I Love Ngoc Lan

I Love Ngoc Lan Facebook

| iLoveNgocLan

Những năm gần đây iLoveNgocLan.com không còn là một nơi để những người hâm mộ tiếng hát Ngọc Lan trò chuyện và bình luận nữa tuy số lượng truy cập vẫn còn cao. Mỗi tháng có đến 4.62k unique visitors.

Hoá ra những cuộc tương tác đã giời qua Facebook. Tuy đã thành lập ra trang I Love Ngoc Lan Facebook từ rất lâu nhưng chúng tôi không đủ nghị lực và thời gian để chăm sóc và quản lý. Thế nhưng trang I Love Ngoc Lan Facebook đã được 5.1K followers. Gần đây tôi đăng lại những bài đã viết ở đây qua trang Facebook và đã có được nhiều phản ứng cũng như trao đổi. Sự thu hút của cô Ngọc Lan vẫn mạnh mẽ như ngày nào.

Tôi sẽ tiếp tục đăng những bài do chính tôi viết hoặc tìm được những gì thú vị trên mạng để các bạn vẫn có thể đọc nhưng nếu các bạn muốn được liên ứng hay chuyện trò cùng các thành viên hâm mộ Ngọc Lan, mời gia nhập vào trang I Love Ngoc Lan Facebook.

Ngọc Lan chìm đắm trong tình khúc Lam Phương

| iLoveNgocLan

“Buồn nào hơn đêm nay / Buồn nào hơn đêm nay / Khi ngoài kia bão tố đầy trời”, tiếng hát mong manh của Ngọc Lan rót nhẹ từng giọt buồn tê tái vào lòng người nghe qua ca khúc “Xin thời gian qua mau” của cố nhạc sĩ Lam Phương. Từ tiếng kèn saxophone da diết đến nhịp điệu rumba êm dịu và dĩ nhiên là tiếng hát Ngọc Lan đã lôi cuốn tôi ngay từ giây phút đầu tiên được nghe ca khúc này. Đêm nay nghe lại tâm trạng vẫn mang mác buồn và bỗng nhiên khoa khát được nghe thêm những ca khúc khác của chú Lam Phương qua giọng hát cô Ngọc Lan.

Thú thật, tuy đã mê giọng hát Ngọc Lan hơn 30 năm và đã nghe vô số ca khúc cô thu âm, tôi không nhớ rõ đã từng nghe qua cô hát nhạc của chú Lam Phương ngoài ca khúc “Xin thời gian qua mau”. Nên khi tìm đến những bài của chú do cô hát, tôi như được nghe lần đầu. Dĩ nhiên dòng nhạc của chú thì không hề xa lại gì với tôi, nhất là các ca khúc nổi tiếng được nhiều ca sĩ hát, nhưng Ngọc Lan luôn có phong cách riêng của mình. Điển hình là ca khúc “Em là tất cả”, cách hát của cô nồng thắm và mượt mà nhưng vẫn mềm mại chứ không sầu luỵ hoặc não nề. Khi cô bắt vào phần điệp khúc, “Sao anh ngồi lặng lẽ… để lòng em tái tê”, cô buông ngay chữ “lẽ” không níu kéo và không hề dùng kỹ thuật run (vibrato) như nhiều ca sĩ bây giờ để tăng thêm bi kịch (dramatic) khiến tai tôi chịu không nỗi. Từ “Mưa lệ”, “Như giấc chiêm bao”, “Cho em quên tuổi ngọc”, đến “Thu sầu”, Ngọc Lan chinh phục các ca khúc của chú Lam Phương bằng “trường phái” riêng của mình qua cảm xúc gần gũi và cách xử lý sáng suốt trong ca từ.

Riêng “Say”, tôi đã từng nghe qua khoảng mười mấy năm trước nhưng không gây ấn tượng cho lắm vì cô hát bị phô vài chỗ và để lộ cách lấy hơi. Hơn nữa bài hòa âm phối khí cũng không có gì để nhớ. Tôi nghĩ nhạc phẩm này thu âm trong giai đoạn sức khỏe suy yếu nên Ngọc Lan không kiểm soát được giọng hát của mình. Giờ nghe lại mới cảm nhận được những yếu điểm đó biểu hiện cho cảm xúc chân thật của cô. Trong suốt thời gian đi ca hát, Ngọc Lan dành trọn tình cảm của mình cho âm nhạc nhưng cô vẫn luôn khép kín về đời sống riêng tư của mình. Khi hát cô đặc tâm trạng của mình vào ca khúc chứ không đặc ca khúc vào tâm trạng của mình. Với “Say”, cô không ngại để lộ những sơ hở trong kỹ thuật. Cô chỉ để cảm xúc của mình tuôn ra. Chẳng hạn như cô hát rất thấp hai câu, “Ta buồn ta chán sự đời / Vì đời bạc tựa như vôi”, nhưng cô lấy hơi và lên rất cao, “Đêm nay nằm ngủ ngoài hiên / Quanh ta có mảnh trăng hiền,” để rồi thổ lộ, “Ta ôm lòng đất vào tim / Say trong giấc ngủ / Cho quên đi kiếp làm người”.

My dearest Ngọc Lan, you intoxicated me.

– Donny Trương

Viếng ca sĩ Ngọc Lan

| iLoveNgocLan

Tác giả: Tám Vạn (January 16, 2022)

Buổi sáng đầu tiên ở Orange County, nắng Thu vàng long lanh, gió Thu dịu mát xôn xao mời mọc. Bạn bè gọi nhau, tụ họp lại ở Factory Coffee. Bạn cũ, bạn mới và nhiều bạn chỉ mới gặp lần đầu tiên mà như đã thân quen từ hơn 40 năm trước, từ những ngày còn chung nhau dưới mái trường trung học. Những câu chuyện râm ran, những tiếng cười giòn tan cứ kéo dài như không thể chấm dứt. Ngoài kia nắng đã xuyên qua khỏi ngọn cây. Nắng Cali hanh vàng chợt nhớ cái nắng Sài Gòn đã xa xôi ngàn dặm.

Mão, người bạn cùng lớp ngày xưa đề nghị đi viếng ca sĩ Ngọc Lan sau khi được nghe những tâm tình vụn vặt giữa người kể và người ca sĩ khả ái đã một thời vang bóng. Bạn nói thêm: “Bữa nào phải thu xếp cho Tâm đi thăm kinh đô Hollywood để ngắm nghía những vì sao.”

Bốn đứa vội vã lên xe theo hướng nghĩa trang “Good Shepherd Cemetery And Mausoleum” nằm trên đường Talbert. Đường đi không xa mà nghe nao nao trong lòng. Dũng không quên ghé lại tiệm hoa để mua mấy nhánh hoa tiếc thương người bạc mệnh.

Nghĩa trang rộng lớn thênh thang được chia làm nhiều khu theo thứ tự abc. Biết tìm nơi đâu, trời cao đất rộng, giữa mênh mông biển người đã khuất. Những tấm mộ bia nơi này không giống như mộ bia ở Đức, hay ở Âu Châu được dựng thẳng đứng mà được dán sát mặt đất, đồng bộ và ngay hàng thẳng lối như một bức tranh buồn.

Vừa nghe được hai tiếng “Ngọc Lan”, người trông coi nghĩa trang đã nhanh chóng chỉ hướng và khu vực (section) mà không cần một phút giây nào để suy nghĩ. Có lẽ, vì chị đã quá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt nơi này và ắt hẳn trước đó, rất nhiều khán giả mộ điệu đã đi tìm và ghé thăm.

Các bạn chia nhau “đi tìm Ngọc Lan” trên một khuôn đất rộng lớn. Duy cất tiếng: “À, mẹ vợ của Duy cũng được an nghỉ ở khu này. Nhìn chùm hoa mới đặt xuống mấy hôm trước mà Duy nhận ra ngay. Tôi tiếp lời Duy: “Sát một bên mà không viếng được chị Ngọc Lan lần nào. Sao mà tệ vậy…”

Các bạn tôi vẫn cố công đi tìm, tìm hoài mà chưa gặp. Theo chân bạn mình đi thêm chừng được mười bước và nhìn xuống “Lot 2225” tôi vui mừng reo lên: “Chị Ngọc Lan đây nè.”

Các bạn mau mau chạy đến. Dũng trang trọng đặt xuống bó hoa xinh tươi trước nơi an nghỉ của người đã khuất. Bàn tay của Dũng vuốt nhẹ lên tấm mộ bia và lâm râm cầu nguyện. Lúc ấy, hình như thời gian như ngưng đọng để cho những tâm tình đồng điệu được dịp cảm thông.

Từ trong tiềm thức, tôi đã nhủ thầm: “Chị Ngọc Lan ơi, em từ nơi xa nay mới được dịp để viếng thăm chị với những tâm tình thương mến và tiếc nhớ một cành hoa hương sắc, hồng nhan bạc mệnh. Em vẫn nhớ hoài cái poster mang tên “Buồn” và cái đĩa nhạc cuối cùng chị đã gửi tặng, hai món nợ ân tình khó mà phôi phai theo năm tháng.”

Tấm bia hình chữ nhật nhỏ nhắn xinh xinh, bên cạnh là một đóa hồng còn ẩm ướt hơi sương. Có lẽ đây là đóa hoa của một trong hàng triệu khán giả của chị đã ghé thăm trước đó chưa lâu. Dòng chữ “Maria Lê Thanh Lan đã an nghỉ trong tình yêu Thiên Chúa và gia đình” bên cạnh bức chân dung thật đẹp với dung nhan dịu hiền và đôi mắt buồn thương. Hình như dòng chữ này hãy còn thiếu. Nếu được ghi thêm “trong tình yêu của hàng triệu khán thính giả ái mộ” có lẽ sẽ được trọn vẹn hơn.

Mấy chục năm về trước, đứa cháu gái vừa lên 7 tuổi dán đôi mắt vào từng hình ảnh cuốn băng video “Như Em Đã Yêu Anh” và cứ quay đi, quay lại để xem suốt một buổi chiều.

Thằng chú sợ bị hư cuốn bằng nên lên tiếng: “Để chú chạy qua bác Cang mượn thêm cái máy, thu cho con một bản, chứ con coi kiểu này chắc ngày mai cuốn băng của chú hư hết.” Con bé với cái gương mặt bầu bĩnh buồn bã ngó xuống muốn rơi nước mắt, trông đến tội nghiệp.

Ký ức như đi ngược dòng thời gian mấy chục năm mà chỉ như mới hôm nào. Nhớ lần sau cùng gặp chị trong giờ giải lao tại đêm nhạc ở Frankfurt, Tây Đức. Gương mặt duyên dáng với nụ cười hiền lành và mái tóc dịu mềm phủ lên đôi bờ vai bé nhỏ. Tất cả được gói ghém trong cái vóc dáng xinh đẹp, mỹ miều và thời gian cũng đã hơn phần tư thế kỷ. Dù năm tháng có trôi xa, tình cảm đôn hậu và nhân dáng đó mãi còn ở lại, mỹ nhân tự cổ như danh tướng.

Chị Ngọc Lan, miss you much!

Nguồn: Người Việt

Ngọc Lan & Kiều Nga

| iLoveNgocLan

Trong âm nhạc, Ngọc Lan và Kiều Nga tâm đầu ý hợp mặc dù mỗi giọng hát mỗi nét riêng. Trong khi Ngọc Lan nhẹ nhàng, mềm mại, và quyến rũ, thì Kiều Nga mạnh mẽ, mặn nồng, và thanh nhã. Kết quả là những âm thanh muôn màu muôn sắc khi hai giọng hát được phối hợp với nhau.

Muốn được thưởng thức sự kỳ diệu của Ngọc Lan và Kiều Nga, bạn hãy nghe lại những album Liên khúc tình yêu do trung tâm Asia sản xuất và phát hành vào những năm 1990. Cái thú vị của liên khúc là nó tạo ra một sân chơi để ca sĩ thí nghiệm sự đa dạng của mình. Người ca sĩ không chỉ phải biết hát nhiều ca khúc mà đòi hỏi phải cộng tác với đồng nghiệp của mình. Riêng những “Liên khúc tình yêu” được kết nối không chỉ qua nhiều tình ca khác nhau, mà còn nhiều ngôn ngữ khác nhau như Việt, Anh, Pháp, Tàu, và Tây Ban Nha để tạo ra một trải nghiệm âm nhạc phong phú và sáng tạo.

Chẳng hạn như Liên khúc tình yêu 1, Ngọc Lan, Kiều Nga, và Trung Hành cộng tác rất chặt chẽ và ăn khớp với nhau. Ở điểm 5:00 phút trong liên khúc thứ nhất, Ngọc Lan bắc vào bài “Vũ điệu tình nồng” một cách bất ngờ nhưng hồn nhiên, “Thoáng nghe tim ngập ngừng / Người đến đây bên tôi thấm nụ cười hồng”. Phần hoà âm trở nên sôi động hẳn lên với vũ điệu Lambada. Kiều Nga tiếp tục hát bằng tiếng Tây Ban Nha đầy chất lửa. Với “Trưng Vương khung cửa mùa thu” (lời Việt Nam Lộc) cho ta cảm nhận được sự hợp tác đầy hiệu quả giữa Ngọc Lan và Kiều Nga: hai tiếng hát một tâm hồn.

Với Liên khúc tình yêu 2, ba giọng nữ, Ngọc Lan, Kiều Nga, và Ngọc Hương, đem đến cho người nghe những phần kết hợp hấp dẫn. Ngọc Lan bắt đầu với ca khúc “Diana” (Paul Anka) bằng tiếng Anh và cách phát âm mềm mại của cô nghe thật dễ thương, “I’m so young and you’re so old / This, my darling, I’ve been told”. Kiều Nga tiếp nối với bài “Khi ta 20” qua giọng cao vời vợi và sự nhẹ nhàng của Ngọc Lan đem lại phần dịu dàng của lứa tuổi 20. Kiều Nga chuyển tiếp qua ca khúc “Put Your Head on My Shoulder” (Paul Anka) và cô phát âm tiếng Anh rất rõ lời: “Put your lips [next] to mine, dear / Won’t you kiss me once, baby? Just a kiss goodnight, maybe”. Một lần nữa, Ngọc Lan tương phản sự mạnh mẽ của Kiều Nga với sự ngọt ngào êm ái qua ca khúc “Tình có như không”.

Một đoạn gây ấn tượng trong Liên khúc tình yêu cuối cùng là ca khúc “Gọi nhớ” được trích từ phim bộ Thần Điêu Đại Hiệp. Khi Ngọc Lan cất tiếng hát, “Ngày vui đã hết vỡ như bọt sóng / Tình yêu đã chết như cây mùa đông”, khiến cho tôi hình dung ngay đến Tiểu Long Nữ. Kiều Nga tiếp lời bằng tiếng Tàu luôn. Phải công nhận rằng cả hai Ngọc Lan và Kiều Nga đều có tài ngôn ngữ. Tiếng mẹ đẻ thì không nói rồi nhưng cả hai đều hát tiếng Anh, Pháp, và Tàu rất chuẩn.

Ngoài những thu âm liên khúc, Ngọc Lan và Kiều Nga đã hợp tác qua những album như Tiếng hát Ngọc Lan và Kiều Nga: Hai giọng ca vàng do trung tâm Người Đẹp Bình Dương phát hành. Album này gồm những ca khúc ngoại dịch sang lời Việt, và trong đó có hai bài song ca. “Vẫn mãi yêu em” được hòa âm qua nhịp rumba chầm chậm với tiếng kèn saxophone nồng nàn. Với “Trái tim xanh”, Kiều Nga được Ngọc Lan bè như một người bạn đời luôn ở đằng sau nhắc nhở: “Đời người có là bao / Ngàn đời cũng chẳng lâu” và “Đời là biển muôn sóng / Đời là bao cơn gió hung dữ xô lấn ngông cuồng ngược xuôi”.

Có một lần vào tiệm nhạc Việt Nam, tôi chọn ngay album Trên đỉnh mùa đông với hai tiếng hát Ngọc Lan và Kiều Nga, vì khi đọc tựa đề ở bìa sau có sáu bài “song ca”. Tôi cứ ngỡ rằng những bài được để song ca là Ngọc Lan và Kiều Nga. Khi nghe CD mới biết mình bị lầm. Ngọc Lan và Kiều Nga không song ca bài nào hết. Những bài song ca là Ngọc Lan với Duy Quang và Kiều Nga với Duy Quang. Thế mà trên hình bìa chẳng thấy tên hay hình ảnh của nam ca sĩ Duy Quang. Tôi lấy làm thất vọng với chiến lược câu khách của Tình Productions & Bốn Phương và sự không công bằng cho anh Duy Quang tuy anh song ca với cả hai nữ ca sĩ rất tốt. Riêng ca khúc “Bảy ngày đợi mong” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh được Ngọc Lan chuyên chở rất tài tình. Cô hát nhã nhặn và điệu bộ nhưng không bị sến hay quá mùi mẫn, nhất là cách cô luyến láy: “Quyết, em quyết dặn lòng / Không nói nửa lời, dù là ghét anh”.

Dĩ nhiên khi viết về sự kết hợp giữa Ngọc Lan và Kiều Nga thì không thể nào không nhắc đến ca khúc “Anh thì không (Toi jamais)” được hai tiên nữ trình diễn trên sân khấu Hollywood Night. Kiều Nga yêu kiều trong chiếc áo đầm đen và Ngọc Lan lộng lẫy trong chiếc áo dạ tiệc đỏ. Xung quanh là những chàng trai Mỹ cao sang và phong độ nhưng hai nàng chỉ quấn quýt bên nhau. “Anh thì không (Toi jamais)” và “Tình yêu biển xanh (L’Amour a la plage)” là hai bài song ca được thu âm trong album Paris vẫn đợi do May Productions thực hiện dưới sự hoà âm và điều khiển ban nhạc của saxophonist Thanh Lâm.

Tuy Ngọc Lan không còn ở cõi tạm này nữa và Kiều Nga cũng đã rút lui ca hát, giờ nghe lại hai giọng hát ngọc ngà này để hồi tưởng lại một thời đã xa.

– Donny Trương

Ngọc Hương Channels Ngọc Lan

| iLoveNgocLan

The first time I watched Ngọc Hương’s video, “Mưa Trên Biển Vắng,” I flipped the fuck out, just as I did thirty years ago when I first heard Ngọc Lan’s voice. In Ngọc Lan’s case, I was amazed. In Ngọc Hương’s case, I was shocked. From the voice to the curly hair to the outfit, Ngọc Hương struck unmistakably resemblances of Ngọc Lan. I didn’t know anything about Ngọc Hương. I had no idea who she was. She loves Ngọc Lan even more than the dedicated fans at iLoveNgocLan.com.

Last week, I watched Ngọc Hương perform as a guest singer on Lung Tung Xèng just to hear her in conversations. The whole time I had the impression that she played Ngọc Lan’s character. From the soft tone to the sweet talk, she seemed to have impersonated Ngọc Lan. If someone were to make a film about Ngọc Lan, Ngọc Hương would be perfect for the part—similar to how Jamie Foxx played Ray Charles and won an Academic Award for his portrayal of the iconic soul singer.

I am curious if Ngọc Hương steps out of the Ngọc Lan character in her real life or if she has embedded herself deep into her idol. Whatever the case, I have tremendous respect and admiration for her courage. I am sure she gets tons of criticism for trying to be like one of the most beloved Vietnamese singers of all time. It is obvious that Ngọc Hương will never live up to Ngọc Lan’s stature. Even she admitted on Lung Tung Xèng that she can’t be the second version of Ngọc Lan. Her technique is nowhere near Ngọc Lan. From her phrasing to her enunciation to her breath control, Ngọc Lan’s technique was to reveal no technicalities. She has mastered the art of natural expression in her singing similar to Billie Holiday even though the two were a world apart in their styles and repertoires.

As with Ngọc Lan, Billie Holiday has left a profound influence on singers long after she has passed and Madeleine Peyroux is one of them. In the early days of her career, Peyroux channeled Lady Day down to the vibratoless technique and off-key singing. Over time however, Peyroux has escaped Lady Day’s towering shadow and found her own voice. I hope Ngọc Hương will also find her own path as she develops her singing, style, and sensibility.

–Donny Trương

Ngọc Lan and the Rumba

| iLoveNgocLan

The first time I heard Ngọc Lan’s voice, I flipped the fuck out. Huỳnh Anh’s “Rừng Lá Thay Chưa” had been covered before, but never with such elegant, effervescent, emotional touch Ngọc Lan brought to it. It was love at first sound. I fell for her angelic alto immediately. I was in awed with the effortlessness she maneuvered her way around the rumba rhythm.

A couple of days ago, I came across a CD of Ngọc Lan’s recordings I made for myself ages ago so I could bring with me on roadtrips. Upon re-listening to the collection, I realized that my personal favorites were arranged in rumba. Ngọc Lan was a versatile vocalist who covered a wide range of styles, including Vietnamese lyrical songs, translated love melodies, ballroom-dance tunes, and French romantic ballads, but my personal preference has to be the rumba flavor simply because she had the flow.

I can listen to “Chuyện Phim Buồn,” “Yêu Đến Muôn Đời,” and “Dòng Sông Quê Tôi” again and again just to hear her soft, sweet, and sensual voice floating like crystal clear water over the hypnotic Latin rhythm arranged by Quang Nhật. With “Chuyện Phim Buồn,” in which Phạm Duy translated into Vietnamese from Sue Thompson’s “Sad Movies (Make Me Cry),” Ngọc Lan sang like she was the main character in the film. One could hear the sadness of betrayal from a lover as well as the clever cover up of emotion when her mother asked her why she was sad: “Dối má tối nay rằng / Đã lỡ trót xem phim buồn / Và xem đúng ngay một phim thật đỗi buồn / Làm lòng con xót xa.” (“And mama saw the tears and said ‘what’s wrong?’ / And so to keep from telling her a lie / I just said ‘sad movies make me cry’”). As for “Dòng Sông Quê Tôi” I didn’t realize the song was translated from “La Playa” until I searched it up. The Vietnamese lyrics, again masterfully translated by Phạm Duy, fit the harmony so well that I thought it was a true Vietnamese ballad. No less impressive was “Yêu Đến Muôn Đời,” which was also a foreign ballad translated by Trung Hành.

Another outstanding rumba recording was “Giáng Tiên Nữ,” which based on the theme of “Black Orpheus,” with Vietnamese lyrics written by Phạm Duy. Again the flow was just impeccable, as she brought some sensuality to the lyrics: “Vùi trong hơi ấm nồng nàn / Thịt da thơm ngát tình nồng / Cùng chăn gối ấm tình hồng / tình ôi ngất ngây.” (I am not even going to attempt to translate.)

Ngọc Lan’s rendition of Lam Phương’s “Xin Thời Gian Qua Mau” is still one of the best interpretations I’ve heard. The heart-rending saxophone, the crisp snare drum, and Ngọc Lan’s swag made the tune so damn intimate. I could almost feel her breath as if she were singing into my ears: “Ta đã quen, quen từng hơi thở / Quen tiếng cười và sóng mát đưa tin / Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá / Chưa bao giờ một phút sống xa nhau.”

How did Ngọc Lan sing the rumba so damn good? She embraced the rumba, caressed the rumba, and made lucious love to the rumba.

–Donny Trương

The Best of Ngọc Lan & Người yêu dấu

| iLoveNgocLan

Bài mở đầu của Người yêu dấu, cũng là bài chủ đề album được trung tâm Giáng Ngọc phát hành, là một ca khúc nhạc Hoa được nhạc sĩ Chí Tài viết lời Việt. Với giọng hát nhẹ nhàng, yểu điệu, Ngọc Lan rót vào tai từng chữ một những nỗi đau ngọt ngào: “Người yêu dấu, những kỷ niệm ngày xưa khó phai / Giờ đây vắng anh, lòng em nhớ nhung / Thầm khóc cho duyên mình”.

Nghe mà xót xa dùm cho người con gái thướt tha ấy nhưng qua đến bài thứ nhì, “Tưởng niệm” của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, người con gái mềm mại ấy đã trở thành một thiếu nữ mạnh mẽ đầy cảm xúc. Chị xử lý phần điệp khúc rất khéo léo, “Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ / Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ”. Không gào thét và không lên quá cao nhưng vẫn cho người nghe cảm nhận được sự khổ đau của bài hát.

Ngoài những tình khúc Việt như “Tình phụ” (Đỗ Lễ), “Bài thơ cuối cùng” (Hoàng Thi Thơ), “Bài tình ca cho em” (Ngô Thụy Miên), “Tình” và “Nỗi buồn” (Văn Phụng), chị viết lời Việt cho ba ca khúc: “Tình như giấc mơ”, “Hỡi người tình”, và “Người”. Tuy âm thanh của những bài phối lúc ấy rất kém nhưng giọng hát Ngọc Lan vẫn trong sáng và đầy quyến rũ.

The Best of Ngọc Lan do trung tâm Làng Văn phát hành vào tháng hai năm 1991 với những phần hoà âm phối khí khá hơn. Lúc mới mua CD này, tôi mê ngay vì album được bắt đầu với ca khúc “Cuộc tình đã xa” của nhạc sĩ Dương Triệu Hải với giai điệu tươi vui và ba bài kế tiếp “Những ngày mưa gió” (Bảo Chấn), “Hãy yêu tôi” và “Tình đôi ta” (tôi không tìm được tác giả của hai bài này) cũng rất nhộn nhịp. Bốn ca khúc này chứng tỏ tài năng Ngọc Lan không chỉ hát nhạc chậm mà còn hát nhạc nhanh rất điêu luyện không bỏ chữ hoặc lướt qua các ca từ để chạy theo nhịp điệu.

Trong album này, Ngọc Lan cùng song ca với Jo Marcel (“Quando Calienta El Sol” của Rafael Gaston Perez), Sĩ Phú (“Thoáng giấc mơ qua” của Nguyên Vũ), và Duy Quang (“Góa phụ ngây thơ” của Trần Thiện Thanh). Mỗi nam ca mỗi nét nhưng họ kết hợp với giọng Ngọc Lan rất điều hoà.

Từ phần hoà âm đến cách trình bài, ca khúc đơn tôi yêu nhất trong The Best of Ngọc Lan là “Tình thư của lính” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Giọng chị êm dịu nhưng đầy nỗi tâm sự nhất là hai câu cuối, “Thư của lính, thư không được dài như mong ước đâu em / Thư của lính chấm dứt ở đây, sau khi đề thêm hai chữ hôn em.” Nghe chị ca “hai chữ hôn em” mà xót thương cho những người lính. Một giọng nữ mà có thể nói lên được tâm trạng của người lính nam thật không dễ dàng.

Người yêu dấuThe Best of Ngọc Lan là hai album tôi thường nghe đi nghe lại nhiều lần. Mỗi lần nghe là mỗi lần nhớ đến tiếng hát vượt thời gian và không gian của Ngọc Lan và những ký ức chính mình của những năm đầu khi bước chân đến nơi xứ lạ quê người thèm được nghe tiếng mẹ đẻ của mình.

– Donny Trương

Ngọc Lan, ôi có gì trong tiếng hát?

| iLoveNgocLan

Tác giả: Văn Lang Tôn-thất Phương (2017-11-17)

You only need the light when it’s burning low
Only miss the sun when it starts to snow
Only know you love her when you let her go

– Mike Rosenberg

Trước năm 1975, khá lâu, ở Sài Gòn có một bài hát với âm điệu thật hay, trong đó có những câu thế này:

Có phải em là gái Liêu Trai
Mà sao tiếng hát buồn ngân dài
Ôi giọng ca vỗ về nhân thế
Vũ trụ chợt lắng hơi, ngỡ ngàng vì tiếng ai.
Biết được em rồi, khó nỗi nguôi
Hồn ta tiếng hát cuộn mất rồi…

Âm điệu đó, với lời ca này, tưởng chìm trong quên lãng đã lâu, sao tự nhiên bỗng đến lại trong tôi khi nghe ca sĩ Ngọc Lan hát.

Gọi là “Liêu Trai” thì cũng đúng mà không đúng, vì ngoài những điểm mơ ảo và nên thơ của nó, Liêu Trai còn hàm nghĩa có ít nhiều tính chất ma quái; mà Ngọc Lan thì có thực, và giọng ca không hề lạnh lẽo nhưng rất ấm áp, ngọt mềm, vuốt ve, đầy nữ tính và nhẹ như sương… làm cho khi nghe tiếng hát của Ngọc Lan ta muốn nghe lại thêm lần nữa, rồi lần nữa…

Xin bạn khoan bảo “ai lại đi khen phò mã tốt áo!”. Không đâu, trong 700-800 bài hát của Ngọc Lan, tôi chỉ chọn lại được có 99 bài. Ngọc Lan cũng có hát sai một hai chữ trong một bài hay, nhưng chỉ có thế. Vả lại, do mỗi ca sĩ đều có điểm yếu và mạnh khác nhau, Ngọc Lan không hát “Tình Lỡ” hay như Thanh Hà, “Phút Cuối” như Y Phương, “Mùa Đông Của Em” như Lệ Quyên, “Đường Xưa Lối Cũ” như Như Quỳnh, “Hai Mùa Mưa” như Băng Tâm, “Kiếp Nào Có Yêu Nhau” như Ngọc Hạ, vv… Cho nên, không “phò mã tốt áo” nhưng nói theo cách khác, cô công chúa này có rất nhiều “áo đẹp”. Một cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam, nữ ca sĩ Thái Thanh, đã nhận định như thế này về Ngọc Lan:

Ngọc Lan quả là tiếng hát hiếm có, nếu không nói là duy nhất trong lịch sử tân nhạc Việt Nam. Bởi tiếng hát của Ngọc Lan có ba điểm mà không một người ca sĩ nào có được: Một, sự mềm mại tuyệt đối. Hai, làn hơi kéo dài đến mức không ai nhận ra Ngọc Lan lấy hơi từ chỗ nào. Ba, tiếng hát lúc nào cũng buồn, buồn cả trong bài hát lạc quan. Ba điểm đó, khiến tiếng hát Ngọc Lan đậm chất nữ tính nhất trong mọi giọng ca nữ, hiền lành nhất trong mọi tiếng hát, buồn bã nhất trong mọi thang âm và trầm uất nhất trong từng cách nhả chữ.

Nhưng… vậy thì sao có ai nói chỉ chọn được có mỗi 99 bài? Thực ra điều này không khó hiểu: Tuy hầu hết bài nào Ngọc Lan hát cũng hay, nhưng điều tôi đi tìm là cái “chất Ngọc Lan” trong từng bài hát. “Chất Ngọc Lan” là gì, tôi không có đủ từ ngữ để diễn tả, chỉ tóm tắt ý. Đó là một sự kết hợp hài hòa của nhiều yếu tố: khi hát lên, người nghe thấy được giọng hát truyền cảm, thiết tha, “nhập vai” (phù hợp với tình tiết và bối cảnh của bài hát), đặc thù (không ai hát giọng như thế được). Ngoài ra, giọng hát phải đầy nữ tính, cho người nghe cảm được đây là lời của một người em nhỏ, một cô gái mình thương yêu, mong ước, chờ đợi… Ngược lại, phải tuyệt đối không hề có chuyện “cưa sừng làm nghé”, hoặc khoe “cái tôi” lên cao hơn cả nghệ thuật… mà như chúng ta biết, Ngọc Lan là người nhút nhát và được đại đa số anh chị em nghệ sĩ khen ngợi là rất khiêm cung.

Còn có ba đặc điểm khác của “chất Ngọc Lan”: Thứ nhất, cách buông chữ (nhất là chỉ một chữ nào đó ở chỗ quan trọng) của Ngọc Lan rất tài tình, điêu luyện mà lại dễ thương (xưa nay chỉ có một mình nữ ca sĩ Karen Carpenters hát được như thế). Thứ hai, giọng hát của Ngọc Lan lúc nào cũng nghe “như gần như xa”, lại đầy vẻ tình tự. Thứ ba, và đây là ưu điểm tuyệt vời khác—đó là khi bản nhạc chuyển vút lên cao, giọng hát của Ngọc Lan bay lướt lên nhẹ nhàng, cao vút và tỏa rộng mênh mông. Đây chính là điểm cốt lõi nhất của giọng hát Ngọc Lan mà tôi luôn luôn muốn lắng tai để chờ đợi!

Cho nên, tuy với những bài hát khác, Ngọc Lan hát cũng rất hay; nhưng tôi không lựa chọn chỉ vì trong đó “thiếu chất Ngọc Lan”. Cũng có nhiều bài thuộc loại hay, rất hay là đàng khác, nhưng sau vài vòng tuyển chọn, tôi quyết định “chẳng thà có ít”, và ngập ngừng, đắn đo, rồi… xóa!

Thì ra, trước sau tôi nghe Ngọc Lan hát với cái đầu mang đầy “chất Ngọc Lan”!

Tôi muốn biết cảm giác của các bạn—Khi bạn ở nhà một mình, trong căn nhà vắng, bên tách cà phê; hay khi bạn lái xe một mình, trên con đường vắng… và bao quanh bạn là tiếng hát của Ngọc Lan đưa lên nhè nhẹ [“Nỗi niềm”]:

Từng hạt sương khuya hoen đôi mắt biếc
Sau khi chia tay, hôn anh một lần vội vã…
Nào ngờ đêm nay tim nghe ấm áp
Ngỡ đã xa nhau, nên khóc một lần từ giã…

Bạn đã nghĩ những gì? “Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ – Tà áo em xanh màu mắt ngây thơ”? “Tiếng hát học trò” (Nguyễn Hiền), “Để nhớ một thời ta đã yêu”? [Thái Thịnh] “Bao giờ ta gặp em lần nữa – Thuở ấy thanh bình chắc nở hoa”? [“Đôi mắt người Sơn Tây” (Quang Dũng)]…

Hay bạn muốn nghe Ngọc Lan một lần nữa [“Anh là tất cả”]:

Ngày anh bước vào đời
Có tiếng chim ca hân hoan trên khung trời xanh tuyệt vời
Với những ngôi sao trên cao lung linh về đêm
Như nói lên, em vừa yêu.

Nụ hôn bước vào tình
Bỗng thấy trên thinh không âm vang đang vọng nơi lòng mình
Với những si mê khôn nguôi như hôm đầu tiên, trong đáy tim
Em yêu anh…

Người là ước mơ thôi
Đã có yêu thương anh cho nên không cần những xa xôi
Người là ước mơ thôi
Thức giấc bên anh, trên môi vui, ta nhìn nhau không nói.

Ghì anh sát vào lòng
Sẽ thấy quanh đây thênh thang yên vui bao tháng ngày dài
Sẽ đến bên anh ru anh trong cơn ngủ say
Người là ước mơ thôi…

“Đã có yêu thương anh cho, nên không cần những xa xôi…” Trong đời một người đàn ông, có gì để mơ ước nhiều hơn thế nữa?

Phải chăng trong thâm tâm của mỗi người đàn ông Việt Nam, cái hình ảnh mà trong những khi nắng sớm mưa chiều anh ta thường ôm ấp là một người hiền dịu nào đó thường hướng về mình, bày tỏ những lời thương yêu với mình [Chinh Phụ Ngâm]:

Lòng này gửi gió Đông có tiện
Nghìn vàng xin gửi đến non Yên
Non Yên dù chẳng tới miền
Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời…

Những tình cảm thiết tha như thế này, chúng ta thấy được trong giọng hát của Ngọc Lan: Trìu mến, nhỏ nhẹ… Nhỏ nhẹ nên len vào được lòng người tự lúc nào, và ở đó rất lâu. Vì người ta không chỉ nghe một bài hát, mà như nghe được bao lời tình tự [“Người yêu dấu” lời Việt Chí Tài]:

Người yêu dấu,

Biết bao giờ được trông thấy anh?
Cùng em sánh vai, dìu em bước trên
Đường nắng ban mai, ngàn hoa…

Nhìn đàn chim én tung cánh
Nhắn tin về phương trời xa…
Dù xa vắng anh, lòng em vẫn luôn
Thầm nhớ anh muôn đời

Thiết tha như thế, hỏi có tu mi nam tử nào mà không nhớ được? “Ôi người cùng ta qua phong ba”!

Dĩ nhiên, nếu tình yêu là “muôn màu” thì trong đó cũng có “trăm lần vui, vạn lần buồn”. Những bài hát về tình yêu của Ngọc Lan cũng thế, có bài ca ngợi tình yêu, có bài đau khổ vì tan vỡ. Nhưng cái “chất Ngọc Lan” lại cho thấy, nếu khi ca ngợi tình yêu có đầy sự ngọt ngào thì trong sầu buồn – qua giọng ca của Ngọc Lan – cũng chỉ là những trách cứ nhè nhẹ. Mà những đau khổ, khi nhỏ nhẹ mà nói lên, mới thực sự làm day dứt [“Tình lầm lỡ”]:

Từ đây thôi vĩnh viễn ra đi cố quên người xưa ấy
Có tiếc nuối cũng không còn nữa, khóc mà chi…

Có những phút giây lầm lỡ
Mới biết chén đắng ân tình vỡ
Xa nhau nhé anh, quên nhau nhé anh…

Tình yêu như những áng mây bay, một ngày bay xa mãi
Nếu đã biết thế em từ chối

Những nụ hôn…

Hãy nhủ lòng kiếp sau
Ðừng để cho nhau mãi khổ đau…

Hầu như các tôn giáo đều có nói, con người đến từ đâu không rõ, nhưng họ hiện diện trên cõi đời này là để làm một việc gì đó: Một sứ mệnh, một nguyện ước, một điều báo đáp, vv… Ngọc Lan đã đến cõi trần này, và ra đi sớm, để lại bao nhiêu tiếc thương… và bên cạnh đó là một kho tàng đồ sộ về những bài hát mà, cắt nghĩa theo nhận xét của ca sĩ Thái Thanh bằng một cách khác, “Trải tháng năm vẫn còn mới mẻ, sau bao thuở ai dễ vượt qua”. Hầu hết những bài hát của Ngọc Lan, nghe buồn nhưng sao thấy ấm lòng.

Giọng hát của Ngọc Lan vẫn hằng theo tôi trong những khi tôi ở một mình, dù là lái xe hay làm việc trong nhà. Tuy biết đến giọng hát Ngọc Lan hơi chậm, nhưng tôi vẫn nghĩ đây là một chút duyên. Vì có duyên nên tôi mới khám phá ra được những bài ca hay của Ngọc Lan, và có được nhiều thì giờ ở một mình để thưởng thức nhạc Ngọc Lan. Tôi không nói “giá như”, vì mỗi con người đến với thế gian này đều có nguyên nhân, căn cơ, duyên phận. Ngọc Lan đã đến, và đã đi, sau khi hoàn thành tốt đẹp – quá tốt đẹp – những sứ mệnh, hay duyên cơ của mình. Tôi cám ơn Ngọc Lan, vì tiếng hát của Ngọc Lan mang đến cho tôi những giờ phút hạnh phúc. “May mà có Lan, đời còn dễ thương!”

Những khi lái xe trên đường, tôi vẫn nghe đi nghe lại dĩa nhạc của Ngọc Lan. Nhiều khi không biết mình đang nghe tiếng của Ngọc Lan hát, hay tiếng từ bên trong tự nói cho mình :

Ta thấy em đang ngồi đó … khi rừng chiều đổ mưa
Ta thấy em đang ngồi hát … khi rừng về nhiều mây
Rừng thu thay lá, mây bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá, mưa bay rạt rào…
Ta vẫn mong, ta chờ mãi … trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong, em về đấy … cho đời bày cuộc vui
Rừng xưa đã khép, em chẳng quay về
Rừng xưa đã khép, em đã ra đi…

[Trịnh Công Sơn: “Rừng Xưa Ðã Khép”]

Nữ ca sĩ Ngọc Lan: Sinh nhật thứ 65

(2021-12-12)

Ngọc Lan – Lê Thanh Lan – sinh ngày 28 tháng 12 năm 1956. Nếu còn với chúng ta, cuối tháng này Ngọc Lan sẽ đón Sinh Nhật lần 65 của mình.

Những cảm nghĩ về ca sĩ Ngọc Lan, tôi đã có viết ra trong năm 2017 [phần trên], hôm nay chỉ viết thêm một ít cảm nghĩ khác.

Người ta bảo, dù bạn là ca sĩ hay nhạc sĩ, khi bản nhạc đã đi ra công chúng rồi, nó không còn là của bạn, mà thuộc về thính giả. Ngọc Lan mất đi đã lâu, nhưng bây giờ vẫn còn rất nhiều người ái mộ, vẫn hằng nhắc tới Ngọc Lan, và thực tế là chưa có ca sĩ nào có thể ngang tầm với Ngọc Lan được. Tiếng hát Ngọc Lan, một “giọng ca nữ tính nhất trong tất cả các giọng nữ”, có độ rung và làn hơi tuyệt vời nhất trong làng âm nhạc Việt cho đến ngày nay, và Ngọc Lan không hề phô trương kỹ thuật trong lúc hát.

Có lẽ phần thưởng xứng đáng nhất của Ngọc Lan là lòng ái mộ dài lâu của thính giả. Khi Ngọc Lan qua đời, có ít nhất là sáu nhân vật trong làng nhạc Việt Nam sáng tác những lời tiếc nuối để dành cho Ngọc Lan: Nhật Ngân, Trần Trịnh, Anh Bằng, Trần Thiện Thanh, Ngọc Trọng, Hùng Quân. Trước Ngọc Lan, và có lẽ trong rất lâu sau Ngọc Lan, không phải ca sĩ nào cũng có được nhưng tiếc thương đầy trân trọng như thế.

Tôi không thích những người bày tỏ sự tiếc thương Ngọc Lan với những câu như “tài hoa (mà) mệnh bạc”. Danh nhân Osho có nói: “Không phải là cuộc đời dài hay ngắn, mà là bạn có sống thực sự trước khi chết hay không”. Ngọc Lan đã, và còn đang tiếp tục đem niềm thương yêu đến cho vạn triệu người Việt khắp chốn. Cho nên sẽ không thích hợp chút nào khi chúng ta than rằng sao bạc mệnh. “Danh đã dậy nghìn cây nội cỏ”, đó mới là vấn đề.

Bất cứ người nào xuất hiện trong đời chúng ta là một sự xếp đặt của định mệnh, có ai đó đã từng nhận định thế. Vậy quả thật là một may mắn lớn, nói là một vinh hạnh thì đúng hơn, khi tôi có được giọng hát Ngọc Lan điểm tô cho một quãng dài của đời mình thêm thi vị; trong những lúc buồn vui đã đành, nhất là những lúc lái xe một mình băng qua những con đường dài thăm thẳm… Vẫn hằng cảm tạ hạnh vận với điều này. Vẫn hằng cám ơn có được Ngọc Lan luôn đồng hành qua những giọng hát thiết tha, đầy sâu lắng:

Ghì anh sát vào lòng
Sẽ thấy quanh đây thênh thang yên vui bao tháng ngày dài
Sẽ đến bên anh ru anh trong cơn ngủ say
Anh yêu ơi …

Niềm mơ ước tuyệt vời
Sẽ sống bên nhau trên mây chơi vơi tay với bầu trời
Sẽ thấy bên kia xanh lơ xa xăm đại dương
Không có sương mù khơi …

Ôi Ngọc Lan, người con gái mang tên một loại hoa trong trắng.

Theo nguồn:

I Love Ngọc Lan

| iLoveNgocLan

Tôi yêu Nàng ca sĩ
Yêu nhiều lắm Người ơi.
Yêu từ khi bé dại
Yêu đến lúc tàn hơi.
Ngọc Lan hỡi Ngọc Lan
Nàng ra đi mãi mãi
Cõi lòng ta nát tan
Mắt cay lệ tuôn rơi.

– Huỳnh Oanh Ngọc

Ngọc Lan tự sự nhạc Trịnh

| iLoveNgocLan

Dòng nhạc Trịnh Công Sơn không phải là sở trường của Ngọc Lan nên cô hát rất ít so với số lượng bài cô để lại cho đời. Khoảng 800 ca khúc cô thu âm, 32 tác phẩm nhạc Trịnh (tôi được nghe). Tuy nhiên đó cũng là thế lợi vì cô không bị gò bó bởi kỹ thuật hoặc ảnh hưởng từ những danh ca đã thành công lẩy lừng với nhạc Trịnh, nhất là Khánh Ly. Ngọc Lan không chỉ hát khác hẳn với Khánh Ly mà còn thổi vào một luồng không khí mát lạ, ngọt ngào, trong sáng, và đầy cảm xúc riêng của mình vào ca từ nhạc Trịnh.

Vì 32 bài được tập hợp từ nhiều album khác nhau nên lối hòa âm phối khí mỗi bài mỗi nét. Tuy vậy nhưng lối trình bày của Ngọc Lan vẫn thống nhất nên người yêu nhạc Trịnh và tiếng hát Ngọc Lan được thưởng thức suôn sẻ. Riêng cá nhân người viết này thì tập trung vào giọng hát và ca từ nhiều hơn là phần hòa âm.

Trong “Đêm thấy ta là thác đổ”, Ngọc Lan ca nhẹ như hơi thở và dịu ngọt như dòng suối. Giọng cô gần gũi tuy nhịp trống có phần nào chen vào sự thân mật giữa cô và người nghe. Nếu có thể thay đổi nhịp điệu điện tử bằng tiếng trống nhè nhẹ để nhường không gian cho tiếng hát cùng lời tâm sự với tiếng đàn acoustic guitar thì tuyệt vời hơn.

Với cách hát mọc mạc đầy cảm xúc, Ngọc Lan diễn tả rất đạt những bài mang tính cách triết lý của Trịnh. Trong “Một ngày như mọi ngày”, Ngọc Lan trút hết tâm hồn vào lời ca như đang tự sự lòng mình:

Một ngày như mọi ngày
Đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày
Mang nặng hồn tả tơi

Hoặc những lời thơ lý thuyết của loài người trong “Cỏ xót xa đưa” như: “Người đã đến và người sẽ về bên kia núi”. Và cũng giống người nhạc sĩ tài hoa, Ngọc Lan không chỉ coi nhẹ mà còn ca tụng cái chết trong giai điệu tươi vui của “Bên Đời Hiu Quạnh”:

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

Với những tác phẩm khá tiêu biểu đã được nhiều ca sĩ thu âm như “Ru em từng ngón xuân nồng”, “Ru ta ngậm ngùi”, và “Hạ trắng”, Ngọc Lan lôi kéo chúng về với thế giới riêng biệt của mình. Sự tuyệt diệu của cô trình bài “Ru em từng ngón xuân nồng” là không để sơ hở kỹ thuật. Nghe thoáng qua thì thấy cô ca rất dễ dàng nhưng lắng nghe kỹ mới để ý lối bắt câu ngắn gọn không quá chau chuốc và sự kiểm soát hơi thở của mình. Cách phân câu điêu luyện của Ngọc Lan có thể nhận ra được trong bốn câu đầu của “Ru ta ngậm ngùi”. Cô chuyên chở từ giọng thấp trầm (contralto) đến giọng cao (mezzo-soprano) rất nhã nhặn, không thều thào hay gào thét.

Với “Hạ Trắng”, Ngọc Lan cất lên hai chữ “Gọi nắng” như một phép lạ xua mây bay đi để “Nắng lên thắp đầy”. Tiếng saxophone thanh thao của Thanh Lâm cũng reo hò theo để làm nổi bật thêm giọng ca đầy cảm xúc. Trái lại thì tiếng kèn soprano chua chát, cùng với cách phối khí rùng rợn, đã lấn đi tiếng hát của cô trong “Ru Tình”. Không chỉ vậy mà phần điệp khúc còn chen vào phần hard-rock guitar choáng cả màng nhĩ. “Ru tình” như thế chắc tình cũng phải bịt tai bỏ chạy. Vả lại bài này thu âm vào lúc cơn bệnh đã khiến giọng Ngọc Lan mất đi chất đậm đà. Sai lầm hơn nữa là bài “Lời buồn thánh”. Lời hát thì buồn thảm, “Chiều chúa nhật buồn / Nằm trong căn gác đìu hiu”, mà nhạc thì dồn dập điệu new wave như đang ở một vũ trường. Có lẽ người nhạc sĩ hòa âm nghe ca từ buồn quá nên làm nhạc nhanh cho đỡ sầu thảm. Thôi thì cứ xem như là một thí nghiệm lạc đề.

Có một số bài không phải ở người hát mà là hòa âm làm mất đi những vẽ đẹp. Nếu có thể tách lời hát ra và làm hòa âm lại thì chắc rất hay. Dù sao đi nữa đây cũng là những sản phẩm rất quý còn duy trì trong làng âm nhạc Việt Nam.

Ngọc Lan đã đem tiếng hát cho đời rồi cũng đã lặng lẽ ra đi. Cô hát mấy câu cuối của ca khúc “Lặng lẽ nơi này” như gửi gấm tâm trạng của mình:

Trời cao đất rộng
Một mình tôi đi
Một mình tôi đi

Đời như vô tận
Một mình tôi về
Một mình tôi về… với tôi.

Và tiếng hát thương yêu ấy đã về vùng trời bình yên.

– Donny Trương