I Love Ngoc Lan

Một chút gì để nhớ để thương

Biết bao nhiêu người trên thế giới này mến thương tiếng hát Ngọc Lan. Bao nhiêu người thưởng thưc tiếng hát của nàng và ái mộ một tài năng thiên phú mà nàng dùng để phục vụ những con tim thổn thức, những tâm hồn khao khát nguồn cãm hứng mà nàng đả mang lại. Đôi khi ta tự nghĩ sự cãm nhận về nàng và tiếng hát của nàng có giống những người khác không hay là mổi người cãm nhận nàng với một nhịp đập khác nhau.

Nàng là một thế giới khác trong tâm hồn tôi, nàng đem đến cho tôi những giây phút riêng biệt mà ngay cả gia đình tôi củng không thể nào chia sẻ được. Sự ngọt ngào, đầm ấm khi mà nàng vuốt ve từng nốt nhạc, từng lời hát đả gợi lên trong ký ức tôi những kỹ niệm chôn sâu thầm kín. Tiếng hát nàng đi sâu vào trái tim tôi, rung động từng thớ thịt trong con người tôi, đưa tôi bay bổng vào thiên đường của lời ca tiếng hát rung động trong không gian mà thời gian chỉ là khái niệm mơ hồ nào đó ở trần gian. Tiếng hát của nàng đả khơi dậy ký ức ngày nào còn trẻ, những ánh mắt đầu tiên, những cuộc hẹn hò đầu tiên, và những sự chối từ đầu tiên đả làm đau khổ người con trai mới lớn. Những lúc lang thang trên chiếc xe đạp trên đường phố Sài Gòn, người con gái ngồi kế bên trong lớp học, phút đầu hồi hộp khi được nắm tay em. Ôi những kỹ niệm lảng mạn đầu tiên bây giờ chỉ còn trong ký ức mà chỉ khơi dậy khi nghe tiếng hát của nàng. Nhiều khi trong cuộc sống hằng ngày, những khó khăn đụng chạm đả làm ta quên đi những phút khao khát một tâm tình, những hạnh phúc mà ta chỉ có thể gợi lên lờ mờ trong những phút giây nào đó. Rồi khi ta bước qua ngưỡng cửa của thời lang thang tìm kiếm để bước vào một cuộc sống gia đình, tình yêu của ta củng đả khác trước nhiều, không còn buông thả hay ngây thơ như trước nửa, nhưng hỏi có mấy ai mà quên đi những kỹ niệm lúc trước của mình. Đôi khi ta nghĩ đến những người thân nhất của mình, vợ mình củng không thể nào hiểu được những kỷ niệm thầm kín ấy, nhưng mà lạ thay nàng chẳng biết ta là ai, nàng ở tận nơi nào nhưng mà nàng lại hiểu những kỷ niệm thầm kín ấy. Nàng hiểu được những bước chân sôi nổi thời xưa ấy, nàng có thể gợi lên những hình ảnh thời xa ấy một cách rỏ ràng, những lời hát nhẹ nhàng như gió thoảng, những cử chỉ nhẹ nhàng như vuốt ve trái tim ta ấy, những ánh mắt sâu thẵm như nhìn về Phương trời nào đó, nụ cười của nàng, mái tóc bồng bền của nàng, và tất cả những cái đó như len lỏi vào sâu trong tim ta để phơi bày những kỹ niệm êm đẹp. Nàng đả ru cuộc đời tôi qua những phút giây bay bổng và nàng sẻ là người ru cuộc đời tôi trong giấc ngũ sau cùng.

Đọc rồi thi đừng cười nhe, chỉ là một phút yếu lòng của thằng con trai mà thôi. Nói gì thì nói chứ con trai củng yếu lòng vậy.

9 Comments

  1. Một chút gì để nhớ đế thương…. Bạn đã nói lên tâm trạng và nỗi lòng của không biết bao nhiêu là người ái mộ Ngọc Lan. Từ thửa nào, khi cuộc đời còn mỉm nụ cười tỏa xuống cuộc đời cô, giọng ca cô đã có chút nét buồn thoang thoáng, lay lay… Không buồn não nuột, nhưng cái buồn phảng phất “nào đó” rất dễ hợp với tinh thần của đại đa số, nên cũng vì thế đã có sức thu hút mãnh liệt đến khán thính giả…

    Tiện đây xin nhắc các bạn ngày 28 tháng 12 nay chúng ta ăn mừng sinh nhựt của cô, bằng cách cầu nguyện cho cô, và để đem lại phần vui cho các bạn đã yêu mến cô sẽ có một món quà thật dễ thương trên trang này…

    Phần các bạn, các bạn có ý tưởng gì về cô trong dip này, xin đừng ngần ngại chia xẻ với các bạn trên trang này.

    Cám ơn bạn lnguyen đã nói giùm cho các bạn vẫn muốn bày tÕ một chút gì để nhớ để thương!

    Comment by ngoc — 12/14/2004 @ 6:13 pm
  2. “… nhưng mà lạ thay nàng chẳng biết ta là ai, nàng ở tận nơi nào nhưng mà nàng lại hiểu những kỷ niệm thầm kín ấy”. Quả đúng như vậy anh Inguyen. Bài tâm sự của anh Inguyen thật đặc biệt. Đã bao lần mình trăn trở về điều này. Và cũng có bao lần, nhiều người cười cuời nói với mình:”Mê vừa thôi, Ngọc Lan đâu có biết mình là ai đâu, cũng chẳng phải bà con ruột rà gì đâu mà thương tiếc dễ sợ rứa!” Mình chỉ biết cười trừ cho cái sự “không thể lý giải nổi” này.

    Comment by Lion — 12/14/2004 @ 9:00 pm
  3. M&M không cười mà ngược lại cảm phục lnguyen đã bày tỏ cảm xúc chân thành của mình. M&M tự nhủ có lẽ tất cả những Ngọc Lan fans đều có một góc nhỏ mộng mơ lãng mạn lắng động êm đềm như của lnguyen?

    Comment by M&M — 12/14/2004 @ 9:01 pm
  4. tam hon cua mot nguoi yeu nghe thuat lang mang, nhe nhang de dong dieu voi net phan phat, mo ao cua Ngoc Lan.Co le anh lnguyen da the hien mot cach tron ven ve tam tu ,suy nghi va tinh yeu cua minh voi CHAT NGOC LAN roi.Toi that nguong mo ve bai viet cua anh va co chut hoi GHEN TY hihiihi vi anh hoan thanh xong bai thi trac nghiem ve cam xuc cua minh ve Chi,con toi va mot so nguoi khac van chua hai long ve cach bieu ta cam xuc vo tan cua minh ve Chi Lan mot cach trong ven va hay nhu vay.Toi rat thich doc nhung bai comment nhu vay boi no qua cam xuc cho moi nguoi.Mung la anh da tham gia trang web nay

    Comment by than — 12/14/2004 @ 11:04 pm
  5. lai mot lan nua toi doc bai viet cua anh va that tham thia cho cam xuc.Tat ca tam su nhu la cua moi nguoi ham mo chi vay chu kg phai day la tam su cua rieng anh Lnguyen dau.Hay qua!

    Comment by than — 12/15/2004 @ 7:23 am
  6. Tuy biết đến cô Ngọc Lan trễ hơn các khán giả ái mộ khác, nhưng Mai Chi vẫn luôn trung thành với Ngọc Lan. Mãi mãi vẫn chỉ có Ngọc Lan. Chút nhớ chút thương gởi về cô trong dịp Giáng Sinh. MC nôn nao chờ đợi món quà dễ thương của anh chị. Mong cho mau đến ngày sinh nhật của Ngọc Lan. À tính Noel này nữa là 4 mùa Noel lạnh lẽo, vì không còn Ngọc Lan trong đời.

    Comment by Mai Chi — 12/15/2004 @ 5:02 pm
  7. Bạn Lnguyen ơi cho Hà gia nhập vào “I love lnguyen club” vì bài của anh viết thật là hay. Những lời anh kể về kỷ niệm khi còn mới lớn, mà giọng ca Ngọc Lan đã làm sống lại, thật là linh động. Nhân dịp sinh nhật Ngọc Lan sắp tới anh còn tính cho dân chúng thưởng thức gì nữa hay không? Chà chà Hà đang trong đợi, cũng như đang trong đời “quà dễ thương” đây. Và Hà cũng trong đợi bài của các bạn TVH và Lion nữa. Đứng để mọi người thất vọng nhé!

    Comment by Minh Ha — 12/15/2004 @ 11:46 pm
  8. comment
    “Chiều đả tắt nhạc buồn héo hắt, đường phố củ đèn vàng héo úa…” Đêm nay ngồi thưởng thức nàng du dương trong nốt nhạc tình tứ mà nổi niềm ta xa vắng lạc lòai trong ký ức thời nào mà ta bước chân vào ngưởng cửa cao đẳng sư phạm. Một khung trời mới, những người bạn mới với những cá tính khác nhau từ nhiều nơi họp lại. Trên màn ảnh, nàng đang vuốt ve microphone như gợi ý ta hảy thong thả trong ký ức ngày nào đó “tình vừa mới đó lời nào mới ngỏ” Đúng rồi ta nhớ về Thu, người con gái mà ta cãm thấy nàng dịu ngọt nhất trong lớp cao đẳng, trong những giờ học hát hay hòa âm, nàng luôn nhìn về một nơi nào đó không không phải, đó là ánh mắt nàng Ngọc Lan hay Thu, ôi đầu óc ta sao mà thẩn thờ thế. Người Thu nho nhỏ, tiếng nói rất nhẹ như gió thoảng, gương mặt trái xoan nhưng sao mà lại xanh xao thế. Tôi luôn rất thích nói chuyện với nàng, muốn làm quen với nàng, muốn được nàng ngó tới. Tôi rất muốn và rất muốn thân thiện với nàng cho dù nàng hơn tôi tới 5 tuổi lận. Tôi thích nhất là khi Thu cười, rạng rỡ làm sao. Một sáng nọ nàng không đến trường, rồi ngày thứ hai nàng củng không đến trường, sao đó tôi biết rằng nàng bị bệnh lao và không được đi học nữa. “Tình đả mất một trời tiếc nuối, một thời buồn mãi khôn nguôi” Tôi đau khổ lắm, tôi phải đi thăm Thu, tôi phải nói cho Thu biết, mọi người vẩn nhớ Thu trong lớp học, tôi vẩn nhớ Thu. Tôi gặp nàng trong ngỏ hẽm, Thu không muốn ai biết về bệnh của Thu, không muốn ai thương hại nàng, nhưng không biết Thu có hiểu không tôi không phải thương hại nàng mà là mến thương nàng, Cái đó có phải tình yêu không, tôi không hiểu, chỉ biết muốn gặp Thu mổi ngày thôi. Ôi ngày vui thật quá ngắn cho Thu và cho nàng, ôi tôi là người có lổi, khi biết rằng mình sắp đi Mỹ, tôi báo cho Thu biết và nàng không cho tôi lại thăm nữa. Lần cuối cùng gặp mặt, không biết nàng có buồn không, tôi thì buồn lắm. Bây giờ Thu ra sao, đả khỏe chưa hay vẩn còn bệnh. Cầu cho Thu được lại một niềm vui ngày nào. “anh ơi anh đang nơi đâu mải em trông chờ” tay nàng vương ra như với víu một tâm tình nào đó, tiếng ca đó đả ấp ủ nhiều nổi đau của ai, tôi hay nàng. Ly café đen bây giờ có còn đậm đà như ngày trước nửa không khi mà quán cóc nơi đầu hẽm gần nhà người con gái mà tôi rất muốn tâm tình thuở nào nhưng không đủ can đãm để bước vào trong hẽm. Đả bao lần tôi ngồi quán này rồi đi về nhưng không ghé qua. Người con gái tên Hương, nàng củng dịu dàng như nàng Ngọc Lan vậy, củng với cái nhìn xa thẵm như Ngọc Lan vậy, tôi đi chơi với Hương bao lần, chọc cho Hương giận bao lần nhưng chưa bao giờ dám mở miệng nói một tiếng tình cãm cho nhau, tôi thật là nhát gan để bây giờ kỹ niệm ấy phải chôn sâu thầm kín như một giấc mơ dỉ vãng. Khi chia tay nhau trước khi tôi bước vào sân bay, tôi chỉ biết im lặng thôi, biết nói gì bây giờ, có phải quá trể rồi không. Có phải bởi gì trong tim tôi đả có người con gái khác rồi không. Phố vắng trong chiều mưa ngày nào mà tôi chở nàng về chỉ còn là kỷ niệm của ngày nào thôi, nhưng mà tại sao tôi vẩn nhớ thế. “Hởi dấu yêu, hởi dấu yêu sao bây giờ…” Ngọc Lan nàng hởi mổi lần gặp nàng là tôi như nhớ lại những kỷ niệm mà tôi rất muốn chôn dấu mãi mãi, tôi không muốn khơi dậy nó nửa, nhưng mổi lần nàng hát là tôi lại phải mông lung trong dỉ vãng. Tôi không muốn nữa nhưng không hiểu sao, ngày nào không gặp nàng thì củng thật là trống vắng trong góc nhỏ tâm hồn tôi. Nàng có hiểu cho tôi không, xin đừng cất tiếng hát nữa, tôi không muốn cãm giác bồi hồi lại khơi dậy trong tôi, tại sao nàng không hát như những ca sĩ khác như là Như Quỳnh chẳng hạn, cô ấy không để lại trong tôi một ấn tượng nào cả, tại sao nàng không hát như thế, mà nàng phải hát như là mủi kim đâm vào tim người ta như thế, tại sao.

    Comment by Lnguyen — 12/17/2004 @ 3:06 pm
  9. Tại sao… tại sao và tại sao… Những câu hỏi mà không có câu trả lời. Cám ơn anh lnguyen đã kể về cuộc đời lúc “còn trẻ” cùng những mối tình thơ ngây. Tuổi Hà còn nhỏ, nên không có những ngày sống bên Việt Nam với nhiều kỷ niệm với người “tình trong như đã mặt ngoài còn e” (hi hi…) nhưng có những “chuyện lắc léo” bên nầy nên rất thông cảm với anh lnguyen.

    Trời anh nhắc tới bài Hạnh phúc năm nào đó hả… Làm cho Hà thấy nhớ Ngọc Lan khủng khiếp, cô hát bài này không có ai hát hay bằng (cho nên hình như không có ai dám trình bày bài này, họ sợ bị so sánh không lợi cho họ chăng?) Cô ca sĩ thần tượng của Minh Hà… hình như lúc đó đã bệnh nhiều rồi, nên chi đứng một chỗ, nhìn thật đẹp nhưng cũng có vẻ mệt mỏi. Lúc đó Minh Hà có một chị bạn cùng chung một tuổi với cô Ngọc Lan, chị này “ghét” Ngọc Lan lắm, nhưng hình như cái ghét nầy xuất phát từ cái “ghen” với Ngọc Lan. Chị bạn này không hiểu sao cô Ngọc Lan nổi tiếng hay không thì có mắc mớ gì đến chị ấy, mà chị ấy cứ ghen ghét, nên khoảng thời gian này nghe Ngọc Lan bị bệnh chị ta lại có vẻ vui mừng. Hà thật là tức vì chị ta có đi cái show nào mà Ngọc Lan phải có người dẫn ra sân khấu, chị ta kể lại với vẻ khoái chí vô cùng, Minh Hà không muốn nghe chị ấy nói nữa, không muốn tin vào lời chị ấy nói, và cũng muốn nghỉ chơi với chị ấy luôn (chị này hay nấu các món ăn thật ngon và vì thương Hà không biết nấu nướng chi nên hay mời đến nhà ăn).
    Rồi không biết một ngày nào đó, không biết bao lâu sau đó, thì chị bạn lại đâm ra thương hại Ngọc Lan, rồi đem đến thương thật tình. Chị ấy cứ tặc lưỡi, tội nghiệp quá, sao bị bệnh gì mà tội quá, người đẹp như thế, có tài như thế, có làm gì tội đâu, mà sao lại xui như vậy.
    Minh Hà nói không đâu vô đâu, nhưng vì anh lnguyen nhắc đến bài này làm Minh Hà nhớ đến khoảng thời gian đau buồn này của cô Ngọc Lan và sự chuyển hướng của chị bạn của Minh Ha`. Bây giờ, khỏi nói anh chị cũng biết chị ấy là fan số một của Ngọc Lan!

    Comment by Minh Ha — 12/18/2004 @ 9:20 pm