung vay, tu nho thi da duoc nghe chi Ngoc Lan hat, da me say tieng hat cua chi, va den bay gio, neu ai do hoi em”than tuong ca nhac cua em la ai”, Khong chan chu, khong dan do, em se tra loi ” Ngoc Lan”!
Giong hat chi qua tuyet voi da lam cho tui em_nhung nguoi khan gia ai mo chi, tro nen dong cam va chia se voi nhau!
Ngu yen chi nhe!Mai mai yeu tieng hat trong veo , buon say dam long nguoi cua chi!