I Love Ngoc Lan

Nụ Cười Ngọc Lan (3)

(Tạp chí không để tên tác giả bài viết nhưng có tấm hình chụp tác giả với Ngọc Lan tại trang cuối của bài viết. Bạn nào nhận diện được tác giả làm ơn cho chúng tôi biết)

Tôi gặp lại Ngọc Lan và Khoa trong một đêm nhạc hội Colors of Night, tháng 4 năm 1995, tại Metro Convention Centre, Toronto. Đêm đó có khá đông đảo ca sĩ : Ái Vân, Phuơng Hồng Quế, Lilian, Dalena, Nguyễn Hưng, Henri Chúc, Nguyễn Ngọc Ngạn, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, và dĩ nhiên có cả Ngọc Lan. Lần ấy Khoa chỉ đi cùng với Ngọc Lan chứ không chơi nhạc, và Thế Sơn cũng chỉ ghé qua thôi, trên đường đi Montréal, và cũng không hát. (Đó là lần đầu tiên Thế Sơn sang Canada).

Khoa cùng tôi ngồi xuống một bậc thềm gần bên sân khấu. Tôi hỏi thăm Khoa sức khỏe của Ngọc Lan và ngỏ ý muốn viết một bài về Ngọc Lan “để đời”. Khoa tâm sự : “Người ta đồn rằng chắc là tụi em (Khoa và Ngọc Lan) có con nên bấy lâu nay Ngọc Lan nghỉ hát , nhưng sự thật đâu phải như vậy. Nếu có con thì tụi em đã mừng và có ngại gì mà không cho thiên hạ biết. Sự thật là Ngọc Lan bị bệnh nên phải nghỉ một thời gian”. Tôi an ủi: “Hơi sức nào mà bận tâm vì tin đồn ! Ngọc Lan đi hát lại được là mừng rồi, từ từ rồi mọi tin đồn loại đó sẽ tan biến”.

Nhưng tại sao Khoa phải nói điều đó nhi ? Bây giờ tôi mới hiểu ! Lúc đó Khoa lo âu và hình như Khoa muốn nói thật rằng Ngọc Lan bệnh nặng lắm rồi, nhưng Khoa cố dằn lại và chỉ tâm sự nửa vời. Lúc đó tôi ngước mắt nhìn lên sân khấu, thấy Ngọc Lan đang đứng hát, thỉnh thoảng nở nụ cười nhưng là nụ cười sầu muộn và tia nhìn của Ngọc Lan đã xa vời mông lung lắm. Tôi biết Ngọc Lan chưa khỏe hẳn, rõ ràng là Ngọc Lan cần người nắm tay để bước lên những nấc thang ra sân khấu, nhưng tôi vẫn chưa dám nghĩ rằng thị giác của Ngọc Lan đã yếu lắm, yếu hơn tôi tưởng.

Khi nghỉ giải lao, thấy tôi mang máy ảnh, một nữ khán giả quen biết đã bước đến xin tôi chụp cho cô và cháu bé một pose ảnh chung với Ngọc Lan. Sau đó, thấy tôi đang đứng cạnh Ngọc Lan nên ban tổ chức đã nhờ tôi “theo trông chừng” cho Ngọc Lan bước qua dẫy phòng thay y phục vì từ sân khấu đến đó phải băng qua một khoảng sân. Đến màn trình diễn của Ngọc Lan sau đó , tôi đã phải nắm tay đưa Ngọc Lan bước lên những bậc thang sân khấu.

Hầu như sau chương trình video Asia thu hình tại Molson Amphitheatre, Toronto năm 1996, Ngọc Lan không còn xuất hiện trước công chúng. Khán thính giả lúc đó đã chứng kiến Ngọc Lan được đưa ra sân khấu thu hình Asia, chứng tỏ thị giác Ngọc Lan đã yếu lắm rồi. Đĩa nhạc cuối cùng Ngọc Lan hát, tựa đề “Vĩnh Biệt Tình Anh” đã được Khoa và Ngọc Lan thực hiện , được hiểu là một linh cảm trước rằng Ngọc Lan sẽ phải chia tay cha mẹ, chị em, chia tay Khoa, chia tay khán thính giả, chia tay cõi đời này vĩnh viễn.

(Còn tiếp)

3 Comments

  1. Vừa xúc động và vừa tự mình xấu hổ vì yếu đuối quá bởi sóng mắt rưng rưng: “Đĩa nhạc cuối cùng Ngọc Lan hát, tựa đề “Vinh Biệt Tình Anh” đã được Khoa và Ngọc Lan thực hiện, được hiểu là một linh cảm trước rằng Ngọc Lan sẽ phải chia tay cha mẹ, chị em, chia tay Khoa, chia tay khán thính giả, chia tay cõi đời này vĩnh viễn.”
    “Dã tràng ơi, sao lấp cho vơi sầu này?”

    Comment by Only Yesterday — 2/19/2004 @ 9:11 pm
  2. bai viet that cam dong va xuc tich .Tac gia viet that nhe nhang.Admin oi ,trao giai Grand prize cho tac ga nay moi dung day.Doc nhieu lan roi ma thay bai viet van con thay suc hut .

    Comment by minhtam — 2/20/2004 @ 12:42 am
  3. sad but thanks for the memory 🙂

    Comment by p d tran — 6/28/2011 @ 6:24 pm