I ❤ Ngọc Lan

skip to navigation

Mua CD ủng hộ Quỹ Từ Thiện Ngọc Lan


Bài Dự Thi: “Ngọc Lan Không Chỉ Là Kỷ Niệm” by Only Yesterday

NGỌC LAN, KHÔNG CHỈ LÀ KỶ NIỆM

Cầm, lá thư(*) em trên tay, cứ thế, nước mắt tôi châng lâng. Giá mà ngày xưa, em đă có thể độ lượng hơn…

“Tin buồn Ngọc Lan đến với em trong một chiều tím Huế trời rét ngọt, kỷ niệm lại ùa về, nhấn ch́m em ngụp lặn trong miền kư ức về anh. 3 năm rồi c̣n ǵ, từ ngày em im lặng ra đi – sự im lặng biến thành nỗi chịu đựng khủng khiếp. Anh đă có người ấy. C̣n em, cô sinh viên khoa văn mộng mơ năm nào, vẫn từng đêm về “soi bóng ḿnh giữa tường trắng” và bóng tối thân quen, mỗi cái nhấc chân là một bước nhớ.” (*)

“Hương khói từ nay đă lụi tàn
Em đă say ngủ dưói mộ hoang
Bỏ lại trần gian ngày tháng cũ
Một kiếp phù du quá bẽ bàng”

Thôi thế là hết, Ngọc Lan đă từ trần. Thôi thế là hết, Ngọc Lan đă ra đi! Vào lúc 8:25 sáng Mồng 6 tháng 3 ảm đạm ấy, một cánh vạc đă bay về cơi tiêu dao. Ngọc Lan đă thiếp đi trên chuyến “Đ̣ chiều” của mỗi đời người.

Năm 1985. Một chiều Thu tàn, xóm làng tôi ch́m ngập trong băo táp mưa sa. Bên mâm cơm êm ấm gia đ́nh, lần đầu tiên, tôi nghe vọng lên một giọng hát mộc mạc, làn hơi mong manh nũng nịu rất ”trẻ thơ” nhưng lại trĩu nặng u hoài, lập tức rơi xuống một đời tôi thành vết cắt:

“… Một chiều nào trên bến cô liêu
Xóm ven sông tiêu điều
Buồn hắt hiu mây chiều…
T́nh của người thôn nữ
Vừa trao người viễn xứ….

Trên sông xưa mênh mông
Đôi bóng đẹp đôi…”

Là “Đ̣ chiều” của NS Trúc Phương – một trường hợp đột phá duy nhất trong chùm ca khúc Bolero trữ t́nh đậm chất Việt Nam của ḿnh, trong đó ông phác hoạ một giấc mộng đoàn viên! Nếu âm nhạc là tiên tri của định mệnh, th́ đoạn kết của “Đ̣ chiều” ngày ấy, với Ngọc Lan và với t́nh riêng tôi, lại là một lời tiên tri bất thành.

Số phận con người, ḍng chảy cuộc đời, định mệnh, t́m kiếm, bắt gặp… hay là chỉ là sự t́nh cờ? Có lẽ định mệnh là cái có sẵn từ trước, giấu ḿnh trong tiềm thức, trong t́nh cảm, hễ có cơ hội là lộ diện ra cuộc đời mang tên số phận. Tôi không thể lư giải được. Chỉ thấy có cái ǵ đó phảng phất hương vị của cổ tích và huyền thoại, khi mà những thăng trầm cuộc đời xảy đến với gia đ́nh tôi, với tôi, với chính Ngọc Lan đều song hành, có điều ǵ trùng hợp đến chới với về cột mốc thời gian.

“Trong lặng thầm day dứt , em vẫn đi bên cạnh anh qua một “Ta say” tuyệt vọng, một “Âm thanh kỷ niệm” bồi hồi, một “Chiều Ngọc Lan” đớn đau, một “Tiếng ca đêm” xót xa, một “Dấu chân t́nh nhân” bềnh bồng, một “T́nh yêu đầu đời” đắm say và một “Ngọn đồi Mùa Xuân” đầy khát vọng. (*)

Đă gần 20 năm trôi qua, thời gian cũng ngắn mà dài đủ cho người ta sống một đời. Ngọc Lan cũng thế, đă sống gần trọn một thời cho nghệ thuật. Trên đỉnh non tiên của nền âm nhạc Việt Nam, Ngọc Lan đă bay lượn gần suốt 20 năm; đă trải qua những vinh quang và cay đắng trước và phía sau ống kính máy quay; đă nhởn nhơ và quay quắt trong cuộc phù hoa; đă tạo thành một cái gam màu Ngọc Lan – như một cái “duyên” cột chị và khán thính giả không chỉ qua tiếng hát mai hạc mà c̣n bằng chính dung mạo cuộc đời Ngọc Lan. Và mối tơ duyên ấy đă thẩm thấu, đă ru bao tâm hồn lớn lên, đă cùng sống, cùng đau, cùng khát, cùng oằn ḿnh với từng kư ức vui buồn của rất nhiều người trong chúng ta suốt 2 thập niên qua. Khi thể hiện một bài hát, Ngọc Lan luôn biến nó thành của riêng ḿnh và biểu cảm bài hát đó một cách xuất sắc bằng giọng ca thiên phú của ḿnh. Người nghe như được ru trong những khúc nhạc dịu êm và rồi như muốn chia sẻ với Ngọc Lan những đoạn u buồn thống thiết. Ngọc Lan có được sự giao cảm đặc biệt đó. Ngọc Lan có khả năng tạo ra tâm trạng, kể một câu chuyện và rồi dẫn dắt người nghe, người xem vào trong cuộc dạo chơi mang màu sắc và âm thanh đó. Âm thanh tiếng hát Ngọc Lan luôn khơi dậy những băo bùng và êm ái của t́nh yêu. Khả năng “trời cho” này đă khiến Ngọc Lan khác hẳn với những đồng nghiệp khác -Ngọc Lan đă trở thành một hiện tượng, một huyền thoại bí ẩn vẫn chưa được giải mă hết, đă tạo ra mối quan hệ vững bền với giới truyền thông và nhất là với khán thính giản yêu thương tiếng hát Ngọc Lan khắp mọi nơi.

“ Ngày xưa, em đă hạnh phúc biết bao khi yêu anh. Em vẫn nhủ thầm với ḿnh, sẽ giúp anh t́m lại hạnh phúc sau thất bại của mối t́nh đầu. Nhưng đến bây giờ th́ em đă hiểu điều đó khó biết bao. “Mái tóc bồng xao xuyến vai gầy, đôi mắt màu đường cháy hun hút buồn…”, anh vẫn th́ thầm mỗi lần xoáy nh́n em như thế, nhưng em biết, trong vô thức, anh đang nói với tiếng vọng dội về từ thẳm sâu trái tim ḿnh – bóng hồng Ngọc Lan của anh. Vai em không đủ gầy guộc để anh gọi nắng, gọi mưa. Em hiểu, anh yêu em v́ em có nét phảng phất u hoài của Ngọc Lan – một góc đam mê thầm kín không thể hiểu nổi trong anh!” (*)

Năm tháng như ḍng sông không có bên lỡ bên bồi. Chỉ có kỷ niệm biết chọn bến bờ ở lại. Mỗi lần kỷ niệm “Đ̣ chiều” hiện về, tôi sờ nhẹ vào trái tim ḿnh nghe nhói đau. Cái cảm xúc phập phồng tinh tế đó, cái khát vọng sâu kín đó chỉ có thể được thai dựng bằng vẻ đẹp vô nhiễm, ẩn lặng trong mảnh tâm hồn nhạy cảm phong nhiêu của Ngọc Lan: ai trong chúng ta có thể quên được nét diễn xuất tinh tế “chết người” và nét đẹp cứ sâu thẳm sự u uẩn và cô đơn của Ngọc Lan qua một “Mùa Đông sắp đến trong thành phố”, khi mà Ngọc Lan ngồi đó, bềnh bồng như vạt lụa đào trôi trên vơng, mái tóc màu hoàng hôn tuyệt diệu lấp kín một bên vai như lớp vàng chảy gợn sóng. Cặp mắt nhu ḿ sáng lên d́u dịu tựa ngọc mờ xẫm lại dưới bóng đôi hàng mi dày, nếp áo màu ô liu hờ hững ôm lấy một vai ngọc ngà. Khuôn mặt đẹp năo nùng, nữa đa cảm, nữa thờ ơ, phảng phất một nỗi u uẩn oan khiêng dù muốn hay không vẫn bộc lộ qua ánh mắt hoặc miệng cười. Ngọc Lan dù có cố t́nh dấu kín không để cái u uẩn đó gợi lên trong mắt th́ nó lại xuất hiện trong nét cười kín đáo ngoài ư muốn của Ngọc Lan. Một bức hoạ dịu hiền mộng mị làm trắc ẩn ḷng người.

(C̣n Tiếp)

Posted by iLoveNgocLan on March 8, 2004 2 comments

2 Comments

  1. Hoan hô các bạn viết quá hay, tình cảm thật nồng nàn đến với Ngọc Lan, tôi nghĩ gia đình Ngọc Lan cũng ấm lòng, như bạn nào có nói trước đây.

    Comment by YeumaiNL — 3/8/2004 @ 12:47 pm
  2. Đúng, các bài gởi đến chúng tôi đã đem đến cho chúng tôi một niềm hãnh diện là Ngọc Lan đã tụ tập được những fan là những tài hoa trong nghệ thuật viết văn như vậy!
    Nhưng dù các bạn có gởi bài tham dự hay không, cái chính yếu chúng tôi biết là các bạn vẫn yêu mến Ngoc Lan như ngày nào, qua nhung lời các bạn đã nói lên trang na`y, hay qua email gởi cho chúng tôi.
    Cảm ơn bạn OY đã nhiệt tình hưởng ứng.

    Comment by ngoc — 3/8/2004 @ 1:40 pm

Leave a comment