I Love Ngoc Lan

THIÊN ĐỊNH

| iLoveNgocLan

Mời các bạn đoc bài dưới đây do bạn “Vô Danh” viết tặng. Các bạn có đồng ý là bài này đem đến cho ta một tia hi vọng? Hoặc ít ra thì khi đọc xong ta cũng thấy đời có phần nào bớt đi sự vô vọng?

Hơn hai mươi năm trước, vào ngày này nhiều người đang bắt đầu biết đến một thiếu nữ xinh tươi hát hay múa giỏi. Chỉ vài năm sau, đi đâu cũng thấy có người nhắc đến Ngọc Lan. Những người đã được xem cô múa hát thì khi về còn xao xuyến mà không ngớt lời trầm trồ; những người chưa được tận mắt xem cô biểu diễn thì mong chờ đến ngày gặp mặt cô. Nhưng cái ngày đó chẳng bao giờ đến với họ nữa mà chỉ thấy có ngày hôm nay, là ngày cô đã ra đi vĩnh viễn từ bốn năm trước. Giờ chỉ còn lại ít phim ảnh lưu được hình dáng yêu kiều của cô và đĩa nhạc ghi lại được ít nhiều tiếng hát tạ từ của cô. Dư âm tiếng hát của cô vẫn tiếp tục ru hồn người đắm say.

Thế nhân có ai lại không ngậm ngùi thương tiếc mỗi khi thấy mỹ nhân lìa trần quá sớm. Thế nên thơ…Tàu mới bảo rằng… đã là mỹ nhân thì nào để cho thiên hạ thấy mình “bạch đầu”. Thoạt nghe cũng cảm thấy được xoa dịu phần nào nhưng ngẫm lại ngày nay thì có thấy ở tuổi nào mà mỹ nhân lại bạch đầu theo nghĩa ấy đâu, nếu có chăng thì chỉ thấy “đầu bạch kim”! Xem ra những câu thơ vỗ về ấy chỉ dùng được cho các Cánh Hồng Trung Quốc ngày xưa. Hơn nữa, cái xứ được mệnh danh là đại quốc đó tự bao nhiêu nghìn năm nay vẫn chỉ nghe nói mãi đến Thập Đại Mỹ Nhân chứ có được nghe thêm ai khác nữa đâu?(*) Bì thế nào được với những giai nhân nước Việt! Cô có nán lại thêm vài mươi năm nữa thì ắt cũng vẫn thanh tú, suối tóc cô ắt vẫn huyền vẫn rối, và giọng hát của cô ắt mãi mãi vẫn không đổi thay. Đấy là cô gái Việt. Đấy là Cành Lan Nam Quốc.

Cứ đọc qua những nỗi niềm tỏ bày lời vắn lời dài bấy lâu nay tại ngay căn nhà phủ đầy “mạng” nhện này là thấy ngay người người khắp nơi hãy còn quyến luyến cô lắm. Quên thế nào được khi mà hàng ngày còn nghe tiếng hát của cô mơn man thì thầm. Cô hát những bài hát cũ khiến nhiều người thuộc thế hệ … nhỡ nhỡ… trở về trước phải bâng khuâng xao xuyến thả hồn viễn du ngược dòng thời gian tìm về chốn cũ. Cô hát những bài mới hơn cũng làm thế hệ trẻ ngẩn ngơ say đắm. Xét cho cùng, dù bài mới hay cũ, giọng hát của cô lúc nào cũng tựa hồ đang thỏ thẻ chuyện trò riêng với mọi thế hệ.

Đã có nhiều lời ca tụng cô hát không điểm tô hoa mỹ, không lồ lộ bão tố, mà là dịu dàng trầm bổng tự nhiên. Trầm như thiếu phụ kiêu sa, bổng tựa cô bé còn chơi trò cá sấu và những lúc bình quân nửa đỗi lại thẹn thùng như cô gái xuân thì. Giọng hát cô có dịu dàng tự nhiên thật nhưng vẫn ẩn hiện nhiều nét làm duyên trong đó. Từ lời hát đến cử động, cái duyên nửa kín nửa hở ấy thật là tinh vi. Đó là kỹ thuật, đó là nghệ thuật! Thế đấy, cứ thế mà giọng hát của cô len lén níu kéo “dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai”(**). Tiếc thay, cô lại vội bước thế nào mà lại về chốn ấy trước để cho nhân gian phải mãi lưu luyến. Năm mươi năm trước không tìm thấy giọng hát như cô, năm mươi năm sau có lẽ cũng khó tìm trừ phi … cô còn vương vấn chốn này mà cố tình bước lạc cho rơi xuống đây thêm một lần nữa. Âu cũng là thiên định.

Bài hát “Ngọc Lan” vốn đã sẵn mơ mộng từ thuở nào nay lại càng… mộng mơ hơn nữa có lẽ là nhờ cô, và cánh hoa Ngọc Lan vốn đã thơm nay càng thơm ngát hơn nữa chắc cũng lại nhờ cô. Quả thật hiếm thấy! Từ trước đến giờ hoa làm đẹp người chứ khi nào người lại làm đẹp hoa! Nhưng bây giờ nếu bảo rằng hương Ngọc Lan trở nên càng quyến rũ hơn nữa là nhờ… Ngọc Lan thì chắc cũng thuận ý nhiều người! Thật là:

Dáng tiên nga giấc mơ nghê thường lỡ làng
Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bông là
Ngọc Lan trầm ngát thu hương, bờ xanh bóng dương, phút giây chìm sương. ***

Nơi đây khí trời tuy vẫn còn hơi lành lạnh của những ngày cuối Đông, nhưng tiết Xuân cũng đã bắt đầu lộ nét khá rõ rệt! Ngoài sân một vài cây đã đâm chồi nẩy mấy cái lộc cỏn con màu tim tím. Chắc ít hôm nữa là cây lá xanh tươi rực rỡ khoe đủ sắc hoa. Những người ái mộ ghé đến đây ngày hôm nay ắt phải tự hỏi là không biết ở nơi ấy mùa xuân có đủ rực rỡ để lòng cô dứt hẳn đường tơ mà không đi lạc nữa hay không? Ai mà chẳng mong cô lạc bước thêm một lần nữa, nhưng khi lần ngược về Giòng Kỷ Niệm thì biết cô nay đang an bình ở chốn ấy nên thôi. Chúc cô mãi mãi an bình! Nơi đây kỹ thuật ngày nay cũng đã đủ mức tân tiến để có thể lưu truyền hình ảnh, giọng hát của cô cho hậu thế biết được ngày xưa đã có lần nàng Ngọc Lan ghé qua.

“Vô Danh”
_____
(*) Chỉ là lời nói đùa để nấn ná câu giờ!
(**) “Thu Quyến Rũ” – Đoàn Chuẩn
(***) “Ngọc Lan” – Dương Thiệu Tước

7 Comments

  1. Bài này “ai” viết thật là hay. Ngọc Lan, như cánh vạc bay, em đi nào biết anh say, tình si một thưỏ vai gầy, Vô tình chẳng biết đời đắng cay.
    Một phút mặc niệm cô! Cô vẫn sống mãi trong tim tôi

    Comment by Minh Ha — 3/6/2005 @ 12:18 pm
  2. Hôm qua, doc duoc nhung giong cho hay là se co lê cho chi Ngoc Lan vào tôi thu bay 5 thang 3 này; Trang ngo nhu se duoc gap lai chi Ngoc Lan dâu dây…Trang nghe long minh buâng khuâng chi la. Viêt gi cho chi dây, noi gi voi chi khi long vân dong dây nhung con sâu, Trang bèn diên thoai qua nhà tho Thanh Linh dê xin duoc cùng Cha và gia-dinh chi câu nguyên cho chi trong ngày dau buôn này.
    Thê là suôt dêm thao thuc Trang nghe minh nôn nao la; lat nua dây Cha se noi lai voi gia-dinh chi…Trang cam thây long minh duoc chia xe. Dên hai gio sang, Trang mo dèn trông cho toi gio câu nguyên (vi o Phap và My; nhât là tai Cali cach nhau khoang 8-9 tiêng)…rôi bôn gio hon chac gio này gia dinh chi sua soan làm lê cho chi..bât chot Trang dua tay làm dâu thanh. Sang nay Trang co dôt nên cho chi, càng nghe nhac do chi hat Trang lai càng cam thây gân voi chi hon. Và Trang cung không quên cam on cac ban da phô biên thông tin này. Xin nguyên câu cho huong linh cua chi duoc an-nhàn noi dât Thanh.

    Comment by minhtrang — 3/6/2005 @ 1:13 pm
  3. doc bai viet cua nguoi vo danh lam long toi kg khoi than phuc ve cach dien ta khong qua lo ro y de cao,nhung day an y cua mot tan thuong nhe nhang sau tham nhu dong suoi chay nhe roc rach tham sau tan vao tan long nguoi.Co le rat nhieu dieu trong bai viet ma tac gia da neu ve chi Lan-du it nhieu gi trong so chung ta ai cung da tung co lan cam nhan tuong tu nhu bai viet,nhung de thot len thanh loi,thanh nhung van tu de doi,de chiem nghiem thi co le la nhung con nguoi day tai nang va nang triu tinh thuong men nhu anh(or chi) Vo Danh da lam ai ai cung phai than phuc ca NHAN VAT CHINH cua chung ta: Chi Lan cua chung ta lan nguoi cam but da goi gam tam su ay thay mat chung ta.Mot trong so nhung cau ma toi TAM DAC nhat trong bai viet nay co le la cau Ro rang la vay,co le toi cung biet rat it ve ten cua cac loai hoa du ra da tung thay qua,nhung cung hoi vo tinh va kg de y lam,nhung sau nay lan dau duoc nghe giong ca,ten tuoi va dac biet la nhan dang cua chi Lan,lam trong toi cu mai nan niu hai chu ngoc Lan du rang bat chot thay dau do ten ai do tren tv hay ngoai doi trung voi ten chi va tren ca la muon tim hieu va yeu loai hoa duoc moi nguoi yeu qui ay.Khong day phai chang la hien tuong cua mot ga dam me cuon nhiet va thanh mot CAN BENH THAN TUONG, hay noi khac di la can benh NGOCLAN chang?

    Comment by afanofngoclan — 3/7/2005 @ 1:28 am
  4. Bài này hay quá hay… Chính Mai Chi cũng phải tự khen mình một tiếng mới được… Còn ai khen MC viết văn hay nữa không? Mai Chi

    Comment by Mai Chi 2 — 3/14/2005 @ 5:43 pm
  5. Mai Chi biết không, khi đọc bài Thiên Định này là mình đã nghĩ liền là bài này một là do anh Tu Mi viết hai là do Mai Chi thiên tài văn chương viết, chứ không còn lọt ai vào đây nữa hết á. Mai Chi xem mình có tài không?

    Comment by Minh Ha — 3/14/2005 @ 10:48 pm
  6. Còn M&M nửa, bài viết thật ấm lòng người đọc.

    Comment by M&M — 3/15/2005 @ 12:54 am
  7. Hay quá xá quà xa vậy Mai Chi ôi! Nay đã rõ ràng dứt khoát chính là MC ra tay đấy nhá!

    Comment by Tu Mi — 3/15/2005 @ 6:00 pm

Leave a comment