I Love Ngoc Lan

Như anh đã yêu em…

| BenLai

“Nếu mai lỡ mình chẳng về chung lối
Nếu mai đường đời đôi ngả, mỗi người về một phương
Những ước mơ, em xin trả cho gió cuốn tan theo, cho mây lấp cuộc đời,…

Giữ cho em những kỷ niệm đẹp thần tiên muôn thuở,
Ngày mình cùng dìu bước trên ngõ nhỏ quanh co.
Anh có nghe gì không?
Tiếng suối reo róc rách như nhắc nhở chuyện đôi mình…
Kỷ niệm giờ đã xa bay, nhưng âm thanh còn vọng lại đâu đây…”

“Từ những chia ly vụn vỡ con tim
Từ những khắc khoải ngày tháng đợi mong, có làm lòng chúng mình đổi thay?
Yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời!
Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…

Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay,
Xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu
Vun trồng hạnh phúc giữa trời hoa muôn màu rực rỡ.
Ở đó không có chia lìa, ngăn cách…”

(Trích lời bạt do Ký giả Trần Đình Bình viết).

Ngày 06 tháng 3 năm 2001, nếu một đứa trẻ được sinh ra, thì hôm nay, đứa bé ấy đã trở thành một cậu trai trẻ, một cô thiếu nữ xinh đẹp, căng tràn nhựa sống, với những hoài bão lớn lao về đường đời. Và chắc hẳn, con tim mỏng manh ấy đã đôi lần rung lên vì những dở dang, mật ngọt của tình yêu, cảm xúc…

Với những người yêu thương Ngọc Lan, những người biết đến và đã từng sinh hoạt trong ngôi nhà chung này, ngày đó, chúng ta đã là cậu trai trẻ ấy, cô thiếu nữ ấy: hồn nhiên, nhiệt huyết, cũng thổn thức con tim, cũng sống bằng tất cả sức sống của một đóa hoa đương thời xuân xanh rực rỡ…

20 năm cứ như thế trôi qua, như một cơn gió thoảng…

Giờ đây, thoáng chốc nhìn lại, đóa hoa ấy đã xếp cánh vào thu, chiều hôm trong căn gác nhỏ, ngồi ôm tóc dài, “chập chờn lau trắng trong tay…”

Nhưng “yêu nhau một lần, nhớ nhau trọn đời”. Thời gian luôn có thể đong đếm, đo lường hành vi, sự kiện, sự việc; nhưng với cảm xúc, thời gian có còn giữ được quyền năng của mình?

Ngọc Lan đã không còn hiện diện bên chúng ta tròn 20 năm…

Và sau ngần ấy năm bôn ba bão tố, “có làm lòng chúng mình đổi thay?”. Có ai đó trong chúng ta, có khi nào, đã thôi không còn yêu và nhớ Ngọc Lan?

“Xin trả lại em những mộng ước xa vời tầm tay, xin trả lại em ánh mắt, nụ cười,…
Anh chỉ xin giữ lại những kỷ niệm, âm thanh của một thời để nhớ, của một thuở đã yêu.”
Như anh đã yêu em…
Như ta đã yêu nhau…

Thương những kỷ niệm của ngày tháng qua…
Thương những mộng ước, buồn vui một thời tuổi trẻ…
20 năm thênh thang nỗi nhớ…

NGƯỜI NGỠ ĐÃ XA XĂM, NHƯNG NGƯỜI VẪN QUANH ĐÂY…

– In memory of Ngọc Lan I’ve loved (March 6th, 2001-2021).

Ngọc Lan đọc lời giới thiệu

| iLoveNgocLan

Mời cả nhà nghe Ngọc Lan đọc lời giới thiệu do Trần Đình Bình viết để mở đầu album
Tú Phương 5: Thương Ngày Tháng QuaTú Phương 6: Tứ Quý Tứ Ca phát hành vào năm 1984.

December 28, 2020

Cơn bão phía bắc kéo về từ nửa đêm qua làm mưa lê thê suốt ngày hôm nay, thứ Hai 28 tháng 12. Khi chạy xe trên xa lộ, trước mặt tôi mịt mù xám ngắt. Tôi không thấy gì ngoài ánh đèn sau của những chiếc xe phía trước. Những cụm đèn tròn màu đỏ như mắt của hàng trăm con quái vật đang di động trong màn mưa dầy đặc hãi hùng. Mưa đập ầm ĩ trên mui xe làm Cinnamon sợ hãi, nó kêu meo meo liên tục và trốn dưới gầm ghế. Mới hơn 4 giờ mà trời tối qua rồi. Tôi biết mình sẽ không kịp đến nghĩa trang chiều nay. Bó hoa nằm bên cạnh nhìn tôi trách móc. Sao lúc nào Thảo cũng thế nhỉ? Hấp tấp, vội vã mà vẫn trễ tràng, thiếu sót.
Tôi sẽ không có dịp ra thăm chị Ngọc Lan cho đến thứ Hai tuần tới. Ngày mừng Sinh Nhật của chị khi đó sẽ qua như năm 2020 sẽ kết thúc. Bó hoa cũng sẽ nằm chết úa trong xe.
Ở đây cần mưa lắm. Nhưng tại sao chỉ mưa có một ngày hôm nay? sao không mưa hôm qua, ngày mai hay những ngày sắp tới? Tôi còn biết làm sao.
Nhớ đến chị nhiều hôm nay, dù nắng hay mưa.

Mừng Sinh Nhật chị, Ngọc Lan!

Cám ơn chị đã để lại những cảm xúc dịu dàng, ngọt ngào trên từng ca khúc. Dù đã gần hai mươi năm qua, em vẫn luôn yêu thích khi nghe chị hát, và cảm thấy chị vẫn hiện diện đâu đó chung quanh, rất gần!

HAPPY BIRTHDAY, Ngoc Lan!

“Ngoài kia tuyết rơi đầy, em không đến bên anh chiều nay”

| emvenaohay

2006, Mùa đông trên cao nguyên lạnh, giọng ca Ngọc Lan ấm, ký ức mùa đông lại hiện về sau 14 năm quay lại bài viết năm nào trên trang IloveNgocLan vẫn còn đấy, vẫn cảm giác năm xưa.

Muốn viết một bài mới tại một nơi xa lạ (Toronto, Canada một mùa giáng sinh, tuyết đang rơi).
Ngồi nhớ lại tài khoản để login vào trang IloveNgocLan, may quá vẫn còn, vẫn nhớ, vẫn vào được sau 14 năm mệt nhoài với những bộn bề lo toan cuộc sống cơm áo gạo tiền.

Xứ người, đúng mùa giáng sinh tuyết rơi, mở bài “Tuyết rơi” Ngọc Lan cất lên thì cảm giác thật kỳ lạ đến nao lòng. Thả hồn vào nhưng giai điệu, ca từ, như một lời tự sự, Ngọc Lan đã nhẹ nhàng đưa cảm giác vào lòng người nghe.

“Ngoài kia tuyết rơi đầy
Em không đến bên anh chiều nay
Ngoài kia tuyết rơi rơi
Trong băng giá tim anh tả tơi.

Đâu đây đám tang u buồn
Mắt ai vương lệ thẫn thờ
Lũ chim trên cành ngu ngơ
Khóc thương ai đời bơ vơ.

Không có em vuốt ve đêm nay
Môi mắt anh xanh xao hao gầy
Tuyết vẫn rơi đầy trên cây
Giông tố như vô tình qua đây.

Tuyết vẫn rơi rơi
Chiều nay sao em không đến bên anh?
Tuyết rơi tuyết rơi
Phủ kín hồn anh một màu tang trắng.

Buồn ơi ta khóc thương thân mình
Vắng em căn phòng giá lạnh
Nỗi cô đơn nào không đau
Nhớ thương bao giờ qua mau.”

Một bản nhạc hình như sinh ra chỉ để dành riêng cho danh ca Ngọc Lan, chỉ có Ngọc Lan mới thể hiện được cái hồn của bài hát. Nghe từng câu, từng chữ sao mà thấm thía đến vậy, nó tha thiết, u buồn và day dứt làm sao.
Một cách thể hiện tự nhiên, bình thường, mộc mạc, không gắng gượng, không cần nhiều kỹ thuật. Vậy mà đi sâu vào lòng người thưởng thức. Mỗi lần nghe Ngọc Lan cất lên là như một lời tự sự. Đó chính là giá trị tạo nên một Ngọc Lan trong lòng chúng ta.
Toronto, 25/12/2020.
“Tình yêu còn mãi”
IloveNgocLan.

Lời chúc ấm lòng

| iLoveNgocLan

Tác giả: Don Hồ

Đầu năm 1987, khi còn đang là một người ca sĩ nghiệp dư ít người biết trong ban nhạc bạn bè tên “Boléro”, đã làm gan tự mình bỏ số tiền dành dụm từ bấy lâu nay ra mời những người ca sĩ đang ăn khách tại hải ngoại thâu băng chung để thực hiện cho mình một album đầu đời.

Khi ấy đã ở trong ban nhạc được hơn 2 năm, cũng được đi dự hát những show đám cưới, những show văn nghệ văn gừng của Hội Sinh Viên của những trường đại học đông học sinh Việt Nam tổ chức và lâu lâu cũng được lai rai mời vào hát “trám chỗ trống” tại một hai vũ trường nhỏ ở miền Nam Cali.

Show với ban nhạc Boléro thì tất cả thành phần ca nhạc sĩ trong band chẳng ai được tiền bạc gì cả đâu. Vì đánh được bao nhiêu tiền sẽ được giữ lại, bỏ vào quĩ chung dành khi hữu sự mua thêm dụng cụ, trả tiền mướn chỗ dợt nhạc, v.v… Bởi thế nguồn tài chính chính yếu cho bản thân vẫn phụ thuộc vào công việc chạy bàn bán thời gian cho hệ thống nhà hàng Sizzler ở Santa Ana.

Nói chung là cuộc sống cũng chẳng sung túc gì nhưng vì đam mê quá nên cũng ráng chắt chiu từng đồng, nhắm mắt đưa chân, liều lĩnh mời ca sĩ nổi tiếng hát chung trong CD, để kèm theo vài bài mình hát vô với hy vọng khán giả nghe những người ca sĩ nổi tiếng họ thích xong họ sẽ nghe luôn cả mình!

Dở xã giao, ít quen không biết ai, kiếm được số phone của những người ca sĩ mình muốn mời cũng là cả một vấn đề! Xong xuôi, gọi phone để mời họ hát chung trong album lại thêm một mẻ lo nữa…

Chưa chắc cứ có tiền là mời được ca sĩ tiếng tăm hát đâu nha. Biết đâu trong thâm tâm họ không thích hát chung với những ca sĩ cắc ké như mình vì như thế sẽ làm danh tiếng của họ sẽ bị kéo tuột xuống, để rồi không nhận lời thì sao? Thêm phần dạo ấy một số ca sĩ nổi tiếng đã bắt đầu bị một số trung tâm dùng lại cùng bài cũ của họ đã thâu cho trung tâm đó, để xào tới xào lui (chỉ một bài hát mà cứ xoay vòng bỏ vào hết CD này rồi CD nọ) nên nên họ đã bắt đầu khó khăn hơn trong vấn đề nhận hát cho người lạ! Nhưng ngó mặt coi nhát nhát vậy chứ … một khi đã liều rồi thì cũng sẽ liều chí mạng. Run trong bụng nhưng vẫn bậm gan quay số mà gọi cho từng người một mời hát. May thay, phần lớn ca sĩ được mời đã dễ dãi nhận lời. Mừng hết lớn!

Qua sự giới thiệu của bè bạn chơi trong ban nhạc, phần hòa âm & thâu âm của album đầu tay này sẽ do studio của nhạc sĩ Vũ Tuấn Đức đảm trách. Nhớ rõ lắm luôn sự háo hức cao độ của mình trong khâu thực hiện cuốn băng đầu tay này. Đứng ra hẹn giờ với phòng thâu rồi sắp xếp giờ cho ca sĩ vào.

Mỗi khi người ca sĩ nào tới thâu âm là túc trực ở phòng thâu từ lúc đón người ca sĩ này đến cho tới khi đưa họ ra tới xe để ra về. Ngồi say mê,chăm chú lắng nghe, ráng học hỏi kinh nghiệm phòng thâu của người đi trước và cũng để khi thâu xong xuôi thì còn lo…gởi tiền hát.

Phần lớn ca sĩ đương thời của khoảng thời gian ấy ai cũng lấy giá xê dịch trên dưới $500 đô một bài. Cuối thập niên 80, $500 lớn lắm nha, làm được khối thứ. Và dĩ nhiên, ca sĩ lấy giá sao thì mình gởi thế, dám vào mà hó hé cò kè thêm bớt. Mà cũng không hề có ý đó vì họ đã chấp nhận hát cho là mừng lắm rồi…

Người nữ ca sĩ bận rộn nhất mà đã phải bỏ công chờ đợi mãi, cuối cùng rồi cũng vào phòng thâu âm. Bài nhạc Tây “Tout tout doucement” điệu chacha nhẹ, chuyển qua lời Việt, vào giọng hát của cô nghe sao mà thanh thoát, nhõng nhẽo mà dễ thương chi lạ.

10h đêm thâu xong, phía bên ngoài khu phòng thâu của nhạc sĩ Vũ Tuấn Đức ở thành phố Fullerton vắng vẻ lắm, thêm trời lạnh. Đưa cô ra tới tận xe rồi rụt rè rút phong bì thơ đựng sẵn tiền ra trao. Người ca sĩ thoáng ngại ngần, cầm lấy. Rồi với giọng nhẹ như tơ, cô hỏi:

“Thế … album này Don dự định sẽ phát hành cách nào? Sẽ tự mình phát hành, hay bán lại cho trung tâm băng nhạc họ ra?”

“Thú thực với chị, mê thì làm thôi chứ Don cũng chưa biết mình sẽ phải làm sao trong khâu kế tiếp này nữa!”

Thoáng chợt bắt gặp ánh mắt nhìn ái ngại thật lẹ từ cô. Chút ngập ngừng, cô mở phong bì tiền ra. Tưởng cô sẽ đếm coi thiếu-đủ? Nhưng không phải, cô rút lẹ ra 3 tờ giấy một trăm đô nhét ngược lại vào tay mình rồi nhẹ bảo:

“Thôi, mình bớt cho Don chút đỉnh này. Như một lời chúc cho Don có được nhiều may mắn trong bước đầu trong ngành ca hát nha…”

Bỡ ngỡ vì bất ngờ…Có được những người ca sĩ nào khác làm cho như thế này đâu? Bỗng tự dưng cảm động nhưng nhất định từ chối:

“Không, Don cám ơn chị nhiều thật nhiều. Chị làm Don xúc động… Nhưng đã nói chuyện trước với nhau như thế rồi thì chị cho Don gởi đúng cái phần mà chị và Don đã đồng ý với nhau từ trước… Hát dùm cho Don là Don đã cám ơn không muốn hết được rồi…”

Sau một lúc trù trừ, rồi người nữ ca sĩ cũng lên xe lái ra về để lại tên ca sĩ mầm non đứng bên trong bóng tối vỉa hè lòng bâng khuâng về cử chỉ ấm lòng mà anh ta mới nhận được vừa qua…

Vâng, người nữ ca sĩ này có tên của một loài hoa mong manh mà thơm ngát, một ngôi sao đang sáng rực rỡ nhất trong vòm trời âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại, là thần tượng của bao nhiêu trái tim yêu nhạc Việt. Cô chính là… Ngọc Lan.

Và chắc rồi mươi năm sau đó, Ngọc Lan cũng không nhớ để mà thắc mắc tại sao mỗi lần có dịp đi cùng show, có người ca sĩ trẻ rất hay để tâm để mà mau mắn giúp ngay những cái lặt vặt khi cô cần. Chắc Ngọc Lan cũng chẳng thắc mắc khi có người ca sĩ đã mau mắn nhận lời hợp tác hát giúp trong 2 projects song ca mà chẳng cần chút suy nghĩ, đã nhắm mắt làm liều bất chấp anh chàng ta đang có hợp đồng với một Trung Tâm băng nhạc lớn có thể sẽ bị mất việc! Chỉ tiếc project thứ nhì chẳng bao giờ thành tựu vì Ngọc Lan đã qua đời đi trước khi kịp thâu âm xong…

Có nhiều thứ sẽ đi theo tôi suốt cả cuộc đời. Hình ảnh “3 tờ giấy bạc dúi nhanh vào tay”ngoài lề đường đậu xe trong một đêm gió lạnh từ người nữ ca sĩ bạc mệnh đáng yêu này đã luôn sẽ mãi là một hình ảnh kỷ niệm đầy trân quí… Một câu nói chứa đựng sự quan tâm của con người với nhau đã khắc một vết xâm sâu đậm trong tâm có lẽ khó có bao giờ nhạt phai.

Từ khi thành danh hơn đến giờ, đã luôn ráng dùng những kỷ niệm quí giá này để làm gương trong cách đối xử với những người đồng nghiệp sinh sau đẻ muộn hơn mình. Dùng nó luôn trong cách đối xử với mọi người khác trong đời thường.

Phải nói cái đẹp tình người với nhau mãi làm con người ta khắc ghi, nhớ mãi. Nó sẽ, đã, và mãi mãi làm cho những tháng ngày gió mưa có thêm tràn đầy nắng ấm, làm ấm lòng người…

Nguồn: Facebook của Don Hồ

Nữ ca sĩ Ngọc Lan, cành thiên hương đã gãy

| iLoveNgocLan

Tác giả: Vưu Văn Tâm

Tình như bóng mây ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi, cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh, bờ bến nơi đâu?(*)

Nhạc khúc đơn côi vẫn còn văng vẳng đâu đây, nhưng tiếng hát đó giờ đã xa xôi lắm rồi. Suốt hai thập niên sống trong lòng khán thính giả, tiếng hát Ngọc Lan đã mang đến cho vườn hoa âm nhạc những đóa hoa nghệ thuật thanh tân và tươi thắm nhất. Với vóc dáng thanh mảnh và gương mặt xinh xắn, dịu hiền, nữ ca sĩ Ngọc Lan đã chiếm trọn cảm tình với người đối diện ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ. Một giọng hát mềm mại, nhẹ nhàng như tơ, mong manh như sương khói dễ làm ta cảm hoài, nhất là khi phải sống xa quê nhà và lòng bồi hồi mỗi khi tiết trời chuyển mùa, thay lá.

Những lần hiếm hoi được xem chị trình diễn chỉ tính được trên đầu ngón tay, nhưng người ca sĩ khả ái này đã để lại trong tôi thật nhiều cảm mến. Nhớ lần đó trong chuyến lưu diễn Âu Châu, chị mang theo đĩa nhạc mới nhất, chủ đề “Buồn”, dựa theo một nhạc phẩm cùng tên của nhạc sĩ Y Vân. Đến giờ giải lao, tôi trao chị một xấp bìa CD để nhờ chị ký tên lưu niệm mà không “nhìn” đến cái album mới toanh vừa được phát hành. Trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ, người ta bán buồn để mua vui và cuộc đời này chưa đủ buồn hay sao mà lại rước thêm cái “Buồn” về nhà nên … thôi!

Sau khi chụp mấy tấm hình lưu niệm với chị và anh Kelvin Khoa, ông xã của chị, chị vui vẻ ký tên vào xấp bìa CD và tiện tay ký luôn vào cái poster mang họ “Buồn” và nói:

Chị tặng em nha!

Trong cuốn băng video “Nhớ Sài-Gòn” của trung tâm Asia, chị giã từ mái tóc liêu trai bồng bềnh, buông xỏa và thay bằng mái tóc thời trang, ngắn gọn. Fans của chị, ai nấy cũng lấy làm tiếc nuối và vô cùng buồn bã khi biết được tình trạng sức khỏe của chị mỗi ngày một suy giảm.

Năm 1998, trong vài lần liên lạc qua email, hai chị em thường hay hỏi thăm nhau và động viên nhau giữ gìn sức khỏe. Mùa xuân năm 1999, chị mail qua:

Chị có cái CD mới. Chị hát với anh Duy Quang. Ghi cho chị cái địa chỉ để chị gửi qua tặng em!

Người nghệ sĩ dễ mến này chỉ biết mang tiếng ca làm đẹp cho đời chứ không nặng tính thương mãi như ở nhiều ca sĩ danh tiếng mà tôi đã gặp trong những chuyến lưu diễn tại Âu Châu. Tôi quý chị ở cái tính khiêm nhường, cầu toàn và hết lòng cho nghệ thuật. Tôi thương chị ở đôi mắt và nụ cười, lúc nào cũng vương mang một nỗi buồn xa vắng.

Chị từ giã cuộc đời này giữa cái tuổi xuân chín muồi, chín muồi trong cuộc sống đời thường cũng như trong sinh hoạt âm nhạc. Cũng giống như tài tử Marilyn Monroe và nữ hoàng sân khấu Thanh Nga, sự ra đi quá sớm của chị đã trở thành huyền thoại và bất tử.

Với lòng tiếc nhớ vô vàn tiếng hát Ngọc Lan, thương hoài cành thiên hương đã gãy, xin mượn những dòng này và lời hát trong ca khúc “Vĩnh biệt một loài hoa” của nhạc sĩ Anh Bằng để tưởng nhớ chị, một nghệ sĩ tài hoa, một nhân cách đẹp và bùi ngùi tiễn biệt một tiếng hát dịu dàng đã chấp cánh bay xa:

Người con gái ấy mang tên loài hoa
Mắt biếc suối trong, mi cong ngọc ngà
Loài hoa yêu ấy, bây giờ đã xa, bây giờ đã xa…
Ngọc Lan ! Ngọc Lan! Sao nỡ ra đi vội vàng
Ôi ! Tiếng kinh đêm cầu hồn, như tiếng ai ca thật buồn.
Ngọc Lan ! Ngọc Lan ! Vĩnh viễn buông tay phận người.
Thôi hết trăm năm đọa đầy
Một nấm mồ yên đời đời…

Nguồn: Hội Ái Hữu Petrus Trương Vĩnh Ký (Thứ sáu, ngày 13.09.2019)

(*) Nhạc phẩm “Mưa trên biển vắng”, nhạc Pháp do nhạc sĩ Nhật Ngân chuyển sang lời Việt năm 1991

Thiên thần Ngọc Lan

| iLoveNgocLan

Tác giả: Thùy Anh

Người tình hỡi nếu trên đường phố
Có anh từng khuya đón đưa em về
Giọt mưa rơi sẽ không não nề mình càng đam mê

Trong “Liên Khúc Tình Yêu 1” “Khúc 1” đó bạn, không hiểu từ khi nào và bao lâu rồi, Thùy Anh cũng không nhớ rõ nữa, nhưng Thùy Anh biết là đã lâu lắm rồi, những câu hát mềm mại đó đã đi vào sâu trong tâm trí Thùy Anh! Ngọc Lan đã đến trong đời Thùy Anh vội vàng như đó là một điều tất yếu không bàn cãi nữa!

Cuộc đời Ngọc Lan trải qua nhiều gian đoạn biến cố thăng trầm, nếu chia ra thì ta có 3 giai đoạn chính: 1956-1980; 1980-1994; 1994-2001.

Thùy Anh chỉ xét hai giai đoạn sau thôi. 1980-1994 là giai đoạn mà Ngọc Lan leo lên đến đỉnh cao danh vọng, ngự trị hàng đầu trong suốt thập niên 80 và đầu thập niên 90 của thế kỷ trước tại hải ngoại bởi tiếng hát ngọt ngào, nhẹ nhàng truyền cảm cùng với một gương mặt khả ái, dìu dàng, đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi buồn riêng tư nào đó luôn làm cho người ta tò mò! Cùng một vóc dáng sang trọng, quý phái và cân đối. Có lẽ điều mà làm cho Ngọc Lan dễ đi sâu vào lòng khán giả là lối diễn xuất của cô quả thật quá quyến rũ và đậm nét trào lộng! Mẹ Thùy Anh vẫn thường nói rằng: “Ngọc Lan có đôi mắt mơ hồ, cùng với nét đẹp thật quyến rũ…” Vả lại Ngọc Lan có tài diễn xuất, nếu có điều kiện có thể cô sẽ trở thành diễn viên không chừng.

Có thể khi mới xem biểu diễn lần đầu tiên và chưa hiểu gì về tính cách của cô thì nhiều người đã nói với Thùy Anh rằng:“Sao thấy Ngọc Lan điệu quá hà!”. Những lúc ấy thì Thùy Anh sẽ trả lời rằng: “Đúng! Đó là điệu nhưng bạn nên hiểu từ ‘điệu’ đó trong cụm từ ‘điệu đàng’ thì mới đúng chứ không thể hiểu theo nghĩa thường được bởi vì đó là kiểu diễn xuất rất hấp dẫn của cô nhờ đó mà cô đã ‘giữ chân’ hàng triệu khán thính giả.”

Bước qua giai đoạn 3, bắt đầu từ 1994, Ngọc Lan đột nhiên biến mất làm hoang mang dư luận, thực sự trong giai đoạn này, Ngọc Lan bận điều trị căn bệnh “đa thần kinh hóa sợi” nên cô tạm hoãn lại sự nghiệp ca hát đang đi đến đỉnh cao hay có lẽ cũng do một phần nào cái chết của nữ văn sĩ Lê Thao Chuyên – chị gái của cô. Cũng trong thời gian này, Ngọc Lan đã kết hôn với nhạc sĩ Kelvin Khoa.

Sau đó vài tháng, căn bệnh thuyên giảm và cô trở lại ca hát nhưng dường như cô không còn tha thiết với nghề như trước nữa vì khi quay hình Thùy Anh thấy cô ít cười hơn trước và đôi mắt u sầu hơn! Căn bệnh oái oăm đó cũng làm cho nhan sắc và thị giác của Ngọc Lan suy giảm rõ rệt và ngày càng nghiêm trọng. Điều này có thể thấy rõ khi cô trình bày ca khúc “Khóc Một Dòng Sông”.

Đó là lần đầu tiên Thùy Anh thấy cô cắt tóc ngắn đi, từ bỏ mái tóc uốn dài là hình ảnh luôn đi kèm với Ngọc Lan, trong ca khúc đó, trong cô già đi rất nhiều, nếu không biết thì ít ai dám tin khi ấy cô chỉ xấp xỉ 40 tuổi. Nếu so với 5 năm trước khi cô trình bày các ca khúc “Mưa Trên Biển Vắng”, hay “Và Con Tim Đã Vui Trở Lại” thì thật một trời một vực.

Và kể từ thời gian sau đó, Ngọc Lan hầu như không xuất hiện nữa, cô tự mình lui vào bóng tối vì căn bạo bệnh tái phát để lại biết bao nhiêu tin đồn cũng như huyền thoại xung quanh cô. 06/03/2001, vào lúc 8 giờ 25 phút sáng, Ngọc Lan đột ngột qua đời tại bệnh viện trong sự bàng hoàng và ngậm ngùi thương tiếc của hàng triệu triệu khán thính giả tại Việt Nam cũng như toàn thế giới, Ngọc Lan đã ra đi nơi xứ người, chưa lần nào có cơ hội trở về Việt Nam.

Một chút mặt trời trong nước lạnh*

Khi lệnh trú ẩn tại gia (shelter in place) bắt đầu vào giữa tháng Ba, tôi đã không thấy việc phải cách biệt với bên ngoài là điều quá sức chịu đựng. Trái lại, tôi bỗng dưng có được một khối thời giờ to rộng để làm vô số những việc mà tôi không thể làm trước đó. Tôi đã dành ra nhiều ngày, nhiều buổi sáng và buổi chiều ngoài vườn, để nhổ sạch đám cỏ dại mọc chen chúc giữa những bụi Hồng đã từng rất xinh đẹp ngát hương, cắt tỉa cho hết những cành hoa Lài, hoa Giấy, hoa Tử Đằng quấn quanh tường cột. Những đám lá khô phủ lớp dọc chân tường từ mùa Thu năm trước cuối cùng cũng được an nghỉ trong những bao rác to kềnh. Tôi đã nhảy cẫng vui mừng khi mảnh vườn nhỏ của mình đã trở về hình dạng cũ. Cũng có khi tôi không làm gì hết, chỉ ngồi hàng giờ trong nhà, nhìn nắng chiều nhạt nhòa dần ngoài song cửa. Tôi thở sâu hơn và đêm ngủ dài hơn. Tôi từ tốn uống trà, thong thả nấu ăn, rồi nghe nhạc đọc sách. Không gặp ai để nói chuyện, tôi dùng Iphone học Pháp văn và học thêm tiếng Tây Ban Nha. Nói đến tiếng Pháp, tôi tìm nghe những bài hát đậm nét Ngọc Lan; Viens m’embrasser, Lui, Avec lui, Joe le taxi, Comment ça va… Cảm thấy cô đang rất gần bên. Có lẽ cô vẫn luôn ở quanh. Tôi đã quên quay lại nên không thấy đôi mắt thân yêu đó vẫn luôn dõi theo.

Cuối tháng Ba, một người bạn gọi bàn chuyên tổ chức sinh nhật cho một người cùng nhóm “chỉ có mấy đứa mình thôi” Tôi vào mạng mua bánh. Đến tiệm tôi ngồi ngoài xe. Cô bán hàng bước ra đặt bánh vào sau xe cho tôi. Tôi cũng gọi phone trước khi đến nhà người bạn và để hộp bánh trước cửa. Tôi áy náy nhưng không làm khác được. Tôi hết sức cẩn thận để bảo vệ tôi và những người chung quanh, nhất là bố.

Đầu tháng Tư, nhận được tin một người bạn qua đời. Tôi mất ngủ nhiều đêm. Tại sao? tại sao? Tôi mới nói chuyện với Robert hai ngày trước đó mà? Hỏi thăm và nhắc nhở Robert phải cẩn thận khi ra ngoài, phải nhớ rửa tay kỹ. Robert nói vẫn khoẻ và sẽ nhớ lời tôi dặn. Sao lại ra đi đột ngột đến vậy? Robert sống một mình. Người con gái duy nhất thỉnh thoảng đến thăm bố. Tôi không liên lạc được với ai, không biết gì hơn. Vào lúc cả thế giới đang rúng động vì bệnh dịch Covid-19, đám tang của Robert chắc cũng vội vã lẻ loi như khi mất. Tôi thầm lặng giã biệt người bạn rất tội nghiệp của tôi, rất tội nghiệp khi còn ở cõi đời này.

Thường là tôi đến nghĩa trang vào buổi sáng. Ngoài việc giới hạn ngày giờ mở cửa, nghĩa trang Chúa Chiên Lành không có gì thay đổi. Cỏ trong khuôn viên nghĩa trang vẫn xanh, gió vẫn rì rào. Cư dân nói đây xem ra rất an vui thanh thản, hoàn toàn miễn nhiễm với dịch bệnh đang hoành hành bên ngoài cánh cổng sắt. Tôi lại nghĩ đến Robert. Có lẽ Robert đã gặp lại vợ, có lẽ họ thong dong hạnh phúc hơn rồi. Vợ Robert mất cùng ngày cùng tháng với chị Ngọc Lan. Tôi muốn tin rằng cả ba đã có dịp quen nhau trong một thế giới đẹp đẽ, không còn đau đớn bệnh tật.

Tháng Năm, nhiều người bắt đầu cuồng chân, bứt rứt. Không xa nơi Ngọc Lan yên nghỉ, ở cuối con đường Beach, người ta biểu tình đòi mở lại bãi biển, công viên, tiệm ăn, quán rượu. Phải được tự do đi lại, nhiều người la lớn. Tự do ăn uống, trượt sóng và leo núi nữa chứ? Đây có phải là nước cộng sản đâu mà cấm đoán đến như vậy? Họ phản ứng đúng y như người chưa hề sống với cộng sản. Riêng tôi vẫn cố thủ trong khoảng không gian nhỏ xíu của mình. Một vài người bất đồng: “chị có lo sợ quá đáng không? Mang mặt nạ, bao tay, đứng cách xa vời vợi. Mỗi năm chẳng phải có cả trăm ngàn người chết vì cảm cúm đó sao? chị đã có quen người nào chết vì Covid-19 chưa?” Nói sao đi nữa, tôi vẫn nghiêm túc làm theo những gì được giới thẩm quyền yêu cầu. Một ngày 2 lần qua TV, tôi xem họp báo của ông thống đốc nói về những biện pháp đối phó với bệnh dịch, sau đó là buổi họp báo của bộ y tế, cập nhật số người mới bị nhiễm bệnh, và số người vừa qua đời trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Cuối tháng Năm, tôi trở lại làm việc. Bắt đầu căng thẳng và mệt mỏi.

Tháng Sáu, California bước vào giai đoạn 3 trong việc tiếp tục mở lại những hoạt động kinh tế cũng như xã hội. Nhiều người vẫn còn làm việc ở nhà. Nhiều cơ sở vẫn còn đóng cửa. Vậy mà ngoài đường phố, trên xa lộ đã đông đảo, nhốn nháo. Hai ngày cuối tuần trước khi vào tháng Sáu cũng bùng phát dữ dội những cuộc biểu tình chống kỳ thị mầu da, và cũng tạo cơ hội cho những kẻ phá hoại hôi của, cướp phá. Kỳ thị, nguyên nhân xấu xa gây ra hầu hết các bất công trong xã hội. Kỳ thị chủng tộc, giai cấp, giới tính, tôn giáo, đẹp xấu, thấp cao, mập ốm. Lần này người ta quyết liệt đi tới cùng. Đã quá đủ rồi đấy. Không thể tiếp tục đối xử với chúng tôi như thế. Đám đông tràn về phía trước lôi cuốn theo những người chỉ định đứng ngoài lề, nên ngày càng lớn và tiếng nói ngày càng mạnh. Người ta chen vai sát cánh, có người mang mặt nạ, có người không. Lệnh giới nghiêm bắt đầu lúc 8 giờ tối, rồi lui xuống 5 giờ và 1 giờ ở những khu phố thương mại, nơi mà chủ tiệm đã cố gắng bảo vệ bằng cách bịt kín cửa kính với những tấm gỗ to dầy. Cảnh sát và vệ binh quốc gia dàn thành những bức tường chắn kiến cố ở những địa điểm quan trọng. Không như 3 tháng trước, suốt ngày nghe nói về covid-19, sự tập trung bây giờ là những cuộc biểu tình. Tôi không thể tiếp tục nhìn những bạo động phát hình liên tiếp trên TV hàng phút, hàng giờ, hàng ngày được nữa. Ngay cả những cuộc biểu tình ôn hòa cũng khiến trái tim tôi thổn thức.

Trời đất bắt đầu chuyển sang Hè. Những cơn mưa lạnh cuối Đông đã qua từ lâu. Cả những chiếc lá xanh non mùa xuân cũng đã chuyển sang màu xanh thẫm. Vạn vật không ngừng chuyển động biến đổi. Tôi nghĩ đến Ngọc Lan, một người không hoạt động chính trị. Trái tim cô chỉ hướng về nhân bản và xem đó là kim chỉ nam cho cuộc sống. Nếu còn ở đây, Ngọc Lan sẽ nghĩ gì? Có phải khi hoang mang, khi chỉ thấy màu xám, cứ lắng nghe tiếng nói từ trái tim, và sẽ biết mình nên làm gì. Có phải Ngọc Lan sẽ nói thế.

Mặt trời lên cao. Nắng xuyên qua kẽ lá và rơi xuống thau nước uống của lũ chim. Một chút mặt trời trong nước lạnh. Một chút nắng ấm đầu hè. Một chút hy vọng giữa những hỗn loạn bao quanh. Một chút Ngọc Lan vương vấn giữa những tàng lá xanh, giữa cuộc đời tôi.

06/23/2020.
Thảo

* Un peu de soleil dans l’eau froide. Tựa để cuốn tiểu thuyết của Françoise Sagan