I Love Ngoc Lan

Em ra đi khi mùa thu vừa đến
Trên phố xưa chợt mưa lá rơi vàng
Tìm đâu thấy phiến lá hồng thuở ấy
Ép vội vàng giữa trang vở thời giàn
Em đi xa nhưng mùa thu còn nhớ
Tình khúc buồn ai hát giữa chiều mưa
Con phố nhỏ gọi thầm thương biết mấy
Đôi mắt buồn mây đọng buổi chiều xưa
Em đi về miền ấy nắng hay mưa
Còn nhớ gì về một chiều phố nhỏ
Có hàng cây mãi trầm tư vắng gió
Ngàn lá rơi trên kỷ niệm ngày xưa
Em đi về miền ấy nắng hay mưa?

Mùa đông sắp đến trong thành phố

Bài thơ này tôi có được cách đây…10 năm, khi lần đầu tiên xem video clip “Mùa đông sắp đến trong tp” của Ngọc Lan

Trời đã vào đông chưa anh
Sao buổi sáng ra đường em thấy lạnh
Một chút gío thổi về từ xa lắm
Để trong lòng nghe khắc khỏai: mùa Đông
Gió buốt thổi về nghe chút bâng khuâng
Chút xao xuyến quyện lòng em rất khẽ
Ở đâu đó gió lùa đi rất nhẹ
Dậy sóng sau lưng mái tóc ai bồng
Em cứ ngỡ rằng thành phố đã vào đông
Như lúc anh hỏi em rằng có nghe gió thổi
Vâng, gió rét
Mùa thu qua
Đông tới
Sẽ lạnh đến tê lòng
Nếu không có anh

Comments Off on Mùa đông sắp đến trong thành phố

My thoughts about Ngoc Lan

Like some of you I grew up in the U.S. and things that are related to the “arts” of Vietnam really, sadly, are remote to me. Somehow those aspects of VN do not “speak to” me, on an intellectual level.
I was thrilled when I discovered, in the late 1980’s, Ngoc Lan with the Golden Voice, through a cassette tape that I much later learned to be Ngoc Lan- Tinh Gan (note: those of you who haven’t gottten it: it is a must-have; every single song serves as a model for Ngoc Lan’s accomplishments). I listened to this tape again and again and again, until the tape broke and I tried to fix it with clear tape. I wasn’t cheap, but I lived in taiwan then.
That tape, my friends, was my comfort, my strength, and it brought me that much closer to my homeland while living in Taiwan.
I didn’t know what Ngoc Lan looked like or anything, so it was her magnetizing voice that had me hooked, completely, night after night…
I came back to the U.S. in mid 1990’s, bought some more of Ngoc Lan’s CDs. Still, since I wasn’t following Vietnamese music news, I only belatedly discovered, much to my dismay and sadness, that Ngoc Lan was gone forever!
The year was 2002. I had missed knowing some very vital information about the only Vietnamese artist I love by one year! Shame on me!!!
Here I am again away from home, in Honduras, breathing clean air and surrounded by breathtaking beauty every day, I still have the urge to get to the internet cafe (with great difficulty, since I live up in the mountain), finding my way here to this website. I am not, as I cannot be, a regular visitor, but I love Ngoc Lan no less.
I miss Ngoc Lan with the Golden Voice, and I just wanted to share these thoughts with you all. I know, as you do, that Ngoc Lan will never be forgotten, and I would like to convey to her family that this “family” will grow stronger everyday through love of her music, her life, and what she represented: human goodness.

Tu Uyen McGowan

Danh ngôn

| Minh Trang

Chi Ngoc Lan cua chung ta da sông dung nhu hai câu danh ngôn duoi dây mà Trang da co dip doc duoc:

Con oi, khi con sanh ra doi moi nguoi chung quanh con cuoi…riêng con lai khoc.
Vây, con phai an o làm sao cho dên khi con nham mat lia doi, moi nguoi chung quanh con khoc…riêng con lai cuoi.

Thât là tiêc thuong khi noi dên chi.