I Love Ngoc Lan

Little Saigon Radio 3/10/2001 Broadcast

Chủ đề : TIỄN ĐƯA NGỌC LAN
Thực hiện: VŨ KIỂMTHỤY TRINH

(Phát thanh bài “Cát bụi-Tình xa”)

Vũ Kiểm: Kính thưa quý vị, tin nữ ca sĩ Ngọc Lan từ trần còn làm bàng hoàng và xúc động cho khán giả cũng như giới nghệ sĩ mặc dù đã mấy ngày qua. Những điện thoại, điện thư, emails vẫn tới tấp gửi về đài. Vì vậy Little Saigon Radio xin dành chương trình này để tiễn đưa một người ca sĩ đã một phần đời gắn bó với âm nhạc, sống trọn vẹn với một nghiệp dĩ mà nhiều người khác chỉ dám đứng bên ngoài.

Thụy Trinh: Ngọc Lan, loài hoa trắng hương thơm ngát vừa trở về với cát bụi. Ngọc Lan, tiếng hát mong manh như tơ trời vừa tan biến vào hư vô. Hoa trở về với nơi chốn đã mọc lên, người trở về từ nơi người đã đến. Cuộc trở về bất ngờ và không lời từ biệt. Và kể từ nay trong không gian có một loài hoa, ngày ngày cất tiếng hát vọng về cõi nhân gian nơi cô vừa từ giã.

(Phát thanh tiếp bài “Cát bụi- Tình xa”)

Vũ Kiểm: Thưa quý vị, nữ ca sĩ Ngọc Lan tên thật là Maria Thanh Lan. Khi còn ở Việt Nam đã theo học nhạc một thời gian với nhạc sĩ Lê Hoàng Long trước khi sang Hoa Kỳ định cư vào năm1980. Sau khi ở tiểu bang Minnesota được hai năm, cô đã di chuyển qua California. Tại đây tiếng hát của Ngọc Lan bắt đầu cất lên từ những quán cà phê nhạc như Đỉnh Thiêng và Hoài Hương.

Thụy Trinh: Thu thanh lần đầu tiên là với trung tâm Dạ Lan. Sau đó được các trung tâm phát hành băng nhạc khác như Đời (của cố thi sĩ Nguyên Sa), Giáng Ngọc mời thu thanh hai băng nhạc là “Tiếng hát Ngọc Lan” và “Người yêu dấu” Từ đó, ngôi sao Ngọc Lan mới bắt đầu chói sáng. Đa số những bài hát Ngọc Lan hát đều là nhạc phẩm tình cảm Việt cũng như Pháp. Ngọc Lan có một giọng hát dịu dàng và một đôi mắt buồn man mác. Giọng hát và đôi mắt ấy giờ đã tắt và vĩnh viễn nhắm lại.

(Phát thanh bài “Cỏ xót xa đưa”)

Vũ Kiểm: Thưa quý vị, sau mấy năm âm thầm và can đảm vật lộn với tử thần. Ngọc Lan đã từ giã chúng ta hồi 8 giờ 25 phút sáng ngày 6 tháng 3 năm 2001, hưởng dương 44 tuổi.

Thụy Trinh: Cái chết của Ngọc Lan cho chúng ta thấy được một lộ trình đời người trước sau rồi cũng một lần phải qua. Bởi chính cái chết mới định nên dáng hình đời sống. Như sự định hình của một con đường là ở một phần mở đi và ở nơi chấm dứt, như lời thơ của Hoàng Cầm là :
Không ai còn ai mất
Ai cũng chết mà thôi

Vũ Kiểm: Kính thưa quý vị, nhưng Ngọc Lan khác và may mắn hơn chúng ta là cô đã có hàng triệu khán thính giả ái mộ, như câu văn bất hủ của Schachin Ikrit (?) :
“Nấm mộ của người đã mất nằm trong trái tim những người còn sống”
Và tiếng hát Ngọc Lan cũng vậy.

(Phát thanh “Rừng xưa đã khép”)

Vũ Kiểm: Thưa quý vị thính giả, một lần nữa đài Little Saigon Radio xin thành kính phân ưu và chia buồn với tang quyến của nữ ca sĩ Ngọc Lan.

(Cam on PT)

(Trích ra từ buổi phát âm của Đại Little Saigon Radio)

5 Comments

  1. Trong đã tốn công chép lại chương trình này đó hả? Cảm ơn Trọng rất nhiều… Trọng có tính dem buổi phát thanh này lên cho chúng tôi nghe không? Tôi không có bài Rừng Xưa Đã Khép, nếu nghe được thì thú biết mấy… Trọng biết không, khoảng thời gian đó tôi ở khu Garden Grove, ngày đêm các đài radio chỉ nghe nhạc Ngọc Lan thôi, phải chi tôi thâu lại thì bây giờ cũng được một chút kỷ niệm của thời gian đen tối đó. Ngọc Lan ra đi đem đến một sự mất mát lớn trong đám chúng tôi.
    Cố gắng đem lên trên website nhé Trong.

    Comment by Nhat Nhi — 12/1/2003 @ 8:14 pm
  2. Giọng của xướng ngôn viên có khác! Thật êm ái, điềm đạm. Chương trình này thật hay… Anh Trọng có biết bây giờ họ còn cho lên nhạc của Ngọc Lan nữa không? Nếu có người yêu cầu thì thế nào họ cũng phải chiều lòng thính giả thôi.
    Cảm ơn anh Trọng nhiều nhé!

    Comment by Mai Chi — 12/2/2003 @ 3:35 pm
  3. Đọc và nghe những lời thương tiếc của Vũ Kiểm và Thụy Trinh làm tôi thấy ngậm ngùi cho số phận Ngọc Lan. Có muốn tìm thấy an ủi (Ngọc Lan đã đạt đến tuyệt đỉnh, đã có công trình “để đời” cho hàng triệu khán giả) cũng cảm thấy quá buồn. Hôm nay trời u ám như trong lòng tôi vì sự tiếc nuối của tôi đối với người tài hoa bạc mệnh!

    Tu’ Uyên

    Comment by YeumaiNL — 12/2/2003 @ 6:35 pm
  4. MC không bao giờ muốn tiễn đưa Ngọc Lan cả, Ngọc Lan ơi. Phải chi chị cho mọi người biết bệnh của mình, các fan của chị sẽ sẵn sàng giúp đỡ chị, nâng cao tinh thần chị, MC hiểu vì sao chị không cho thế giới bên ngoài biết bệnh của chị, vì chị có cái pride, có thể bệnh làm chị bie^’n đổi nhiều, có thể bệnh làm chị thành người tàn tật, tất cả đâu có nghĩa lý gì đâu chị, chỉ có mạng sống của mình, tinh thần mình an nhàn thanh thản hay không là quan trọng. MC hi vọng chị có tinh thần thanh thản trong khi bệnh cũng như khi chị ra đi…

    Comment by Mai Chi — 12/3/2003 @ 1:21 pm
  5. Nỗi sầu này nhý một khoảng trống to lớn, không làm sao lấp ðầy ðýợc. Lời bạn Mai Chi làm tôi càng buồn hõn nữa.

    Comment by Nhat Nhi — 12/4/2003 @ 7:56 pm