I Love Ngoc Lan

Tưởng Nhớ

| iLoveNgocLan

TƯỞNG NHỚ …..

Vấn vương nỗi nhớ khi xuân đến
Gợi bao hoài niệm buồn tháng ba
Ngày ấy có loài hoa biết hát
Mang tên Ngọc Lan đã vội tàn

Một ngàn lẻ chín mươi lăm ngày
Vắng chị bao người nuối tiếc thay
Làm sao cho đời vơi nỗi nhớ ?
Chốn ấy trời cao chị có hay …?

Một ngàn lẻ chín mươi lăm ngày
Đi, về trăng có thấy buồn vây ?
Trách tài trách mệnh sao oan trái…
Biệt ly, thương tiếc lấp sao đầy ?

Ngọt ngào cao vút tiếng hát bay
Yêu thương ngân trong nốt nhạc đầy
Cho đời nối tình không biên giới
Cho ai biết sống chớ đọa đày

“Nẻo trăng lên” tất “Cõi trăng về”
Thiên Đàng nơi có mãi mùa xuân
Lời kinh hòa lệ con xin Chúa
Chúa ơi, thương dắt MARIA về .

Tưởng nhớ chị MARIA LÊ THANH LAN
06/03/2001 – 06/03/2004

Thân Hà Mi

Bài thơ trên đây đã được bạn Thân Hà Mi gởi đến chúng tôi với lời yêu cầu bài thơ được đăng trên ilovengoclan.com hôm nay, ngày mồng 6 tháng 3, ngày giỗ Ngọc Lan. Kèm theo bài thơ là một lá thư khá dài bạn Thân Hà Mi viết về Ngọc Lan. Tuy lá thư viết riêng cho chúng tôi nhưng chúng tôi muốn chia sẻ với các fan nên mạn phép bạn Thân Hà Mi chép lại sau đây.

Cám ơn bạn Thân Hà Mi rất nhiều.

“Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến ngày kỷ niệm 3 năm chị Ngọc Lan ra đi. Vâng, biết bao cảm xúc lại trào dâng nơi mỗi khán giả ái mộ chị. Tôi chỉ là một người rất tầm thường, say mê âm nhạc từ nhỏ, thích hát, và tiếng hát của chị Ngọc Lan đã chạm đến tôi qua những khúc ca trữ tình, để giờ đây … tôi nhớ về chị trong cái ngày không ngờ ấy với biết bao tiếc nhớ, có lẽ trang web ilovengoclan.com là nơi tôi có thể chia sẻ cảm xúc của mình về chị Ngọc Lan.

Ba năm đã trôi qua mà không làm sao để những người ái mộ nguôi ngoai nỗi thương tiếc chị. Các bạn biết không, tôi rất thích hoa ngọc lan từ hồi nhỏ, tôi thường nhặt những cánh hoa rơi sau những cơn mưa, ép vào cuốn tập hoặc để vào túi áo, hoặc để ngay trên bàn học chỉ vì tôi mê cái hương thơm nhè nhẹ nhưng thật quyến rũ của hoa ngọc lan . Những cánh hoa ấy tuy mang hương quyến rũ nhưng rất mỏng manh, tỏa xác khi còn đang trên cành. Lớn lên tôi lại bắt gặp cái tên của loài hoa tôi yêu thích trùng với tên người ca sĩ tôi ái mộ. Có lẽ nào cuộc đời chị lại ngắn ngủi và giống hệt như loài hoa mà chị đã mang tên ?

Mỗi người chúng ta khi trao tình cảm mình cho ai hẳn rằng người ấy có gì đó lôi cuốn qua tính cách và lối sống hướng chúng ta đến chân, thiện, mỹ. Tôi không “make up” những gì về chị Ngọc Lan và tôi cũng không phải là nhà phê bình nhân phẩm nhưng tôi chỉ xin bày tỏ cảm nhận của mình với những điều rất thật qua tiểu sử và cả cuộc đời của chị. Vì sao đã 3 năm rồi, ngoài tôi ra còn bao nhiêu người khác nữa đã không thể nào quên được chị Ngọc Lan ? Có lẽ Admin là những người “trằn trọc” nhất với nhiều đêm thức trắng với trang web chỉ vì muốn bày tỏ tấm lòng mình đối với chị dù chị đã khuất xa? Nói đến ca sĩ, người ta thường bảo “XƯỚNG CA VÔ LOÀI”, nhưng rõ ràng cuộc sống và nhân cách của chị đã chứng minh rằng Xuớng Ca KHÔNG Vô Loài. Các bạn có nhận thấy điểm này ở chị Ngọc Lan?

Ở VN tôi đã nghe biết bao nhiêu huyền thoại, nói đúng hơn là những lời đàm tiếu nói về chị …“miệng lưỡi thế gian” như “mũi tên tẩm thuốc độc bắn trong đêm tối”. Và chị Ngọc Lan cũng không ở trong ngoại lệ. Chị đã từng bị đồn đại rằng “đã có chồng , có con 12 tuổi và đã ly dị …” nghe mà xót xa . Buồn thay cho chị, vì “ con sâu làm rầu nồi canh”. Giờ đây tôi cảm ơn các anh chị Admin, nhờ các anh chị đã bỏ công góp sức cho trang web này mà những đồn đại kia đã được sáng tỏ. Tôi đã biết nguyên nhân cái chết của chị, biết nhiều hơn về con người và nhân cách của chị, biết về quan điểm sống và lý tưởng sống của chị, biết rằng chị vẫn ước ao được sống để đem tiếng hát xoa dịu nỗi đau những trái tim còn đang khao khát yêu thương. Tiếc thay chị đã đầu hàng căn bệnh MS và vĩnh viễn ra đi. . . .

Khi đang trên giường bệnh Chị đã bị những kẻ vô lương tâm chôn sống để thủ lợi nhuan trong kinh doanh băng điã nhạc, một hành động lẽ ra đáng được lên án nhưng chị đã chọn sự im lặng để họ được bình yên.

Chị đã gửi yêu thương trong tiếng hát và nhắn gửi mọi người rằng hãy sống bằng YÊU THƯƠNG để đem lại bình yên cho cuộc sống vốn đã đọa đày vì sự buông tha của con người. Chị đã xóa mờ đi cái thành kiến của những người cho rằng “XƯỚNG CA VÔ LOÀI” bằng chính cuộc đời XƯỚNG CA của chị.

Tôi cảm phục chị vì chị như một đóa sen “GẦN BÙN MÀ CHẲNG HỒI TANH MÙI BÙN”,Tôi cảm mến chị vì chị đã thể hiện nhân bản thật đúng nghĩa qua cuộc sống của chị “xướng ca nhưng KHÔNG vô loài”, tôi tiếc cho những ai đã nói những điều không minh bạch về chị. Chị đã ra đi và để lại cho hậu thế một niềm đau và nỗi nhớ khôn nguôi. Những ai đã nghe chị hát, đã biết về tiểu sử và cuộc đời chị chắc hẳn sẽ khó quên những điều tầm thường nhưng rất vô thường toát ra từ phong cách của chị, có lẽ nhân cách của ca sĩ Ngọc Lan cũng đáng để những ai đang theo đuổi cái nghiệp NGHỆ SĨ phải suy nghĩ về lối sống của mình.

Tưởng nhớ đến chị, tôi thấy lòng ngậm ngùi trong thương tiếc, chẳng dám trách Trời mà chỉ biết nhìn nhận rằng khả năng con người có hạn, cuộc đời là phù du hư ảo, kiếp người thật chóng qua.… Mỗi lần nhớ đến chị tôi chỉ còn biết nguyện cầu cho chị để linh hồn MARIA sớm được về nước Chúa.

Tôi cũng mong sao những người ái mộ chị, hãy biết thưởng thức tiếng hát Ngọc Lan bằng chính thông điệp mà chị đã thể hiện trong từng hơi ngân như lời tâm sự nhắn gửi với khán giá rằng “Hãy sống YÊU THƯƠNG bằng cả lời nói mỗi khi cần phải lên tiếng”.

Thân Hà Mi

P.S. Đôi dòng cảm xúc của mình kèm những vần thơ để tưởng nhớ chị Ngọc Lan ra đi tròn 3 năm xin gửi đến Admin………. Tôi mong được Admin chia sẻ. Và nếu có thể được mong Admin đưa lên trang web kip ngày 06/03 để mọi người cùng chia sẻ . Xin chân thành cảm ơn các anh chị Admin và mong sao các anh chị cố gắng duy trì trang web này để chuyển tải những tình cảm của mọi người giành cho chị với đúng tên gọi : ilovengoclan”

1 Comment

  1. Tôi một người đến muộn với trang web này. Cảm nhận được sự chân tình của Hà Mi đối với một người ca sĩ tài hoa bạc phận của chúng ta. Thank you so much for writing. Chúc Hà Mi một ngày thật êm đềm trong dịp giỗ thứ năm này, nhớ lại lại được những kỷ niệm đầm ấm mà nở một nụ cười vì đã có Ngọc Lan.

    Comment by Nhien Nguyen — 3/3/2006 @ 12:22 am