I Love Ngoc Lan

Bản Dịch Tiếng Việt Bài Viết của Thiên Phú (2)

| iLoveNgocLan

Sau cùng vào một ngày tháng 5 năm đó, video bắt đầu được quay. Video được quay tại một phim trường lớn của Mỹ tại Santa Monica.. Chúng tôi tới phim trường từ 6 giờ 30 sáng, sửa soạn hóa trang và mặc quần áo. Video được trù tính khởi sự quay 9 giờ sáng. Khi sắp sửa quay tôi sực nhớ đã bỏ quên đôi giày ở nhà. Khỏi cần nói các bạn cũng biết ông Thức, người đạo diễn và ông Thăng, giám đốc và nhà sản xuất hãng Mây, rất thất vọng về tôi. Khi 2 ông sắp sửa rầy tôi thì chị Ngọc Lan kéo tôi sang một bên và nói nhỏ vào tai tôi là đừng lo chị sẽ tính cho. Chị dúi vào tay tôi mấy tờ giấy 2 chục và nhờ một người bạn của chị lái xe đưa tôi ra tiệm giày mua cho tôi một đôi. Bây giờ tôi mới biết người bạn đó là Thanh Lâm, một người thổi saxo rất nổi tiếng. Chuyện này chứng tỏ chị Ngọc Lan là một con người có đầu óc rất bình tĩnh. Sau khi tôi đi giày, video bắt đầu quay. Thật là mệt, quay mãi tới khuya mới xong. Trước khi ra về chị Ngọc Lan ôm và cám ơn từng người .Khi ôm tôi chị nói mấy lời tạm biệt và dặn tôi ráng giữ liên lạc với chị vì tôi là em trai của chị.

Không ngờ đó là lần chót tôi giáp mặt nói chuyện với chị. Nhưng tôi không trách chị về việc mất liên lạc vì biết chị rất bận rộn với công việc và tôi cũng bận rộn không kém để học xong Trung Học. Trên đường tới tuổi trưởng thành tôi đã mất nhiều cơ hội gặp lại chị. Mùa hè năm 1990, chị trình diễn trong “Đại Hội Hoa Hậu Áo Dài Long Beach 90”. Tôi được chọn làm một trong những người hộ tống các thí sinh ra sân khấu và trao hoa hồng cho họ. Chị Ngọc Lan trình diễn trong phần văn nghệ. Tôi đứng trong hậu trường coi và nghe chị hát. Sau khi chị hát tôi lại có nhiệm vụ dẫn một thí sinh khác ra sân khấu. Lúc lui vào hậu trường tôi đi kiếm chị Lan. Nhưng không may cho tôi chị đã ra về. Đó là cơ hội đầu trong nhiều cơ hội kế tiếp tôi đã mất dịp gặp lại Ngọc Lan, người chị của tôi.

Năm 1992, chị Ngọc Lan làm một show khác tại Câu Lạc Bộ Diamond ở thành phố Fullerton. Tôi đã mua vé và đến thật sớm. Nhưng lần này cũng không may, tôi chưa tới 21 tuổi nên người giữ cửa không cho tôi vào.(1) Năm 1994, tôi đã trở thành ca sĩ chuyên nghiệp có thù lao và hát tại các quán cà phê và câu lạc bộ nhỏ tại quận Cam. Một vài nhân viên trên đài truyền hình văn nghệ Việt Nam để ý tới tôi và mời tôi tới đài truyền hinh để phỏng vấn. Hôm tới đài truyền hình tôi được biết chị Ngọc Lan vừa mới rời đài không quá 5 phút. Chị đã được mời tới để được phỏng vấn liên quan đến việc chị hát cho một buổi văn nghệ do Mây Bốn Phuơng tổ chức tại Khách Sạn Marriott ở Anaheim.(2) Ba năm sau, tôi thâu CD đầu tiên tựa là “Tiếc Nhớ” với Anh Tú, Julie và Thái Thảo cho Biển Tình Productions. Một trong những bản tôi sẽ hát trên CD là bản “Magic Boulevard” mà tựa Việt là “Ngày Vui Năm Ấy” đã được chị Ngọc Lan đặt lời Việt. Tôi còn giữ số điện thoại của chị nên gọi chị để xin phép được hát lời Việt chị đặt. Một người đàn bà trả lời.(3) Tôi cho biết lý do tại sao tôi gọi. Người đàn bà đó lấy số điện thoại của tôi. Hôm sau cũng người đàn bà đó gọi lại và nói chị Ngọc Lan sẵn sàng cho tôi hát lời Việt do chỉ đặt. Tôi không nói chuyện với chị Lan. Cũng năm đó tôi được mời hát tại một sòng bài ở ngoại ô thành phố Atlanta, tiểu bang Georgia. Đó là một đại hội văn nghệ với sự góp mặt của các nghệ sĩ tên tuổi hàng đầu như Thanh Tuyền, Henry Chúc, Dalena và chị Ngọc Lan mà hình được in trên những áp phich quảng cáo. Tôi nôn nóng vì cái mộng được trình diễn chung trên một sân khấu với chị – một thần tượng và cũng là một “người chị” – sẽ thành sự thực. Nhưng rủi thay cơ hội được gặp lại chị cũng không thành. Khi tới Atlanta người ta cho tôi biết chị Ngọc Lan sẽ không tới vì lý do sức khỏe. Việc này làm tôi buồn bã. Sau đó mấy năm tôi phát hành CD của tôi và trình diễn trên nhiều show với nhiều ca sĩ khác trên khắp nước Mỹ. Từ giới nghệ sĩ tôi đã nghe nhiều tin đồn khủng khiếp về sức khỏe của chị. Có người nói chị bị bướu óc, có người nói chị liệt giường vì bệnh tiểu đường, rồi sau đó bị multiple sclerosis, parkinson. Có lẽ chỉ toàn là tin đồn thất thiệt. Ngoài ra còn có những lời đồn xấu xa. Nhưng có điều chắc chắn là chị đang bệnh. Năm 1999 tôi thâu CD thứ hai tựa là “Ngày Em Đi”. Trước khi phát hành đĩa, có người mách tôi đến nhạc sĩ Kelvin Khoa để nhờ nhạc sĩ rút ra và làm lại một vài bài hát từ một CD của nữ ca sĩ Ngọc Huệ. Lúc đó tôi mới biết Kelvin Khoa là chồng chị Ngọc Lan. Nhiều lần tôi tính hỏi anh Khoa về tình trạng sức khỏe của chị nhưng không dám vì sợ anh nghĩ tôi tọc mạch về công chuyện của chị. Nhưng tôi cũng kể cho anh nghe về sự liên lạc mật thiết giữa tôi và chị Ngọc Lan trong mấy năm trước và tôi nói với anh tôi rất nhớ chị. Sau khi giúp tôi làm lại mấy bài hát, anh nói anh có nhắc tên tôi với chị và chị nói chị có nhớ tôi là ai. Anh cũng nói anh và chị hai người đã cùng nghe cái CD của tôi và chị thich nhất bản “Lemon Tree”. Điều tiết lộ đó làm tôi cảm thấy sung sướng. Cũng như bao nhiêu ca sĩ khác, tôi có những thần tượng để nhìn lên trước khi bước chân vào nghề. Một trong những thần tượng đó là chị Ngọc Lan. Có lẽ một phần vì vị kỷ, tôi luôn luôn mong thần tượng của tôi nhìn tôi hát, phê bình và giúp ý kiến. Nhưng buồn thay, đối với thần tượng Ngọc Lan, chuyện này không bao giờ thành. Nhưng tôi cũng biết ơn vì đã được chị nghe tôi hát qua CD. Tôi cũng buồn vì không có dịp gặp lại chị để cám ơn chị về những điều chị đã dạy bảo tôi và về sự rộng lượng của chị khi tôi còn là một vũ công mới 16 tuổi. Chị luôn luôn là nguồn cảm hứng của tôi.

Còn về cái video quay cách đây 15 năm tôi có được ông Thăng cho biết – khi gặp ông tại đám tang chị Ngọc Lan tháng 3 năm 2001 – một vài quãng trong cuốn phim đã bị hư hại phần còn lại không đủ dài để làm một video để phát hành. Thành ra bây giờ tôi chỉ còn có kỷ niệm về chị và giọng ca của chị.

Cám ơn chị Lan! Biết đâu chị đang lắng tai nghe.

Thiên Phú

Chú thích của người dịch:

1.Tại các Câu Lạc Bộ có bán rượu chỉ những người trên 21 tuổi mới được vào.

2. Đây là buổi trình diễn nổi tiếng mà mọi người nói tới, “Ngọc Lan Và Khán Thính Giả Thương Yêu” ngày 22 tháng 10 năm 1994 tại khách sạn Marriott ở Anaheim, California.

3. “Người đàn bà” mà Thiên Phú nói đây không biết có phải là Lê Phuơng Thảo, em gái Ngọc Lan. Có lẽ Thiên Phú không gặp cô em gái khi tới nhà Ngọc Lan nên không nhận được tiếng của Lê Phuơng Thảo. Chúng ta biết sau khi thâu CD chót năm 1998 Ngọc Lan đã lui vào bóng tối và cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài ngay cả với những bạn bè thân thiết. Mọi liên lạc qua điện thoại, thư từ… đều giao cho người em gái.

1 Comment

  1. Toi that su rat thich thu voi nhung thong tin ve chi Ngoc Lan ma ban Thien Phu da cung cap trong bai viet nay. Rat cam on ban Thien Phu da bo cong suc viet ve mot ky niem dep voi chi Ngoc Lan de nhung ai yeu men Ngoc Lan co the chia se. Cung rat cam on anh admin da bo nhieu thoi gian de chuyen ngu tieng Viet va dua len trang web bai viet nay.

    Toi that tiec vi ban Thien Phu co noi rang cuon video nay se khong the phat hanh duoc. Nhung toi thac mac khong biet bai hat nhac Phap “365 Dimanches” do Ngoc Lan hat ma ban co nhac den trong bai viet da duoc phat hanh duoi dang Cd chua ? Anh Admin oi, neu da phat hanh roi thi anh co gang dua bai hat nay len phan “music” de moi nguoi cung thuong thuc nhe !

    Ngoai ra, neu duoc, xin anh cung dua bai “Bay di canh chim bien” do Ngoc Lan trinh bay ma anh co nhac den trong mot bai viet truoc len phan “music” nhe ! Bai do, o Viet nam, Thinh da di tim hoai nhung khong thay ! Rat cam on anh !

    Comment by vuongthinh — 1/3/2005 @ 2:16 am