I Love Ngoc Lan

Bài Dự Thi: “Ngọc Lan Không Chỉ Là Kỷ Niệm” (2) by Only Yesterday

| iLoveNgocLan

“Tám lần sinh nhật em, là kỷ niệm của 8 chiếc CDs Ngọc Lan anh thâu âm chọn lọc tặng em với lời đề tặng bất di bất dịch: “Tâm tình anh đó. Muốn chia sẻ cùng em trong đêm Birthday này”. Vậy, có còn tâm tình nào không mang tên Ngọc Lan – nỗi niềm của riêng em không anh? Đã bao lần em phải cau mày vì “ghen”. Em cảm thấy bực bội vì anh đến với em để có thể vừa được yêu, vừa được “thấy” chị ấy qua con người thật của em. Ngọc Lan! Ngọc Lan và Ngọc Lan! Căn phòng anh ngập tràn hình bóng Ngọc Lan. Những quán cà phê anh đưa em đến, cũng dập dìu tiếng hát Ngọc Lan.“… Có lần, cô chủ quán và anh, vì quá say sưa về Ngọc Lan, đến nỗi đã quên mất rằng có em đang tủi thân ngồi đếm từng giọt cà phê nơi góc phòng. Bạn bè anh, những người quen biết anh, cũng đã được anh truyền vào tim óc họ “cơn lốc Ngọc Lan” rồi. Dăm người trong số họ cũng đã cuồng lên vì Ngọc Lan như anh. Những chủ tiệm băng nhạc cũng vồ vập anh làm em phát cáu: họ kiếm tiền khá nhanh nhờ những đĩa Ngọc Lan “độc” của anh tặng, được họ in sang vô tội vạ. ”Đành vậy, vì một phần nào , nhờ có họ mà tên tuổi Ngọc Lan sẽ miên trường và bất tuyệt đó” – anh thì thầm, đôi mắt khép hờ mịt mùng xa xăm. Và một giọt nước đã làm tràn ly! Khi em xuất hiện trong dạ tiệc sinh nhật của một nhỏ bạn, với mái tóc tém nghịch ngợm “kiểu Mỹ Linh” thịnh thời, tia mắt anh ném về phía em lúc đó, đã rỉa rứt đeo bám em suốt đời – giống như những nụ hôn đớn đau cồn cào. Anh rũ xuống sofa như một cây nấm bị cơn gió lốc phạt ngang thân. Cay đắng nào hơn, khi chính bàn chân em đã dẫm nát tình yêu của anh vì em đã không thể dung hòa và chịu đựng được “sức ép Ngọc Lan” trong cuộc đời anh. Hãy hiểu và tha thứ cho em. Anh xem, Ngọc Lan đã được gì ngoài một cuộc sống hạnh phúc mong manh, một cuộc sống cô đơn cho đến khi nhắm mắt xuôi tay với những mối tình đứt đoạn như dây tơ đà lên quá tầm âm?”

Một kiếp hoa Ngọc Lan đã tàn, rơi xuống mặt hồ những cánh hoa thon thả quý phái như những ngón tay bút tháp ngọc ngà, mùi hương hoa vẫn làm đắm say lòng người. “Dù sao đi nữa, tiếng hát chị, hình ảnh chị, dù cho nát đá vàng phai vẫn luôn ẩn hiện nơi tấc long thương cảm của nhân gian này.” Mãi mãi. Những kẻ yêu nhau nhắc đến chị như những thuỷ thủ nhớ con tàu đã một thời chuyên chở những tâm tình thương tích phiêu bồng tận nơi xa chân trời, nơi ấy, có những tình yêu mặn nồng sầu muộn khôn nguôi.” Khi tin Ngọc Lan qua đời được loan đi nhanh chóng trên các đài báo, những ai đã từng yêu mến chị đã cảm thấy một khoảng trống vắng nào đó trong trái tim họ. Tiếng hát thì thầm buồn nhẹ như khói sương nương náu đi vào lòng người. Những ca khúc nhẹ nhàng, trong sáng, nặng tình người và tình buồn (có bao nhiêu ca khúc của Ngọc Lan mang nội dung vui tươi, hạnh phúc tràn đầy?) dường như lại rất hợp với chúng ta – những ai đã sống qua tuổi đôi mươi vào những năm cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90 ấy. Nơi đó, sự hiện diện của Ngọc Lan không phải hoàn toàn là kỷ niệm. Cuộc đời ơi! Đừng vội quên Ngọc Lan của bến bờ dĩ vãng xa hút ấy.

“ Mãi mãi em không thể là Ngọc Lan được đâu. Xin anh hãy “tách” em khỏi chị ấy có được không? Ôi Ngọc Lan! Người đã vỡ vạc và đã làm anh mỏi mòn cuồng dại! Nhưng mà thôi, hãy để em được một lần chính là em, được đơn phương yêu anh trong khao khát còn hơn phải làm cái bóng của tình yêu xa vời. Yêu anh và chấp nhận xa anh để giữ trọn tình yêu ấy. Em sẽ lại như anh, sẽ có một tình yêu để mang theo suốt cả cuộc đời. Nhưng sẽ không có người nào phải làm cái bóng của anh đâu… dù chỉ trong tâm tưởng…”(*)

Ngọc Lan, ngôi sao riêng cõi của nền âm nhạc Việt Nam. Ngọc Lan, lực hút của “thanh nam châm biết hát” từ chiều ấy, cho đến bây giờ, vẫn còn nguyên từ tính.

Cái lặng lẽ của thời gian đi qua kiếp người, đi qua đời hoa thật khiến người ta kinh ngạc. Và Ngọc Lan, một phần không thể thiếu của thời gian. NGỌC LAN – KHÔNG CHỈ LÀ KỶ NIỆM.”

Hôm nay, tôi về đây với biển trong cảnh chiều rơi. Biển chiều mơ màng, nết na mà vẫn thổn thức Mây mù bỗng vần vũ, bầu trời xuống thấp ngang đầu như có thể đưa tay đỡ lấy. Những hạt mưa phóng vút xuống găm chi chít trên cát mềm. Đất trời biển khơi mênh mang rộng lớn mà tâm hồn không tìm ra một chổ nương náu. Mưa tàn mau. Phiến đá hình trái tim vẫn bơ vơ nằm khổ đau từ muôn kiếp nào. Gió biển thổi tạt vào vách đá nghe âm u tiếng của nghìn trùng dội lại. Những dấu mòn, vết xước của gió, của nước, của dãi dầu nắng mưa, vẫn không làm phai mòn tên của những đôi lứa yêu nhau khắc trên phiến đá. Có những đôi tên khắc đã ba bốn chục năm, rêu xanh phủ mờ. Có những đôi tên mới khắc lên hôm qua, hôm kia, màu đá mới ngời sáng. Có thể những đôi tình nhân ấy đã thành vợ thành chồng, đang yêu nhau hay xa nhau mãi mãi. Có thể những con người mang tên ấy hôm nay đầu đã bạc, đang ngồi nhớ lại ngày tháng yêu đương xưa. Ai cấm được đá ghi lại một thời yêu dấu cũ? Đá không muốn ai xa nhau, quên nhau, bỏ nhau, mất nhau trọn đời. Nếu ai có về miền Trung, xin ghé thăm bãi cát biển Tiên Sa, để một lần nhìn thấy “vết sẹo thời gian” –NGỌC LAN FOREVER- March 6th – được tạc ghi trên phiến đá xanh rêu này – mãi mãi không gì có thể bôi xóa được.

Ba năm rồi – kể từ ngày Ngọc Lan ra đi, nhiều lúc tôi đã ao ước có một con đường, dù ngắn ngủi như cuộc đời của Ngọc Lan để tôi có thể đi và về, với một nỗi niềm riêng không thể thiếu của trái tim mình – một tên đường cho Ngọc Lan – ngay trong lòng gia đình tôi. Một con đường nhỏ quanh co với hai hàng cây Ngọc Lan, những viên sỏi nhỏ màu trắng rào rạt lối đi dẫn ra một hồ nước rộng thả sen nằm giữa khuôn viên phía sau nhà. Sau một ngày lăn lộn với chốn bụi trần, được trở về căn gác nhỏ, ngồi bên ô cửa sổ, nhâm nhi tách cà phê, nhìn xuống mặt hồ long lanh đợi “Đò chiều” Ngọc Lan ghé qua, chở về đầy ắp những năm tháng đoàn viên xưa của gia đình, của bè bạn. Rồi sẽ có một lần nào đó, trong gió chiều quạnh vắng, con đò nhỏ mang kiều nữ Ngọc Lan mình hạc sương mai năm xưa quay về bên hồ “buông tóc bên trời, buồn một mình bên tuổi xuân phai”, chập chờn trong câu ca Trịnh:”Ru em đầu cơn gió. Em hong tóc bên hồ. Khi sen hồng mới nở. Nụ hồng ôi thơm quá… Ru em hài nhung gấm. Ru em gót sen hồng. Ru bay tà áo rộng. Ru trên đường em đến. Trăm năm vẫn quay về…” Hôm nay, sau gần 20 năm biền biệt, gặp lại Ngọc Lan trên chuyến đò chiều năm nào, vẫn đắm say, vời vợi, nhìn, thấy, đau và khát…

Ba năm rồi – chẳng thể êm trôi. Mái tóc cũng nhuốm đau theo từng sợi bạc. Ngọc Lan đi không vào dĩ vãng, như cánh chim đơn chiếc qua sông, trở thành một ký ức quý giá len sâu vào trong cõi buồn. Tuy nhiên ký ức không phải là thứ có thể sờ mó được, và dù có cố gắng thế nào đi nữa, nó vẫn không trở lại được. Chỉ còn lại chăng một ảo giác, một cái bóng, một tiếng còi tàu vang vọng lại xa vắng như tiếng vạc kêu thảm giữa đêm khuya, một đám mây buồn rầu đang tan dần… Nhưng mối tơ duyên vô hình giữa Ngọc Lan với tôi – bằng những dòng thư em để lại (*), cứ dội về khắc khoải lắm… Ngọc Lan ơi!

Tưởng niệm 3 năm – Ngọc Lan từ trần
Only Yesterday

5 Comments

  1. Only Yesterday viet bai hay qua.Doc bai cua ban thay that lang man vo cung

    Comment by minhtam — 3/9/2004 @ 11:11 pm
  2. Dear T,

    Đến sáng nay tụi chị mới được bé Nga cho biết em có viết bài trên trang web Ngọc Lan trước khi đi Hà Nội. Chà chà lại còn lấy tên Tây lạ hoắc như vậy đó hả. Tụi chị đọc đi đọc lại thấy xúc động đỏ hoe hai con mắt nghĩ mà thương em quá. Gần một tuần nay tụi chị chẳng còn được nghe file nhạc Ngọc Lan của em nữa. Bé Nga nó không biết em lưu ở chổ nào trong computer của em. Tụi chị cứ ân hận là vì đã hay chọc quê em vì cái tội mê Ngọc Lan đến ngớ nga ngớ ngẩn làm em đỏ mặt xấu hổ thật tội nghiệp. Cho tụi chị và mấy anh xin lỗi nghen, chọc giỡn chơi thôi mà. Sao em không trả lời mail và cũng không mở cellphone để tụi chị liên lạc? Ngày nào em về? Tụi chị luôn cầu nguyện cho em được sớm hồi phục trở về làm việc với các anh chị như trước. Office đã dời xuống tầng dưới rất khang trang em ạ. Các anh chị đã ưu tiên cho em một chỗ ngồi rất tốt, em khỏi phải sợ máy điều hoà thổi vào mặt nữa, em cũng tha hồ dán hình Ngọc Lan của em mà không phải sợ bị chọc ghẹo nữa. Hi hi hi… Nếu ở ngoài đó em đọc được tin này thì alô ngay về cho tụi chị. Một chai rượu sâm-banh đang chờ em về khui đó. Nhớ mua trái sấu, mơ, cốm tươi nhiều nhiều vào nhá. Em phải về sớm để chịu tội nữa vì viết nhiều bài như vậy mà tụi chị không ai được biết cả. Nhớ alô về cho các anh chị nhá.

    We all missed you so much.
    Your colleagues

    Comment by name — 3/10/2004 @ 12:11 am
  3. Co anh chi nao biet cho em xin hoi bai hat Mua dong sap den trong thanh pho ma anh Only Yesterday viet do cua co Ngoc Lan co bang VCD khong, nguoi ta co ban o day khong va bai hat nay nam trong cuon bang nao. Em rat la muon xem bai do qua. Xin duoc cam on truoc.

    Comment by Ngoc Mai — 3/10/2004 @ 12:40 am
  4. Tôi cũng là dân mê văn nghệ và hát hò. Tôi tình cờ được cô bạn gái giới thiệu trang viết về chị Ngọc Lan cách đây 2 hôm tôi đi uống cà phê cùng cô ấy. Tôi đã xúc động khi đọc tới đọc bài viết về em Sang và hầu hết các bài viết trên trang này. Tôi có một chút nhận xét đây là một trang viết hiếm có và rất là tuỵet vời dành cho một người ca sĩ mà tôi cũng ái mộ từ lâu. Đặc biệt tôi rất ngạc nhiên và thích thú khi biết người viết bài này nói về miền Trung quê tôi và nói về bãi biển Tiên Sa có viên đá hình trái tim. Tôi đọc đến 4 lần bài viết này nên tôi nhận thấy bạn viết bài này là một người cực kỳ tinh tế. Tôi rất xúc động và rất thích vì bạn đã rất khéo léo nói về đề tài nóng nhất hiện nay của giới trẻ là sự say mê thần tượng. Tôi nghĩ đó cũng là một bài học hay. Nhưng tôi thấy tiếc vì tác giả đã đánh mất mối tình đẹp của mình nên lời văn vẫn còn thương người yêu cũ lắm. Đọc bài comment ở trên đây, tôi lờ mờ nhận ra tác giả hình như cũng ở miền Trung nhưng bạn đang ở xa và có chuyện gì đó xảy ra, tôi cầu mong cho bạn đwocj gặp sự may mắn. Tôi cũng xin mạn phép bạn được đem câu chuyện của bạn gửi đến chuyên mục “Cửa sổ tình yêu” để chia sẻ với bạn đọc. Mong bạn hồi âm sớm và cho phép. Cám ơn bài viết tuyệt vời của bạn.

    Comment by Việt Anh — 3/10/2004 @ 7:45 am
  5. Special thanks to all!

    OY xin lỗi vì đã không thể trở về sớm hơn. Cũng rất vui khi tâm tình này được post lên đây. OY xin cảm ơn website http://www.ILoveNgocLan.com nhiều.

    Bài viết này, OY đặc biệt gửi tặng Dinorsaur, người đã mang về cho OY cả một gia sản băng đĩa gốc Ngọc Lan, có lẽ đã biến OY thành người giàu có thuộc hàng TOP TEN ở Việt Nam trong số tài sản liên quan đến tiếng hát Ngọc Lan (hi hi hi..), trong đó có bài “Đò chiều” của Ngọc Lan là bài hát mà OY làm thất lạc suốt gần 20 năm qua nay mới tìm lại được. Một lần nữa xin cảm tạ Dinorsaur bằng cả trái tim. Điều kỳ diệu mà tình yêu và Ngọc Lan đã mang lại!

    Cũng đặc biệt xin cảm ơn đến các anh chị, các bạn đã gửi mail đến OY qua bài tâm sự này: Dr. Toni (Boston), Khả Trân (Sài Gòn), CK (Colorado), HP (Sài Gòn), Anh Bình (Điện Lực Sài Gòn), PT (Exotisimo Sài Gòn), Xuân Lan, Việt Anh (Đà Nẵng)… OY sẽ lưu giữ mãi những
    tâm tình dễ thương và những sự chia sẻ mà các bạn đã dành cho OY. Nhất định OY sẽ hồi âm at soonest. Các bạn cứ mạnh dạn đến với trang web thân thiện này, đừng có e ngại, nhé! Các fan của Ngọc Lan ở đây đặc biệt rất nice và cũng rất friendly.

    Một người mà OY rất quý mến và muốn nơi đây được bày tỏ: Chị Ngọc. Chân thành cảm ơn chị về những gì chị đã tận tình giúp em suốt những ngày qua khi em vắng mặt. Poster Ngọc Lan và cả special gift của chị nữa, sẽ là một kỷ niệm đẹp khó phai ghi dấu trang web Ngọc Lan này trong cuộc sống em. Once again, thank you chị Ngọc.
    Mến,
    OY

    Comment by Only Yesterday — 3/13/2004 @ 11:09 pm