I Love Ngoc Lan

2005 yên lành

| iLoveNgocLan

Xin cho qua đi những buồn bã, khốn khổ trong cuộc đời này. Xin đóng góp để xây dựng lại một tương lai mới mẻ. Xin cho ta một năm mới đầy thịnh vượng, an khang, sức khỏe thật dồi dào…

Bản Dịch Tiếng Việt Bài Viết của Thiên Phú (2)

| iLoveNgocLan

Sau cùng vào một ngày tháng 5 năm đó, video bắt đầu được quay. Video được quay tại một phim trường lớn của Mỹ tại Santa Monica.. Chúng tôi tới phim trường từ 6 giờ 30 sáng, sửa soạn hóa trang và mặc quần áo. Video được trù tính khởi sự quay 9 giờ sáng. Khi sắp sửa quay tôi sực nhớ đã bỏ quên đôi giày ở nhà. Khỏi cần nói các bạn cũng biết ông Thức, người đạo diễn và ông Thăng, giám đốc và nhà sản xuất hãng Mây, rất thất vọng về tôi. Khi 2 ông sắp sửa rầy tôi thì chị Ngọc Lan kéo tôi sang một bên và nói nhỏ vào tai tôi là đừng lo chị sẽ tính cho. Chị dúi vào tay tôi mấy tờ giấy 2 chục và nhờ một người bạn của chị lái xe đưa tôi ra tiệm giày mua cho tôi một đôi. Bây giờ tôi mới biết người bạn đó là Thanh Lâm, một người thổi saxo rất nổi tiếng. Chuyện này chứng tỏ chị Ngọc Lan là một con người có đầu óc rất bình tĩnh. Sau khi tôi đi giày, video bắt đầu quay. Thật là mệt, quay mãi tới khuya mới xong. Trước khi ra về chị Ngọc Lan ôm và cám ơn từng người .Khi ôm tôi chị nói mấy lời tạm biệt và dặn tôi ráng giữ liên lạc với chị vì tôi là em trai của chị.

Không ngờ đó là lần chót tôi giáp mặt nói chuyện với chị. Nhưng tôi không trách chị về việc mất liên lạc vì biết chị rất bận rộn với công việc và tôi cũng bận rộn không kém để học xong Trung Học. Trên đường tới tuổi trưởng thành tôi đã mất nhiều cơ hội gặp lại chị. Mùa hè năm 1990, chị trình diễn trong “Đại Hội Hoa Hậu Áo Dài Long Beach 90”. Tôi được chọn làm một trong những người hộ tống các thí sinh ra sân khấu và trao hoa hồng cho họ. Chị Ngọc Lan trình diễn trong phần văn nghệ. Tôi đứng trong hậu trường coi và nghe chị hát. Sau khi chị hát tôi lại có nhiệm vụ dẫn một thí sinh khác ra sân khấu. Lúc lui vào hậu trường tôi đi kiếm chị Lan. Nhưng không may cho tôi chị đã ra về. Đó là cơ hội đầu trong nhiều cơ hội kế tiếp tôi đã mất dịp gặp lại Ngọc Lan, người chị của tôi.

Năm 1992, chị Ngọc Lan làm một show khác tại Câu Lạc Bộ Diamond ở thành phố Fullerton. Tôi đã mua vé và đến thật sớm. Nhưng lần này cũng không may, tôi chưa tới 21 tuổi nên người giữ cửa không cho tôi vào.(1) Năm 1994, tôi đã trở thành ca sĩ chuyên nghiệp có thù lao và hát tại các quán cà phê và câu lạc bộ nhỏ tại quận Cam. Một vài nhân viên trên đài truyền hình văn nghệ Việt Nam để ý tới tôi và mời tôi tới đài truyền hinh để phỏng vấn. Hôm tới đài truyền hình tôi được biết chị Ngọc Lan vừa mới rời đài không quá 5 phút. Chị đã được mời tới để được phỏng vấn liên quan đến việc chị hát cho một buổi văn nghệ do Mây Bốn Phuơng tổ chức tại Khách Sạn Marriott ở Anaheim.(2) Ba năm sau, tôi thâu CD đầu tiên tựa là “Tiếc Nhớ” với Anh Tú, Julie và Thái Thảo cho Biển Tình Productions. Một trong những bản tôi sẽ hát trên CD là bản “Magic Boulevard” mà tựa Việt là “Ngày Vui Năm Ấy” đã được chị Ngọc Lan đặt lời Việt. Tôi còn giữ số điện thoại của chị nên gọi chị để xin phép được hát lời Việt chị đặt. Một người đàn bà trả lời.(3) Tôi cho biết lý do tại sao tôi gọi. Người đàn bà đó lấy số điện thoại của tôi. Hôm sau cũng người đàn bà đó gọi lại và nói chị Ngọc Lan sẵn sàng cho tôi hát lời Việt do chỉ đặt. Tôi không nói chuyện với chị Lan. Cũng năm đó tôi được mời hát tại một sòng bài ở ngoại ô thành phố Atlanta, tiểu bang Georgia. Đó là một đại hội văn nghệ với sự góp mặt của các nghệ sĩ tên tuổi hàng đầu như Thanh Tuyền, Henry Chúc, Dalena và chị Ngọc Lan mà hình được in trên những áp phich quảng cáo. Tôi nôn nóng vì cái mộng được trình diễn chung trên một sân khấu với chị – một thần tượng và cũng là một “người chị” – sẽ thành sự thực. Nhưng rủi thay cơ hội được gặp lại chị cũng không thành. Khi tới Atlanta người ta cho tôi biết chị Ngọc Lan sẽ không tới vì lý do sức khỏe. Việc này làm tôi buồn bã. Sau đó mấy năm tôi phát hành CD của tôi và trình diễn trên nhiều show với nhiều ca sĩ khác trên khắp nước Mỹ. Từ giới nghệ sĩ tôi đã nghe nhiều tin đồn khủng khiếp về sức khỏe của chị. Có người nói chị bị bướu óc, có người nói chị liệt giường vì bệnh tiểu đường, rồi sau đó bị multiple sclerosis, parkinson. Có lẽ chỉ toàn là tin đồn thất thiệt. Ngoài ra còn có những lời đồn xấu xa. Nhưng có điều chắc chắn là chị đang bệnh. Năm 1999 tôi thâu CD thứ hai tựa là “Ngày Em Đi”. Trước khi phát hành đĩa, có người mách tôi đến nhạc sĩ Kelvin Khoa để nhờ nhạc sĩ rút ra và làm lại một vài bài hát từ một CD của nữ ca sĩ Ngọc Huệ. Lúc đó tôi mới biết Kelvin Khoa là chồng chị Ngọc Lan. Nhiều lần tôi tính hỏi anh Khoa về tình trạng sức khỏe của chị nhưng không dám vì sợ anh nghĩ tôi tọc mạch về công chuyện của chị. Nhưng tôi cũng kể cho anh nghe về sự liên lạc mật thiết giữa tôi và chị Ngọc Lan trong mấy năm trước và tôi nói với anh tôi rất nhớ chị. Sau khi giúp tôi làm lại mấy bài hát, anh nói anh có nhắc tên tôi với chị và chị nói chị có nhớ tôi là ai. Anh cũng nói anh và chị hai người đã cùng nghe cái CD của tôi và chị thich nhất bản “Lemon Tree”. Điều tiết lộ đó làm tôi cảm thấy sung sướng. Cũng như bao nhiêu ca sĩ khác, tôi có những thần tượng để nhìn lên trước khi bước chân vào nghề. Một trong những thần tượng đó là chị Ngọc Lan. Có lẽ một phần vì vị kỷ, tôi luôn luôn mong thần tượng của tôi nhìn tôi hát, phê bình và giúp ý kiến. Nhưng buồn thay, đối với thần tượng Ngọc Lan, chuyện này không bao giờ thành. Nhưng tôi cũng biết ơn vì đã được chị nghe tôi hát qua CD. Tôi cũng buồn vì không có dịp gặp lại chị để cám ơn chị về những điều chị đã dạy bảo tôi và về sự rộng lượng của chị khi tôi còn là một vũ công mới 16 tuổi. Chị luôn luôn là nguồn cảm hứng của tôi.

Còn về cái video quay cách đây 15 năm tôi có được ông Thăng cho biết – khi gặp ông tại đám tang chị Ngọc Lan tháng 3 năm 2001 – một vài quãng trong cuốn phim đã bị hư hại phần còn lại không đủ dài để làm một video để phát hành. Thành ra bây giờ tôi chỉ còn có kỷ niệm về chị và giọng ca của chị.

Cám ơn chị Lan! Biết đâu chị đang lắng tai nghe.

Thiên Phú

Chú thích của người dịch:

1.Tại các Câu Lạc Bộ có bán rượu chỉ những người trên 21 tuổi mới được vào.

2. Đây là buổi trình diễn nổi tiếng mà mọi người nói tới, “Ngọc Lan Và Khán Thính Giả Thương Yêu” ngày 22 tháng 10 năm 1994 tại khách sạn Marriott ở Anaheim, California.

3. “Người đàn bà” mà Thiên Phú nói đây không biết có phải là Lê Phuơng Thảo, em gái Ngọc Lan. Có lẽ Thiên Phú không gặp cô em gái khi tới nhà Ngọc Lan nên không nhận được tiếng của Lê Phuơng Thảo. Chúng ta biết sau khi thâu CD chót năm 1998 Ngọc Lan đã lui vào bóng tối và cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài ngay cả với những bạn bè thân thiết. Mọi liên lạc qua điện thoại, thư từ… đều giao cho người em gái.

Gui ca ban men yeu tieng hat NgocLan

| huongngoclannd

Toi chua tung duoc gap ca si NgocLan nhung giong hat cua chi, con nguoi chi da khien toi khong the nao quen, mot giong hat phang phat noi buon sau lang nhung lai mang den cho nguoi nghe mot su rung dong trong tam hon. Cach day vai nam toi cung nghe qua nhieu nguoi noi chi da khong con nua, chi ra di vi mot can benh hiem ngheo. Toi da khong tin boi vi thien ha chuyen mom nhau nhung chuyen nay rat nhieu va thuong la khong dung su thar. Cho den khi cam to bao HoaHocTro tren tay toi moi biet chi da mai khong con tren the gian nay nua. Toi rat buon, toi cam tuong nhu mat di mot nguoi than vi truoc do mot nam toi cung da phai trai qua mot noi buon khung khiep nhu the. Chi ra di nhung tam hon chi giong hat cua chi van am mai trong long nhung nguoi ham mo, dieu do that dang tu hao ve chi. Gia nhu chi van con song chi se thay hanh phuc biet nhuong nao khi tren the gian co bao nguoi van luon nghi ve chi. Hay yen nghi chi nhe’. Giong hat cua chi mai vang xa mai toi cac the he chung ta.

Bản Dịch Tiếng Việt Bài Viết của Thiên Phú (1)

| iLoveNgocLan

Trong bài “Memories of a Big Sister, Idol, and Inspiration” ngày 1 tháng 11 năm 2004 bạn Thiên Phú đã thuật lại cho chúng ta nghe những kỷ niệm mà bạn còn giữ về Ngọc lan. Nhận thấy bài viết rất hay và cảm động, chúng tôi nghĩ cần phải phổ biến bài viết rộng rãi nên xin tạm phỏng dịch dưới đây:

Một Vài Kỷ Niệm Về Một Người Chị, Một Thần Tượng và Cũng Là Một Nguồn Cảm Hứng

Tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện về Ngọc Lan người mà tôi có may mắn được biết, người mà tôi thương mến và thương tiếc vô cùng. Tôi viết tiếng Anh vì tiếng Anh là sinh ngữ chính của tôi và viết tiếng Anh cũng giúp tôi tâm sự dễ hơn viết tiếng Việt.

Trước hết xin phép tự giới thiệu với các bạn. Tôi tên là Thiên Phú. Tôi đã tham gia vào những hoạt động văn nghệ của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Trong những năm của thập niên 90 tôi đã thử đi vào con đường ca hát, thâu một vài CD và trình diễn văn nghệ trên nước Mỹ và tại một vài nước khác. Kết quả cũng tạm được. Sau một vài năm theo ngành ca hát tôi đã quyết định bỏ nghề và trở lại Đaị Học. Và hiện nay tôi đang học Đại Học.

Câu chuyện về chị Ngọc Lan mà tôi kể sau đây khởi đầu khoảng năm 1989 lúc tôi mới 16 tuổi. Lúc đó tôi đang học tại một trường Trung Học Hoa Kỳ, bạn bè đa số là Mỹ, thành ra rất ít nói tiếng Việt. Tôi học sinh ngữ Pháp và rất thích nhạc Pháp. Do đó tôi bắt đầu nghe chị Ngọc Lan hát nhạc Pháp. Thoạt đầu tôi rất chú ý đến những bản nhạc Pháp mà chị Ngọc Lan hát vừa tiếng Việt vừa tiếng Pháp. Tôi thích những bài như “La Vie En Rose”, “Une Histoire D’amour”, và “Quelque Chose Dans Mon Coeur”. Tôi thường nghe những đĩa gốc do các ca sĩ Pháp hát rồi so sánh với lối trình bày của chị Ngọc Lan và cảm thấy gần gũi với lối diễn tả của chị hơn. Lúc đó cũng là lúc tôi bắt đầu sưu tầm các băng Nhạc Trẻ do các ca sĩ như Julie, Kiều Nga, Elvis Phuơng, Minh Xuân..vv..vv..trình bày bằng 2 thứ tiếng Việt và Pháp. Sự kiện này đã đưa tôi đến việc chú ý tới nhạc Việt Nam. Tôi phải thú nhận là nhờ chị Ngọc Lan và các ca sĩ đó tôi đã hiểu thêm và nhờ đó cảm thấy hãnh diện về văn hoá Việt Nam.

Tôi gặp chị Ngọc Lan vào mùa Xuân 1989, một buổi tối ngày thứ hai. Tôi nhớ tôi vừa làm bài xong và mẹ tôi cũng vừa đi làm về. Mẹ tôi lằng nhằng về mái tóc dài của tôi và cứ nhất định đưa tôi tới một mỹ viện để hớt tóc. Bà gọi điện thoại cho Perry Zeid một người làm tóc cho gia đình tôi, có tiệm tại Santa Ana, để hẹn giờ. Perry không những là người làm tóc cho gia đình tôi mà anh ta cũng là một người rất có duyên và là bạn thân của tôi. Anh ta biết Ngọc Lan là thần tượng của tôi.

Tuy đã trễ và sắp đóng cửa tiệm anh cũng gắng kiếm giờ để hẹn tôi tới cắt tóc. Anh dặn tôi đến đúng giờ và nói sẽ có một ngạc nhiên thích thú cho tôi. Sự ngạc nhiên đó là chị Ngọc Lan. Anh ta là người trang điểm cho chị Ngọc Lan cho những cảnh quay video. Chị Ngọc Lan dự định làm một video dựa theo một bản nhạc Pháp vui tươi, “365 Dimanches” và chị cần một vài vũ công. Perry cũng là một người có khiếu nhảy múa và sẽ vũ trong video cùng với 2 nữ vũ công khác là Diễm Thinh và Yên Trang, 2 người này thường thấy xuất hiện trên các bìa băng nhạc và tạp chí Việt Nam. Chị Ngọc Lan và 2 nữ vũ công hẹn gặp Perry tại tiệm của anh ta.

Khi tôi đến tiệm của Perry, khách hàng đã về hết. Anh đã đóng cửa tiệm và bắt đầu hớt tóc cho tôi. Anh ta nói chị Ngọc Lan đang trên đường tới tiệm và nếu muốn tôi có thể ở lại để gặp chị ấy. Tôi rất hồi hộp và không muốn bỏ lỡ cơ hội nhưng không biết Perry có đùa cợt tôi không. Anh ta biết tôi sùng mộ chị Ngọc Lan như thế nào, biết tôi có bao nhiêu băng nhạc của chị cho nên được gặp chị là cả một chuyện li kỳ, hấp dẫn đối với tôi. Nhưng tôi nghi Perry đùa dỡn tôi để tôi ở lại tiệm bầu bạn với anh ta. Thế rồi 15 phút sau, chị Ngọc Lan xuất hiện .

Tôi rùng mình khi thấy chị Ngọc lan bước chân vào tiệm. Tôi chăm chú nhìn chị để xem người vừa tới có đúng là người tôi ái mộ mà tôi thường thấy trên TV hay không. Sau khi Perry giới thiệu tôi với chị, chị nói: “hi” rồi hỏi tôi có biết nói tiếng Việt không. (Các bạn nên biết tôi là người Việt lai Thụy Điển và diện mạo tôi có nhiều nét Âu hơn Á). Dĩ nhiên là tôi nói có. Tôi ấp úng mấy câu nói với chị là tôi rất ái mộ chị. Chị chỉ mỉm cười và cám ơn tôi. Sau đó tôi hỏi chị có vui lòng cho tôi ở lại tiệm để coi chị và mấy vũ công tập dượt hay không. Chị nói sẵn sàng nhưng với điều kiện tôi phải tham gia vào cảnh nhảy múa trong video. Tôi nói với chị là tôi chưa nhảy múa bao giờ nhưng chị nói màn nhảy múa trong video rất dễ tập và – theo chị – với tướng mạo bảnh trai tôi nên tham gia vào video của chị. Không biết ất giáp ra sao tôi cũng háo hức muốn tham gia. Nhưng tôi thưa với chị tôi phải xin phép mẹ tôi trước. Chị nói OK và nói tôi yên chí đừng lo chuyện đó. Khi mẹ tôi đến đón tôi, chị Ngọc Lan tiến về phía mẹ tôi để xin phép cho tôi. Bị sự duyên dáng và lịch thiệp của chị Ngọc Lan chinh phục, mẹ tôi ưng thuận liền.

Mấy tháng sau đó chúng tôi tập dượt vũ điệu hàng giờ không ngừng, bốn đêm một tuần. Vào những ngày cuối tuần chị Lan phải đi các nơi để trình diễn nên chúng tôi không tập. Nhưng những ngày trong tuần thì mệt phờ người vì phải tập cho tới khuya tại tiệm của Perry vì sau khi anh đóng cửa tiệm và dẹp hết các ghế sang một bên chúng tôi đã biến cửa tiệm của anh thành một studio để tập nhảy . Thật là vất vả, khó nhọc. Đấy là dịp tôi nhận thấy chị Ngọc Lan là một người làm chuyện gì cũng muốn toàn hảo. Vũ công nào nhảy sai nhịp chị thấy liền. Chị không sống sượng hay tỏ vẻ khó chịu khi vạch những lỗi lầm. Ngược lại chị có cách ăn nói nhỏ nhẹ và luôn luôn tỏ ra điềm tĩnh. Trong những tháng đó tôi có dịp gần gũi chị rất nhiều. Chúng tôi đi các tiệm lùng trang phục cho màn nhảy múa. Dĩ nhiên chị lái xe vì tôi mới có 16 tuổi chưa có bằng lái xe. Thoạt đầu chúng tôi kiếm không ra trang phục như chúng tôi muốn. Chúng tôi mò tới các tiệm quần áo Việt Nam nhưng số quần áo tại các tiệm đó rất hạn chế và các người bán hàng thay vì coi chị như những khách hàng khác lại có vẻ khép nép trước sự hiện diện của chị, một ca sĩ nổi tiếng. Tại một vài tiệm quần áo trong cộng đồng người Việt thiên hạ còn hỏi tôi có phải là em trai chị không. Chị chỉ mỉm cười. Để trả lời một người hỏi câu đó tôi nói sao tôi có thể là em chị được vì tôi lai da trắng trong khi chị hoàn toàn là người Việt Nam. Chị chỉ cười rồi sau đó dặn tôi nếu lần sau ai hỏi như vậy cứ nhận đại là em chị vì chị rất hãnh diện có một cậu em đẹp trai như tôi. Sau mấy tuần lễ chúng tôi cũng kiếm được trang phục như ý tại một tiệm quần áo trong một ngõ ngách của thành phố Los Angeles. Trong khi sửa soạn cho cái video một mối tình thần hữu đã nảy nở giữa tôi và chị. Đúng ra là sự liên hệ giữa một người chị và một người em trai. Có lần khi tôi đến nhà chị để thử quần áo chị còn hỏi tôi có muốn nhận chị là chị nuôi không. Trong thời gian đó chị đúng là người chị của tôi. Tôi không thể ngờ đã học được bao nhiêu điều ở chị. Tôi hoàn toàn thán phục sự quyết tâm và sự hàng say trong công việc của chị. Chị chạy tới chạy lui không nghỉ, thâu băng, làm video hoặc bay đi xa để trình diễn. Tôi không thể tưởng tượng nổi sao chị có thể làm bao nhiêu việc một lúc như vậy được. Thường vì công việc dồn dập chị rất nghiêm trang. Nhưng chị cũng gắng kiếm thì giờ để hoặc nói chuyện, nói đùa hoặc khuyên bảo tôi.

Một lần đến nhà chị chị cho tôi coi một cuốn album với nhiều hình chị chụp nhiều nơi trên thế giới vị công việc của chị đòi hỏi nhiều di chuyển và du lịch. Đối với một thiếu niên mới 16 tuổi như tôi hầu như suốt đời chị quanh quẩn ở miền Nam California, cuốn album đó như là một lọ keo đối với một đứa con nít. Được quen biết một người nhiều tuổi hơn, già dặn và khôn ngoan hơn với nhiều kinh nghiệm về cuộc sống thật là một đặc án đối với tôi.

(Còn tiếp)

Hẹn

| iLoveNgocLan

Khi chàng mời nàng đi chơi lần thứ nhất, nàng đã trả lời như một cái máy rằng nàng không đi chơi riêng với bạn đồng nghiệp. Giọng chàng êm ái pha lẫn một thoáng diễu cợt: “Vậy sao?” Nàng cắt đứt cuộc đối thoại bằng cách chăm chú vào công việc đang dở dang.

Lần thứ nhì chàng thành khẩn hơn: “Tôi hy vọng cô sẽ không còn lý do để từ chối vì cô biết rồi đó; tôi đã không còn làm việc ở đây nữa.” Nàng nhìn vào đôi mắt xanh biếc trước mặt. Sau lưng chàng, bên ngoài khung cửa kính, bầu trời cũng xanh màu hy vọng. Nàng thấy bối rối…và xao động. Sau hơn hai mươi lăm năm sống ở đất nước này, chàng là người đàn ông bản xứ đầu tiên đã làm nàng xao động khi nghe gọi tên. Chàng gọi tên nàng rõ ràng, trầm ấm và tha thiết. Dấu hỏi được phát âm bằng giọng Bắc, không lên cao như một nghi vấn. Chàng cũng không hề hỏi nàng về những món ăn Việt Nam, hay thắc mắc về tiếng mẹ đẻ của nàng như những người khác thường làm. Tựa hồ chàng đã biết rõ nàng là ai và biết rõ mình muốn gì. Nàng nhủ lòng hãy cho chàng một cơ hội để cho mình một cơ hội. Nhưng nàng rất bận vào tuần lễ đó nên hẹn chàng một dịp khác. “Cô hứa chứ?” Ánh mắt chàng đầy vẻ nghiêm trọng đợi chờ. Và nàng đã hứa.

Chàng trở lại tìm nàng sáng nay, khi thành phố đang run rẩy trong mưa bão. Chàng hỏi thăm về Giáng Sinh của nàng và kể về những ngày lễ của mình. Ngày mai chàng sẽ bay về thăm gia đình cho đến hết tuần. “Cô phải đi ăn với tôi tối nay” chàng nói, “nếu không đến năm sau tôi mới được gặp lại cô.” Tối hôm nay ? Ngồi ăn với chàng bên ngọn nến ấm áp và nghe chàng kể huyên thuyên về những dự tính cho năm mới? Nàng không thể! Chàng ngạc nhiên hỏi tại sao. Nàng đã định giải thích nhưng thấy nghi ngại. Chàng cố gắng thuyết phục nàng “ Một bữa ăn tối. Tôi đã không xin cô dành cho tôi một ngày đặc biệt. Chỉ là một buổi tối thứ Ba bình thường trước khi tôi bay về New Orleans.” Nàng im lặng “Cô đã hứa là cô sẽ không từ chối.” Nàng lắc đầu xin lỗi. Mầu xanh bầu trời trong mắt chàng đã vương vất những đám mây xám. Chàng cũng xin lỗi đã làm phiền nàng suốt cả năm qua và hứa sẽ không trở lại đây quấy rầy nàng nữa.

Trời vẫn mưa điên cuồng khi nàng rời nơi làm việc. Trên xa lộ, sự lưu thông hầu như tê liệt. Nàng nóng nảy bồn chồn, thầm trách mình đã không đi xe nhỏ để dễ luồn lách qua rừng xe trùng điệp chung quanh. Buổi sáng, trời mưa lớn quá làm nàng quyết định đi xe lớn cho an toàn. Bây giờ, đoạn đường trở nên dài vô tận.
Khi nàng đến nơi, buổi chiều chỉ còn là những mảng ánh sáng yếu ớt, xa vắng. Đây là lần đầu tiên kể từ bốn năm nay trời mưa vào ngày này. Lòng nàng tràn ngập nỗi thương cảm. Đặt bó hoa mua từ buổi sáng xuống vuông cỏ đẫm nước, nàng gạt bớt những giọt mưa trên mộ bia: “Happy Birthday Lan” Người trong hình mỉm cười với nàng. Nàng phân bày cho sự chậm trễ. Nụ cười dành cho nàng vẫn dịu dàng trấn an. Lòng nàng dần yên tĩnh và nàng bắt đầu kề về những chuyện trong ngày, chuyện hôm qua, cả chuyện tuần trước. Quanh nàng bây giờ, chỉ còn màu xanh của cỏ và tiếng xao lao của gió.
Nàng tìm lại được nỗi bình an đã mất suốt tuần qua.

Viết cho những ai nhớ đến Ngọc Lan trong hôm nay, 12.28.04.
Thảo

Pour en arriver là

| iLoveNgocLan

Chắc các bạn ai cũng đã biết Ngoc Lan có thể hát thật cao (“không bao giờ dùng giọng óc”, theo lời ai đó đã nói trước đây). Nếu có bạn nào chưa nghe bài Pour en arriver là, thì các bạn sẽ thấy trong bài nầy Ngoc Lan đã phô trương tài của mình.

Tôi đã băng qua bao đêm và ngày
không cần ngủ,
để được đến mục đích.

J’ai traversé des nuits
et des jours sans sommeil
pour en arriver là

Tôi đã để lại phi’a sau
những ước mơ trẻ thơ
và bây giờ con tim tôi
như nhộn nhịp
muốn đến mục đích…

J’ai laissé derrière moi
tous mes rêves d’enfance
aujourd’hui j’ai le coeur
presque en état d’urgence
Pour en arriver là

Để đến mục đích,
tôi đã khóc thật nhiều lần,
đến nỗi nay tôi không còn nước mắt.

Pour en arriver là
J’ai pleuré tant de fois
que je n’ai plus de larmes

Note: Những lời dịch tạm

Nhân Ngày Sinh Nhật Ngọc lan Bàn Về cái Tên (và hoa) Ngọc Lan

Ngọc lan chào đời được bố mẹ đặt tên là Thanh Lan. Nhưng khi bước chân vào nghiệp ca hát vì có sự trùng tên với một ca sĩ đi trước nên đã đổi tên là Kim Lan rồi Ngọc Lan. Đó là định mệnh hay ngẫu nhiên? Tôi có người bạn cho rằng cái tên gắn liền với số mạng và nghiệp dĩ. Theo bạn đó nếu Ngọc Lan giữ cái tên Thanh Lan hoặc Kim Lan thì đã không gặp phải số mạng khắc nghiệt. Cũng theo bạn đó những người con gái mang tên Lan thường là những người đa tình, đa cảm.

Một số người (trong đó có tôi) khi nghe tên Ngọc Lan thường nghĩ ngọc lan là tên một loại phong lan (orchid). Nhưng một người bạn đã cho tôi biết hoa ngọc lan không phải là phong lan nhưng là hoa của một loại cây nằm trong gia đình mộc lan (magnolia). Tiếng chuyên môn trong thực vật học gọi cây ngọc lan có hoa màu trắng là michelia alba.

Cây ngọc lan nếu trồng trong chậu có thể cao hơn 2 thước( 6-7 feet) nhưng nếu trồng ngoài trời và với khí hậu ấm áp hay nóng như ở Việt Nam có thể thành cây cổ thụ. Ở Việt Nam cây ngọc lan thường được trồng trước cửa đình hay cổng chùa. Nghe nói có ngôi chùa có 2 cây ngoc lan to khủng khiếp thân cây 3 người ôm không hết, hoa nở trắng xóa, mỗi sáng mấy ni cô phải ra quét hoa rụng đầy sân.

Ngay ở Mỹ cũng có cây ngọc lan. Ở Oakland có 1 cây ngọc lan cao 2 tầng lầu, ở San Francisco có 2 cây ngọc lan trắng cao khoảng 40 feet và 4-5 cây ngọc lan vàng cũng cao trên 40 feet nằm trong Monarch Garden.

Định mệnh hay không, khi nhìn hoa ngoc lan tôi liên tưởng ngay đến vẻ đẹp mong manh sương khói của Ngọc Lan. Ngoài vẻ đẹp thanh tao trắng muốt hoa ngoc lan còn có hương thơm thoang thoảng nhưng rất quyến rũ. Mời các bạn coi 2 tấm hình hoa ngoc lan kèm theo đây để xem có cảm tưởng giống tôi hay không.

Hoa ngoc lan 1

Hoa ngoc lan 2

Hình thứ 3 là cây ngoc lan .

Ngoai ra theo Dược Si Hữu Bảo trên Vietnam Express cây và hoa Ngọc lan chữa được nhiều thứ bệnh.

Hello

Hi các bạn.

Các bạn vao trang web www.benxua.com va search Ngoc Lan.
Trong trang nay co mot so bai NgocLan hat cho Asia 1982 – 1991

Nhan dip Noel chuc moi nguoi ðón một mùa Noel an lành và một nãm mới an khang hanh phúc.

Happy Birthday, Miss Innocence

| iLoveNgocLan

Lan…

Những chuyện về nàng đã được kể ra rất nhiều lần và do nhiều người kể. Khi sinh thời, nàng đã là đề tài khêu gợi bao nhiêu ngòi bút viết về nàng. Giọng ca thiên phú, đôi mắt buồn, dáng dấp đài các, một sắc đẹp vừa dịu dàng vừa rực rỡ. Dường như cuộc đời nàng, cho đến năm nàng vừa ngoài 30 tuổi, đã chỉ biết vui rộn rã với những chuỗi cười bất tận…

Ngày hôm nay đặc biệt chúng ta nên cố quên đi những gì làm chúng ta buồn. Chỉ xin đánh dấu ngày Ngọc Lan ra đời. Ngày 28 tháng 12 năm 1956, cha mẹ nàng đã mừng đón tiếng khóc chào đời của đứa con gái thứ ba. Như các cha mẹ khác, ông bà có lẽ đếm hết các ngón tay ngón chân, để khẳng định con mình sinh ra lành lặn, mạnh khỏe, và có lẽ đã cười với nhau, “Con bé Thanh Lan này có bộ phổi tốt thật…” Ngoài sự yêu thương khăng khít đối với con mình, ông bà làm sao tưởng tượng nổi chinh đứa con đỏ hỏn nằm trong vòng tay nâng niu ấp ủ này sẽ lưu lạc đến xứ người, sẽ trở thành một ngôi sao sáng, sẽ đi vào lòng của hàng triệu người, và sẽ để lại bao nhiêu nỗi thương niềm nhớ? Làm sao ai ngờ được định mệnh?

Trở lại với chủ đề hôm nay, chúng tôi đã tuyển chọn tấm hình INNOCENCE để tặng các bạn mến yêu Ngọc Lan. Sau lưng tấm hình này là một quyết định “đem lại chút nắng hạ” đến với các bạn trong mùa đông lạnh lẽo này. Không phải Lan thích nắng ấm mùa Hè lắm sao? Kìa, trông Lan như sẵn sàng bay chạy đến bãi cát trắng, rồi chân xinh chạy tung tăng trên cát mịn như nhung (những bước chân vẫn dè dặt sợ đạp lên các sinh vật khác), chờ đón nước biển chạy ào vào, làm tản mác cát trắng kia, đem đến cho Lan cảm giác như những con kiến đã từ từ rút đi.

Cứ mỗi lần ra biển, Lan đều có cảm giác như thế, biển không bao giờ trở thành quá quen thuộc với nàng, trái lại biển luôn luôn đem lại một chút ngạc nhiên, chút mới mẻ đến với nàng. Đó, Lan với biển… Hít hơi biển đầy vào lồng ngực đi Lan… Và hát lên:

Bay đi cánh chim biển hiền lành
Chẳng còn giấc mơ nào?
để giữ đôi chân em
Chẳng còn tiếng nói nào để trách cứ em
Khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ

Sinh nhật của Ngọc Lan. Cô không còn dịp để quay quần trong mái ấm gia đình, ca bài “Chúc Mừng Sinh Nhật”, và thổi tắt nến sau khi đã khấn thầm, ước ao cho mình được một năm mới với sức khoẻ dồi dào, với khán thính giả vẫn yêu mến mình (vì Lan muốn giữ khán giả với mình), với cha mẹ đầy đủ bên mình…

Đầu bài chúng tôi đã nói là cố không nhắc tới những gì làm chúng ta buồn. Cố gắng mà không thực hiện được. Xin mượn lời của bài nhạc nào cô đã hát, trong một ngày nắng hạ, tại bãi biển:

Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu
Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng
Em đã muốn ra đi nhiều lần
Trời lên tiếng kêu gọi và gió reo tên em
Trùng dương vỗ sóng về
để đón bước em

Trời đã lên tiếng gọi và gió đã reo tên em, cho nên em cánh chim hải âu đã ra đi… Xin em:

Quay mặt lại nhìn nhau một lần cuối

Chúng tôi vẫn nhớ tới Lan… Mừng Sinh Nhật Lan!

Merry Christmas

| iLoveNgocLan

We wish you a Merry Christmas… We wish you a Merry Christmas…
We wish you a Merry Christmas…
and wonders ahead…