I Love Ngoc Lan

Hẹn

| iLoveNgocLan

Khi chàng mời nàng đi chơi lần thứ nhất, nàng đã trả lời như một cái máy rằng nàng không đi chơi riêng với bạn đồng nghiệp. Giọng chàng êm ái pha lẫn một thoáng diễu cợt: “Vậy sao?” Nàng cắt đứt cuộc đối thoại bằng cách chăm chú vào công việc đang dở dang.

Lần thứ nhì chàng thành khẩn hơn: “Tôi hy vọng cô sẽ không còn lý do để từ chối vì cô biết rồi đó; tôi đã không còn làm việc ở đây nữa.” Nàng nhìn vào đôi mắt xanh biếc trước mặt. Sau lưng chàng, bên ngoài khung cửa kính, bầu trời cũng xanh màu hy vọng. Nàng thấy bối rối…và xao động. Sau hơn hai mươi lăm năm sống ở đất nước này, chàng là người đàn ông bản xứ đầu tiên đã làm nàng xao động khi nghe gọi tên. Chàng gọi tên nàng rõ ràng, trầm ấm và tha thiết. Dấu hỏi được phát âm bằng giọng Bắc, không lên cao như một nghi vấn. Chàng cũng không hề hỏi nàng về những món ăn Việt Nam, hay thắc mắc về tiếng mẹ đẻ của nàng như những người khác thường làm. Tựa hồ chàng đã biết rõ nàng là ai và biết rõ mình muốn gì. Nàng nhủ lòng hãy cho chàng một cơ hội để cho mình một cơ hội. Nhưng nàng rất bận vào tuần lễ đó nên hẹn chàng một dịp khác. “Cô hứa chứ?” Ánh mắt chàng đầy vẻ nghiêm trọng đợi chờ. Và nàng đã hứa.

Chàng trở lại tìm nàng sáng nay, khi thành phố đang run rẩy trong mưa bão. Chàng hỏi thăm về Giáng Sinh của nàng và kể về những ngày lễ của mình. Ngày mai chàng sẽ bay về thăm gia đình cho đến hết tuần. “Cô phải đi ăn với tôi tối nay” chàng nói, “nếu không đến năm sau tôi mới được gặp lại cô.” Tối hôm nay ? Ngồi ăn với chàng bên ngọn nến ấm áp và nghe chàng kể huyên thuyên về những dự tính cho năm mới? Nàng không thể! Chàng ngạc nhiên hỏi tại sao. Nàng đã định giải thích nhưng thấy nghi ngại. Chàng cố gắng thuyết phục nàng “ Một bữa ăn tối. Tôi đã không xin cô dành cho tôi một ngày đặc biệt. Chỉ là một buổi tối thứ Ba bình thường trước khi tôi bay về New Orleans.” Nàng im lặng “Cô đã hứa là cô sẽ không từ chối.” Nàng lắc đầu xin lỗi. Mầu xanh bầu trời trong mắt chàng đã vương vất những đám mây xám. Chàng cũng xin lỗi đã làm phiền nàng suốt cả năm qua và hứa sẽ không trở lại đây quấy rầy nàng nữa.

Trời vẫn mưa điên cuồng khi nàng rời nơi làm việc. Trên xa lộ, sự lưu thông hầu như tê liệt. Nàng nóng nảy bồn chồn, thầm trách mình đã không đi xe nhỏ để dễ luồn lách qua rừng xe trùng điệp chung quanh. Buổi sáng, trời mưa lớn quá làm nàng quyết định đi xe lớn cho an toàn. Bây giờ, đoạn đường trở nên dài vô tận.
Khi nàng đến nơi, buổi chiều chỉ còn là những mảng ánh sáng yếu ớt, xa vắng. Đây là lần đầu tiên kể từ bốn năm nay trời mưa vào ngày này. Lòng nàng tràn ngập nỗi thương cảm. Đặt bó hoa mua từ buổi sáng xuống vuông cỏ đẫm nước, nàng gạt bớt những giọt mưa trên mộ bia: “Happy Birthday Lan” Người trong hình mỉm cười với nàng. Nàng phân bày cho sự chậm trễ. Nụ cười dành cho nàng vẫn dịu dàng trấn an. Lòng nàng dần yên tĩnh và nàng bắt đầu kề về những chuyện trong ngày, chuyện hôm qua, cả chuyện tuần trước. Quanh nàng bây giờ, chỉ còn màu xanh của cỏ và tiếng xao lao của gió.
Nàng tìm lại được nỗi bình an đã mất suốt tuần qua.

Viết cho những ai nhớ đến Ngọc Lan trong hôm nay, 12.28.04.
Thảo

9 Comments

  1. Thảo tỷ ơi, muội rất thích đọc bài do tỷ viết, có lẽ nếu gặp tỷ tỷ kể chuyện nghe cũng hào hứng không kém phải không tỷ?
    Muội mà như tỷ, hay như người đàn bà trong truyện thì muội sẽ nói thực cho anh chàng biết là hôm nay “not a good day” nhưng cũng sẽ cho anh ta một cơ hội khác. Hihi… Nói chơi với tỷ cho tỷ vui chứ “đừng nghe lời khuyên của một người còn độc thân” vì chính thân mình còn lo chưa xong nữa mà, phải không tỷ?
    Chúc tỷ tỷ một ngày thật an bình!

    Comment by Minh Ha — 12/29/2004 @ 7:23 pm
  2. Happy New Year, Minh Hà!

    Comment by Thao — 12/29/2004 @ 10:46 pm
  3. Thảo tỷ tỷ xem ý M&M như thế nầy có được không? Nếu nàng tỏ bày sự tình cùng chàng, rất có thể nàng có thêm được một người bạn đồng hành, chàng được cơ hội bên nàng và đoạn đường kia chắc không đến nỗi dài vô tận và nụ cười của Người trong hình chắc cũng khác hẳn đi phần nào phải không tỷ? Một tấm chân tình và một đóa hoa thật đẹp. M&M thích đọc bài viết của tỷ nhiều lắm.

    Comment by M&M — 12/30/2004 @ 1:33 am
  4. M&M và Minh Hà đều có góp ý kiến (nhưng Minh Hà thì bảo đừng nghe cô ấy), chà chà… thật khó xử cho nhân vật trong chuyện, phải không Thảo? Mong cô ấy được những ngày an bình như lời Minh Hà chúc.
    Bạn Myall, đi chơi vui quá nhỉ? Đi tới đâu cũng nhớ tới Ngọc Lan, thật bạn đang “khen”!

    Comment by ngoc — 12/30/2004 @ 4:59 pm
  5. Chi Ngoc ,
    Moi lan gap , nghe , doc …cai gi co hai chu Ngoc Lan la trong long lai “day song ” len

    Comment by myall — 1/3/2005 @ 10:10 am
  6. Mục “gỡ rối tơ lòng” của Minh Hà và M&M nghe rất hấp dẫn và chí lý. Nhưng chuyện đã qua rồi. Người Việt mình có câu “Sự thể bất quá tam” người Mỹ cũng có “three- strikes law” 🙂 Hơn nữa, Thảo chỉ dùng câu chuyện để dẫn đến mục đích chính là viết về sinh nhật của Ngọc Lan mà thôi.
    Tuy nhiên. Thảo đề nghị Minh Hà và M&M nên tiếp tục duy trì mục gỡ rối tơ lòng trên trang này, được không?
    Myall, hôm trước Thảo có thấy 1 comment của bạn, hôm nay thì không, ???
    Tết Tây đã qua, nhưng mình vẫn còn chuẩn bị để “ăn”cái tết Ta sắp tới. Chúc tất cả các bạn may mắn và hạnh phúc trong năm mới.

    Comment by Thao — 1/3/2005 @ 12:00 pm
  7. Myall, co le toi da lo tay xoa di cai comment cua ban trong luc xoa hang tram cai spams. Mong ban thong cam.

    Comment by Donny — 1/3/2005 @ 1:20 pm
  8. Donny , khong sao dau , dung ban tam .
    Thao ,
    Co le Donny da giai thich ly do roi do , du sao thi Thao da doc no roi phai khong ? Myall phai cam phuc tinh cam cua ban danh cho chi Ngoc Lan .
    Y tuong mo chuyen muc go roi to long…thong nghe cung vui day , vui nhat la sau khi go roi xong Minh Ha khuyen la dung nen nghe theo .

    Chuc moi nguoi mot nam moi “ly ky , hap dan “.

    Comment by myall — 1/4/2005 @ 12:27 am
  9. Sao nở ra đi một sáng hồng
    Nhẹ nhàng em cất bước lìa xa
    không ngoảnh mặt nhìn ta lần cuối
    Cho khoảng đường còn lại, âm u

    Môi kia nay biết có còn hồng?
    Mắt huyền còn ẩn chứa niềm xưa?
    Dáng ngọc hôm nào còn ưu ái?
    Giấc mơ nào vẫn xuyến xao em?

    “Như cánh vac bay”
    Em đó anh đấy…
    Nỗi uất ức nầy
    Anh tỏ cùng ai?

    Comment by Minh — 1/10/2005 @ 1:12 am