I Love Ngoc Lan

Tiếng Hát

| iLoveNgocLan

Nhân dịp ngày lễ, chúng tôi xin đăng lên một bài thơ đã được bạn Nostalgia gởi tặng:

Không quen biết nhưng giọng nàng thắm thiết
Đưa tôi về… quyến luyến những ngày xuân
Ngày xuân cũ bao kỷ niệm quấn quýt
Lòng tôi còn tíu tít với tuổi thơ

Không quen biết nhưng giọng nàng lơi lả
Đưa tôi về… óng ả lời yêu đương
Tình nương hỡi, sao bây giờ không thấy
Em đã dặn, sao quên cả lời xưa

Không quen biết nhưng giọng nàng rối rít
Đưa tôi về… sống lại thuở mộng mơ
Em đang hát hay là em đang nói?
Em đang cười hay khóc tận tâm tư?

Không quen biết nhưng giọng nàng thánh thót
Đưa tôi về… tiếng rót của đêm mưa
Anh muốn biết giọng nói cười năm đó
Nay còn nồng còn thắm còn chơi vơi?

Không quen biết nhưng giọng nàng quyến luyến
Đưa tôi về… xao xuyến mối tình xưa
Anh muốn biết mái tóc người năm trước
Nay còn huyền còn rối còn tả tơi?

Không quen biết nhưng giọng nàng nũng nịu
Đưa tôi về… thời say đắm nâng niu
Môi em thắm mi thanh lòng anh đắm
Tóc em dài da phấn phủ thân mai

Không quen biết nhưng giọng nàng tha thiết
Đưa tôi về… son phấn quyện hương xanh
Khi em nói giọng em tựa tóc rối
Kết thành tơ quấn Hà Nội với Sài Thành

Không quen biết nhưng giọng người thiếu phụ
Đưa tôi vào… chén rượu giấc tình quân
Rượu không say mà say lời dịu ngọt
Uống giọng nàng tôi uống cạn bờ môi

Chợt tỉnh giấc vì bài ca đã dứt
Nhưng giọng nàng còn đắm đuối đâu đây
Se thắt mãi ôi nỗi niềm nhung nhớ
Nghe tiếng người không quen biết mà say

Nostalgia

16 Comments

  1. Nếu tôi nhớ không lầm (có lẽ không lầm đâu) thì cách đây vài năm có một trang web đăng một số bài thơ của Ngọc Lan mà nay không thấy đâu cả. Quý vị có người nào đã nhìn thấy trang web đó chưa và có biết gì thêm về những bài thơ ấy hay không?

    Thêm đôi lời… ngớ ngẩn
    Cái web site này lạ lắm cơ! Hễ không vào thì thôi mà lỡ vào thì dễ sinh tình văn thơ lắm (dù thể hiện bằng văn xuôi hay văn vần) mà không cần biết và cũng chẳng cần thiết là thơ của mình hay dở như thế nào. Lúc tôi mới đến web site này, đọc những bài thơ trong trang “Poems” thì đã “ray rứt” muốn “họa” lại nhưng nghĩ lại sợ làm mất hay những bài thơ gốc đi cho nên thôi.

    Nhưng khi thẩn thơ trong đây mà nghe nhạc xem thơ đọc văn, nhất là sau khi đọc bài “Memory Lane” ấy thì lại tràn trề hồn thơ… thẩn bèn tự làm thơ lấy cho nguôi ngoai. Sau đó khi đọc lại thơ mình ở ngoài site này thì chẳng cảm thấy thêm hồn thơ đâu cả. Ấy vậy mà khi nhìn thấy bài thơ ấy trên đây (cám ơn Admin) và những bài thơ văn khác trong trang Web này thì ơ hay… ý tình lại tiếp tục tuôn trào. Thế mới kỳ! Không hiểu đó là vì dư âm quyến rũ của Ngọc Lan, thơ văn của những người đóng góp, hay nhờ tài khéo léo của những người thực hiện web site này? Hay là nhờ tất cả những yếu tố đó? Chắc là vì đủ cả!

    Xem chừng như trang “Poems” và “Articles” đã ngưng trệ nên nay toan khơi động để có thêm bài đóng góp cho hai trang đó và cũng để cho có đủ đôi đủ cặp, (lại động lòng làm thơ!), tôi xin lố lăng tự “họa” lại bài thơ của mình ở trên cho vui (hay cho buồn? 🙂 Xin quý vị đừng phiền nhá!

    Lời Ca

    Nghe thắm thiết nên bồn chồn muốn biết
    Thuở xuân hồng nàng thiết hát hay không?
    Ngày thơ ấy khi ai còn mải miết
    Chơi lên bờ cá sấu đuổi qua sông

    Càng lơi lả nên bồi hồi khôn tả
    Thuở yêu hoa, cá đón, sấu dành đưa
    Tiểu nương ơi, sao cười như bạch quả
    Tựa ô mai nàng nhón tặng khi xưa

    Nghe rối rít cho lòng càng cuống quít
    Giọng ai cười ai nói thật hồn nhiên
    Ai có nhớ bao nhiêu chuyện tíu tít
    Hoa hay đùa, khi bướm đậu ngoài hiên

    Giọng thánh thót lời ca càng chót vót
    Gợi tương tư văng vẳng giọng ngày xưa
    Hoa khoe bướm, bướm vờn quanh sát gót
    Cánh hoa hồng, môi thắm đỏ hạt dưa

    Sao quyến luyến để bồi hồi buông thả
    Vấn vương hoài, nhớ mãi miệng cười duyên
    Hương mái tóc, tóc lùa vai tơi tả
    Gió đùa mây, bối rối buổi hàn huyên

    Sao nũng nịu để lời càng xoa dịu
    Để bâng khuâng, mãi không chịu rời chân
    Không son phấn, nhưng tranh còn thua kém
    Da lụa là, tuyết giá phải nhường xuân

    Ai bảo hát những lời ca tha thiết
    Để lòng người muốn ghẹo nguyệt trêu trăng
    Ai bảo nói êm như khoanh giò lụa
    Ai bảo cười tựa cà pháo rau đay

    Thanh chen sắc, hóa công hờn thiếu phụ
    Sắc ghen tài, chỉ còn để lại thanh
    Say nhân thế, say lời ca điệu vũ
    Say giọng người, say tiếng hát mong manh

    Khoan tỉnh giấc, vội chi tàn men đắm
    Tiếp rượu đào, uống hết mộng đêm mưa
    Nay đã hết, bóng câu vượt mau lắm
    Cứ say giọng, say tiếng, bóng hình xưa

    Comment by Nostalgia — 7/4/2004 @ 11:45 pm
  2. Hai bài thõ hay quá bạn Nostalgia ạ. Rất mong ðọc thêm thõ của bạn.

    Comment by Minh Ha — 7/5/2004 @ 11:40 am
  3. Anh Nostalgia,

    Anh có thể cho Thảo biết thêm chi tiết về những bài thơ anh đã thấy trên một cái website nào đó, được không anh? Thơ của chị Ngọc Lan làm hay thơ của người khác viết về chị?
    Rất thích 4 câu đầu trong bài họa của anh. Cám ơn anh.

    Comment by Thao — 7/5/2004 @ 2:55 pm
  4. Cám ơn hai cô. Tiếc thay tôi chẳng biết gì thêm về cái trang web đăng thơ của Ngọc Lan nên mới hỏi thử xem có người nào biết nhiều hơn hay không. Tôi chỉ nhớ là có vào đọc 2 lần, rồi sau này không thấy nữa. Trang ấy đơn giản lắm chứ không tổ chức thành một “site” quy mô. Đại khái tôi còn nhớ là trên đầu trang có vẽ dòng nhạc chạy (hình như có “animated” kèm với hoa rơi lá rơi và trổi nhạc nhưng chỉ là “synthesized music” thôi) và dường như cũng có kèm thêm dòng chữ “In memory of my beloved wife” thì phải. Rồi thì cứ “scroll” xuống để đọc một số bài thơ ghi rõ ràng là “by Ngọc Lan”, trong số đó tôi còn nhớ có một hay hai bài lãng mạn lắm nhưng ý thơ có vẻ như đã biết số mạng của mình rồi. Tiếc quá! Giờ tôi chẳng còn nhớ được câu nào!

    Nhưng xin lưu ý là tôi không dám chắc 100% có phải cùng một Ngọc Lan hay không? Lúc ấy là sau khi cô đã mất được chừng vài ngày hay vài tuần gì đó. Nhưng vì có dòng chữ “In memory” và thêm một vài chữ hay ý tứ khá rõ rệt trong trang ấy nữa nên ắt hẳn là đúng. Vì thế tôi muốn gợi xem có ai cũng đã ghé qua trang ấy rồi và còn nhớ được gì hay không? Chỉ còn một cách là có ai quen biết người nhà Ngọc Lan mà hỏi thì mới dám quả quyết 100% được.

    Cô Thảo nói đến việc nhớ lại “Tuổi Thần Tiên” khi nghe Ngọc Lan hát bài ấy thì quả thật mỗi lần nghe giọng Ngọc Lan hát (bất kể bài gì) là tôi cũng cứ bị “trôi tuồn tuột” về cái tuổi… (không thể tự gọi mình là “tuổi ngọc” được), thôi thì gọi là cái tuổi mê say truyện “Thằng Vũ” của Duyên Anh (nói thế chứ bây giờ đọc lại chắc cũng vẫn có thể còn mê say như chơi!). Thôi thì cũng hay, như thế ta cứ “đêm qua say tiếng đàn” mà trẻ mãi không già 🙂 Đoạn kết bài cô viết nghe rộn ràng kỷ niệm “ngày xưa còn bé” lắm!

    Comment by Nostalgia — 7/5/2004 @ 9:55 pm
  5. Hay lắm! hay lắm! Bạn Nostalgia quả là “tràn trề hồn thơ”…. Cảm ơn bạn đã nổi hứng “sinh tình văn thơ” như vậy, và mong Ngọc Lan và giọng ca của cô mãi mãi là một niềm cảm hứng gợi lên ý nhạc lời thơ trong bạn.

    Tuần tới chúng tôi sẽ đem tất cả bài viết văn và thơ lên các trang “Articles” và “Poems”.

    Comment by ngoc — 7/7/2004 @ 10:47 am
  6. Cám ơn bạn Ngọc đã có lời khuyến khích. Chắc chắn là giọng hát Ngọc Lan sẽ mãi mãi làm tôi lan man nghĩ nhiều chuyện lắm. Thật hiếm có giọng hát nào lạ kỳ như vậy, gợi cảm hứng vô cùng phức tạp!

    Comment by Nostalgia — 7/7/2004 @ 8:16 pm
  7. Bạn Thảo có ngờ là tôi có bài này và rất thích nghe không? Ngọc Lan hát bài này năm 1985 thì phải, nhưng mãi đến năm 91 hay 92 tôi mới mua được. Bạn Thảo làm tôi nhớ những ngày đầu mới dọn về Phoenix, nhớ nhà (Cali) kinh khủng, và bài này là một trong những bài tôi nghe hoài và đã mix vào một tape nhạc “chọn lọc”. Sau này tôi có quá nhiều nhạc tự mình chọn lọc nên đã quên bẵng đi bài này, cám ơn bạn Thảo đã đem lại cái “nhớ người yêu, nhớ Cali” đó của tôi, nhưng không cảm ơn bạn Thảo đã nhắc cho tôi biết là mình đã già quá rồi!!!

    Comment by Nhat Nhi — 7/8/2004 @ 8:54 pm
  8. Chua nghe Thai Hien hat bai nay lan nao ca, nhung lam sao bang duoc than tuong cua toi??

    Comment by Nhat Nhi — 7/8/2004 @ 8:57 pm
  9. Bạn Nhất Nhì,
    Đương nhiên Thảo tin là bạn thích bài này, đâu phải con nít mới có tuổi thần tiên? Bên cạnh người yêu thì cuộc sống của mình thần tiên quá đi chứ còn gì, phải không bạn “Nhất Nhì cũng yêu em?” :- ))
    Chỉ có đàn bà như tụi này mới bị gọi là già, còn quý vị nam nhi thì được nể nang, được gọi là “già dặn” (mature) đó mà thôi!

    Comment by Thao — 7/8/2004 @ 11:19 pm
  10. comment toi rat yeu men tieng hat ngoc lan tu rat lau roi .bay gio toi dang nge ngoclan hat nhung tinh that la tuyrt voi.toi thich nhat la nhung nhac pham ma ngoc lan hat cua nhac sy DUCHUY, NGOCTRONG. THAT LA tuyet voi phai ko cac ban ban nao co cung so thich nay hay chia se voi toicam on nhieu.

    Comment by nameelite_cp2000 — 7/11/2004 @ 10:09 am
  11. Tôi cũng rất thích nhạc của hai nhạc sĩ ðó, nhứt là Ðức Huy. Nhạc của ÐH rất trong sáng rất phù hợp với giọng ca của cô Ngọc Lan.

    Comment by Minh Ha — 7/11/2004 @ 6:39 pm
  12. Cảm ơn lời khen tặng của Thảo, thôi thì già dặn vậy. Hôm trước tính đi Disneyland mà không có ai đi chung nên ở nhà nằm ngắm ảnh của Ngọc Lan vậy! Thôi cũng vui!

    Comment by Nhat Nhi — 7/12/2004 @ 7:46 pm
  13. Đồng ý với bạn Minh Hà. Nhạc của Đức Huy hay lắm cho dù hơi sến sến nhưng Ngọc Lan đem nó ra khỏi cái “thế giới sến”.
    She owned all those DH songs!

    Comment by Nhat Nhi — 7/12/2004 @ 7:50 pm
  14. Bạn Nostalgia,
    Ghé post của bạn mà không nói gì về hai bài thơ xuất sắc của bạn là một thiếu sót lớn. Chị Ngọc nói đúng đó, hi vọng bạn sẽ tiếp tục làm thơ thêm, thơ của bạn viết thật hay, đọc thấy lòng lâng lâng, không buồn bã, không khổ đau oằn oại (buồn bã khổ đau oằn oại is also good)

    Comment by Nhat Nhi — 7/12/2004 @ 7:58 pm
  15. Bạn Nhật nói về “nhạc sến” nên tôi “phải” nói ra điều này.
    Hôm trước một nhóm bạn chúng tôi nói chuyện về ca sĩ, nhạc sĩ. Có người nói về Đức Huy. Tôi xin lập lại lời của bạn tôi: nhạc ĐH không sến, nhưng có chút khuynh hướng sến, thế là nghĩa làm sao? Có nghĩa là tùy theo ca sĩ hát, nếu gặp ca sĩ (chuyên môn hát nhạc) sến thì các bài hát đó sẽ mang phẩm chất “sến”, nhưng ngược lại, nếu gặp người hát nhạc kiểu “không sến”, thì bài ca nghe sẽ không thấy sến.
    Theo tôi được biết thì ĐH không cho phép một ca sĩ cải lương nổi tiếng hát bài “Như Đã Dấu Yêu” cũng vì lý do so bài đó sẽ mang tánh chất “sến”.

    Comment by ngoc — 7/15/2004 @ 5:31 pm
  16. Lời nhạc u buồn em cất tiếng
    thanh thanh, từng nốt từng nốt ngân
    Tửng từng týng, anh ðàn “quá sến”
    em than, “ðừng ðàn, ðể em ca”
    nhac sang mà, ðàn anh biến sến
    Hát không cầu kỳ, giọng ngân cao
    Sến thành sang, cả làng bái phục

    Comment by Minh Ha — 7/24/2004 @ 2:51 am