I Love Ngoc Lan

Nụ Cười Ngọc Lan (2)

(Tạp chí không để tên tác giả bài viết nhưng có tấm hình chụp tác giả với Ngọc Lan tại trang cuối của bài viết. Bạn nào nhận diện được tác giả làm ơn cho chúng tôi biết.)

Nền điện ảnh và truyền hình Việt Nam trước 1975 có không ít đạo diễn: Lê Quỳnh, Hoàng Anh Tuấn, Hoàng Vĩnh Lộc, Nguyễn Long, Lê Dân, Đỗ Tiến Đức, Lê Hoàng Hoa, Lê Mộng Hoàng, Đặng Trần Thức, Bùi Sơn Duẩn…Trong số họ, sau năm 1975…hầu như không còn ai làm phim hoặc làm những việc liên quan đến điện ảnh, ngoại trừ đạo diễn Đặng Trần Thức. Hai cuốn phim video do đạo diễn Đặng Trần Thức thực hiện, đến nay vẫn được rất nhiều người nhắc đến là “Mặt Trời Bên Kia Mùa Hạ” và “Mãi Mãi (sic) Yêu Anh”, dành riêng cho tiếng hát Ngọc Lan. Có thể nói, từ đó, từ khoảng 1991, Ngọc Lan trở thành một “vì sao” bất ngờ hiện ra nhưng rực sáng, hầu như không một vì sao nào khác có thể thay chỗ, ngay cả sau khi “vì sao” Ngọc Lan đã rụng.

Sau khi Ngọc Lan về nước Chúa, rất nhiều người đã viết những dòng tưởng nhớ Ngọc Lan. Thường là những tác giả ấy viết về bản tính khép nép, kín đáo, đặc biệt là vẻ sầu muộn u uẩn toát ra từ đôi mắt, từ tia nhìn, từ đôi môi, từ khuôn mặt, và nhất là ẩn chứa trong giọng hát Ngọc Lan. Điều ấy, chắc chắn khán thính giả đã nhận thấy trong suốt thời gian tiếng hát Ngọc Lan còn cất lên, còn rung lên những âm thanh vời vợi trên dây tơ trong hồn người. Hãy nghe lại một bản nhạc nào do Ngọc Lan hát, chưa cần liên tưởng đến việc Ngọc Lan vừa bỏ cõi đời này, bạn cũng có thể cảm nhận như thoảng nghe tiếng thở dài trong một ngày mưa giăng mây xám

Nơi bài viết này tôi không muốn lập lại việc phân tích căn bệnh mà Ngọc Lan mắc phải. Bệnh Multiple Sclerosis (MS), bệnh tiểu đường, hay một thứ bệnh nào khác…, nhiều bài báo đã tiết lộ cho độc giả, khán thính giả biết. Tôi chỉ muốn như một khán thính giả của Ngọc Lan, bày tỏ niềm thương tiếc Ngọc Lan và diễn tả cảm nhận của tôi về nụ cười Ngọc Lan. Nụ cười ấy, vẫn bám lấy trong trí nhớ tôi và trên tấm ảnh tôi đang giữ trong bộ sưu tập. Nếu có phải viết ra nơi đây những chữ “tôi” đáng ghét, tôi mong được hiểu cho rằng đó là điều không tránh được.

Tôi nhớ rõ lắm, tấm ảnh được chụp ở một show cuối năm 1994 tại Toronto, ở hội trường Ukrainian Cultural Centre trên đường Christie. Người bạn đời của Nguyễn Hưng đã cầm máy chụp tấm ảnh này chung Ngọc Lan và tôi . Tôi vào trong hậu trường trao đổi vài mẩu chuyện ngắn với Ngọc Lan. Ngọc Lan gật đầu nhiều hơn nói, và có nói cũng chỉ là những câu ngắn gọn. Cặp mắt lúc nào cũng có vẻ trũng sâu, cũng thiếu nét tươi tắn yêu đời. Càng nhìn gần tôi càng nhận rõ ra điều đó. Có lúc tôi đã tự hỏi, tại sao vậy ? Có lẽ vì cô make-up quá đậm quanh vùng mắt chăng ? Không hẳn. Thời điểm đó báo chí loan tin Ngọc Lan sắp lập gia đình với Kelvin Khoa, một nhạc sĩ cùng trong ban nhạc với Don Ho, vào những năm Don Ho mới khởi nghiệp. Tôi nói vài câu chúc mừng Ngọc Lan và nhìn Ngọc Lan cười, nhưng là nụ cười rất …”gắng gượng làm vui”. Nhìn thấy nụ cười ấy, bỗng dưng tôi không can đảm để nói chuyện lâu hơn nữa, bỏ ý định phỏng vấn Ngọc Lan cho một bài báo Tự Do tháng đó và tôi bước ra ngoài, để Ngọc Lan ngồi một mình với…ý nghĩ riêng tư cùng nụ cười buồn bã ấy. Như một khán giả, tôi mến chuộng tiếng hát Ngọc Lan, nhưng như một người cầm bút, có dịp đến gần Ngọc Lan và Khoa , tôi càng quý trọng Ngọc Lan và cảm thấy ái ngại như ngại chạm vào chiếc bình quý mỏng manh dễ vỡ.

(Còn tiếp)

Comments Off on Nụ Cười Ngọc Lan (2)

No Comments