I Love Ngoc Lan

KỶ NIỆM NGÀY TẾT

| iLoveNgocLan

Tết, Tết, Tết lại đến nữa rồi, cho ta già thêm một tuổi, thêm một vài nét nhăn trên gương mặt. Tết đến làm ta mau chóng trở thành người phải lì xì chứ không được lì xì, cứ thế tiếp tục mãi cuộc đời người…
Ơ kìa, nhưng ai bảo là “già tuổi” phải đem lại cái “già tánh”, phải không các bạn? Mời các bạn đọc bài do bạn TuMi viết tặng trong dịp Tết con Gà nầy. Hi vọng đọc xong các bạn cũng cảm thấy lòng lâng lâng cái vui nhẹ nhàng trong dịp lễ rất ư là náo động này.
Nhân dịp này iLoveNgocLan.com cũng xin chúc các bạn một năm mới đầy thịnh vượng, may mắn. Mong năm nay đem đến cho các bạn tất cả các món mà các bạn mong chờ!

Năm nào cũng thế, vào những ngày cận Tết và sau 3 ngày Tết, mẹ cậu thế nào cũng phải dắt con đi lễ chùa khắp nơi. Khi ấy cậu còn bé lắm nên mẹ cậu tóm lấy bắt mặc quần áo chỉnh tề, chải đầu rẽ đường ngôi cẩn thận để lên đường là cậu chẳng chạy vào đâu được. Tuy vẫn ao ước được ở nhà để lẻn ra đầu ngõ chơi… bầu cua cá cọp nhưng cậu biết là ao ước sẽ vẫn chỉ là thế thôi, tức là ao ước mà thôi. Đời nào lại có chuyện ở nhà dễ dàng như thế cho được. Nhưng có một ngôi đền ở Ngã Năm Bình Hòa (không biết nay còn giữ nguyên tên đó hay không) thì cậu lại rất thích đi. Chẳng qua là vì đường xa nên cậu được ngồi xích lô, nhất là khi trời mưa phải che bạt ở trước xe. Cậu sung sướng ngồi nhìn xuống bánh xe xích lô loang loáng cán qua các vũng nước mà bon bon lăn bánh. Cậu còn bé quá nên không thể nhìn lên cao ra ngoài tấm bạt che được cho nên cái khung cảnh hấp dẫn nhất đối với cậu lúc ấy là cái bánh…xe xích lô. Không những đã được đi xích lô thì chớ mà khi về thế nào cũng được tạt vào đâu đó ăn quà. Chưa hết, trong túi cậu lại còn đựng đầy hoa.

Trước cửa đền có một cây hoa thật lớn, cành lá xum xuê mà sao dường như lúc nào đến cũng thấy có hoa. Bao giờ cũng thế, khi đến nơi là mẹ cậu bảo cậu đi thắp hương (nhang) mỗi nơi một nén rồi…lễ. Cậu biết là làm xong thì được phép ra ngoài trước cửa đền đứng nhìn lũ trẻ ở đó chơi đủ thứ trò, kể cả đánh đáo ăn tiền. Tuy đứng nhìn chúng mãi thì cũng chán nhưng trong bụng cậu tự nhủ là thế còn hơn chứ còn cứ lễ mễ đi theo mẹ cho xong mọi nghi lễ xin săm đốt sớ nữa thì lâu lắm! Những lần nào không thấy lũ trẻ trong xóm tụ tập chơi thì cậu lại xem những người ở đền bận bịu với công việc của đền.

Có một việc mà cậu thấy lúc nào họ cũng làm. Họ đem phơi ngoài sân đến cả chục cái nia trải đầy một loại hoa trăng trắng còn ở nhà ngoài thì mọi người túm tụm lăn những thanh tre mỏng lên một lớp bột mà chỉ thoáng chốc là đã thấy rõ là thành cả bó nhang. Cậu thắc mắc về mấy cái nia phơi hoa ngoài sân nên rình không ai để ý bèn nhặt lên xem. Tưởng không ai thấy nhưng hóa ra có một bà cụ ngồi gần đó lên tiếng han hỏi. Vốn tính nhút nhát, cậu sợ bị mắng nên mau mau thả lại ngay cánh hoa vừa nhặt. Bà cụ giảng giải tiếp là người ta phơi hoa “móng rồng” ấy cho khô rồi tán nhuyễn ra để làm nhang và nếu cậu có ra chơi trước cửa đền thì nhặt hộ ít hoa mà bỏ vào phơi trong mấy cái nia đó.

Cậu ra trước cửa đền thì mới để ý thấy hoa rơi đầy sân. Cậu nhặt lên ngửi thử thì thấy thơm, thơm lắm. Cậu thích nhất là những cánh hoa chưa nở hãy còn chụm vào với nhau. Những cánh hoa màu trắng ngà ngà chụm vào với nhau trông cũng giông giống như mấy móng chụm lại của con rồng trong tranh vẽ vậy. Hèn chi mà bà cụ gọi là hoa “móng rồng”. Cậu hít hà cái mùi thơm ngòn ngọt của hoa “móng rồng” rồi nhặt hộ đền một ít bỏ vào mấy cái nia đang phơi của họ. Cậu vừa bỏ nia vừa nhét đầy hoa vào hai túi quần, định bụng về nhà cũng sẽ phơi khô làm nhang.

Từ đấy trở đi mỗi dịp đi lễ đền chùa trong những ngày cận Tết và sau Tết là cậu lại “tha” về đầy hai túi hoa “móng rồng”. Cậu không làm nhang được vì phơi lâu khô quá nên cậu mất cả kiên nhẫn nhưng vào những ngày Tết cậu hay lấy hoa “móng rồng” bỏ vào bộ lư trầm. Mùi hương trầm và hoa quyện lẫn nhau làm cậu cũng “lơ tơ mơ” và trong bụng đắc chí là chế tạo được một sản phẩm mới có mùi thơm kỳ diệu. Cậu lớn dần và đến lúc cũng không còn bị bắt phải đi lễ chùa nữa. Cậu cũng không còn nhặt hoa “móng rồng” nữa vì cậu đã đến tuổi để ý đến những loại “hoa khác”… Rồi cậu đã “xa Sài Gòn năm lên 18 khi vừa biết…qua loa” mà phải bỏ lại “cánh hoa trong thời loạn ly.”

Cậu bé ấy (dĩ nhiên bây giờ có thể gọi cậu là cụ như chơi!) nói với tôi rằng mãi sau này cậu mới biết hoa “móng rồng” đó là hoa Ngọc Lan. Hình ảnh những ngày ấy tưởng chừng đã nhạt phai từ mấy chục năm nay… cho đến khi cậu được nghe một giọng hát thật nõn nà đượm mùi “níu áo” mà lôi cậu xềnh xệch trở về những ngày thơ ấu, trăm lần như một. Cậu lại ao ước, nhưng lần này không phải ao ước được ở nhà để chạy ra đầu ngõ chơi bầu cua cá cọp (tôi đoán chừng nếu có thì chắc cậu cũng chơi thôi!), mà là ao ước được một lần sống lại những ngày ấy, và được một lần gặp lại bạn cũ. Nhưng ao ước ấy không khác gì ao ước năm xưa ở chỗ vẫn mãi mãi là ao ước mà thôi…

TuMi

9 Comments

  1. Lậu nay không thấy ai nói năng gì, chúc Tết cũng không buồn nói một lời (ôi buồn), bài nầy đem lại cho tôi hi vọng. Nơi kia, cô Ngọc Lan chắc cũng biết chúng tôi vẫn thương nhớ và nghĩ đến cô!
    Bài này thật dễ thương bạn Tu Mi a.

    Comment by Tuan Linh — 2/9/2005 @ 11:57 pm
  2. Cám ơn anh TuMi đã chia xẻ những chuyện ngày xưa. Đọc xong Thảo phải nhảy dựng lên vì sao mà giống Thảo hồi nhỏ quá chừng! Lúc còn nhỏ chị em Thảo cũng rất thích ngồi xích lô đạp hay xích lô máy vào những lúc trời mưa. Cảm giác rất là kỳ ảo thích thú khi tấm bạt phía trước được phủ xuống làm bên trong tối om. Cũng có tấm bạt được khoét một ô vuông nho nhỏ và thay bằng plastic trong để hành khách có thể nhìn ra ngoài, anh Tu Mi còn nhớ không? Còn hoa “Móng Rồng” của anh thì tụi Thảo hái xong đem ngâm vào cái chai có nước để hy vọng sẽ thành nước hoa, vì đứa nào cũng mê mùi hương ngọt lịm của hoa hết.
    Dù sao đi nữa anh cũng phải vui là mình vẫn còn nhớ và giữ được toàn vẹn thời xa xưa nhỏ xíu ấy trong ký ức.
    Chúc mừng năm mới đến anh và gia đình.

    Comment by Thao — 2/10/2005 @ 3:18 am
  3. Thật đay chứ, bài nầy Tu Mi đại nhân viết thì cũng giống như chưởng mà đại nhân đã từng xuất ngày nào: đầy ảo thuật, có nét huyền bí, hình như có thể chuyên chở người đọc đến một thế giới ngày nào. Minh Hà thì không có được kỷ niệm đi đến chùa và cũng chưa được thấy cây Móng Rống (hôm trước có đọc bài của đại ca TNS viết về hoa Ngọc Lan, bây giờ xem lại hình thì thấy giống móng con … rồng lắm chứ nhỉ?), những kỷ niệm đi xich lô thì cũng ít thôi, chắc lúc đó còn qua nhỏ.Còn những kỷ niệm về giọng ca mượt mà của Ngọc Lan thì rất nhiều vì nhiều người trong nhà Minh Hạ đã bị lôi cuốn từ lâu.
    Happy New Year of the Rooster everybody! Ỏ-ó-o-o!

    Comment by Minh Ha — 2/10/2005 @ 9:09 am
  4. Bớ Tu Mi Chân Nhân,

    Cha chả … cậu hay cụ đi đâu lâu quá biệt tăm biệt tích đến giờ mới trở về võ trường lại tặng cho giới quần hùng vài chiêu trông đẹp mắt thế. Coi bộ tu luyện bấy lâu đã tăng thêm vài phần công lực. Ôi nghe đại nhân kể chuyện thời thơ ấu nghe thật dễ thương, không ngờ hồi bé cũng “lỏn mọn” (lãng mạn) dữ á. Bây giờ lớn rồi cũng đâu có khác gì hồi nhỏ mấy, đọc lại mấy bài quyền của đại nhân là biết liền.

    Năm Mới đến Angel cũng mến chúc Tu Mi Chân Nhân cùng tất cả sư huynh sư tỷ muội muội được nhiều hạnh phúc, vui vẻ, và vạn sự như ý nha.

    Minh Hà tỷ tỷ nhái tiếng con gà nghe sao giống quá, có bí quyết gì xin chỉ vài chiêu 🙂 Nghe tỷ gáy hộ con gà mà phát rầu … vì gà gáy có nghĩa là trời sáng…lại phải đi cày 🙂 Thôi năm mới năm me đừng nói tới chuyện buồn hén. Thôi thì đi cày thì cày miễn sao mọi người đều được thăng quan phát tài là vui rồi.

    Happy New Year to Everyone!

    Comment by AngelNgocLan — 2/10/2005 @ 11:31 am
  5. Cung Chuc Tan Xuan
    Van su nhu y

    Comment by obsessions — 2/10/2005 @ 6:18 pm
  6. Í da, tui diếc gì kể tui chớ lảm gì mà chọc wê tui dể, cô Ba?
    Năm mới chúc mấy cô dui, phẻ, chẻ, đẹp và mấy anh cũng vui, phẻ, chẻ, đẹp chai.

    Comment by TuMi — 2/11/2005 @ 1:48 am
  7. Bài này anh Tu Mi viết rất hay, chắc anh là nhà văn phải không? À mà tôi để y, người ái mộ Ngọc Lan sao ai cũng viết thật hay!

    Comment by Huyen Tam — 2/11/2005 @ 2:06 am
  8. Tôi cũng có cùng ý nghĩ là fan của Ngọc Lan ăn nói rất mềm mỏng, dễ thương; đây là tôi chỉ đoán thôi theo cách viết của các bạn. Tất cả mọi người đều như là văn sĩ hết vậy,nếu Ngoc Lan mà biết được thì NL vui biết chừng nào.Tôi nghĩ tên Ngọc Lan rất xứng với con người của Ngọc Lan.
    Chúc mừng năm mới bạn Tu Mi, và mong bạn viết hoài hoài cho chúng tôi đọc.

    Comment by Phuoc — 2/11/2005 @ 5:27 pm
  9. Bai nay viet that la de thuong va lam cho toi co the hinh dung duoc cai cau be tinh nghich nay. Cam on ban da cho mot ngay Luan Don khong den noi nhat nheo.

    Comment by Han — 2/18/2005 @ 10:48 am