I Love Ngoc Lan

Beach Boulevard

| iLoveNgocLan

Từ trung tâm thành phố Huntington Beach, nếu bạn dùng Beach Blvd để đi về phía Nam, đại lộ này sẽ đưa bạn ra biển. Nếu bạn quay về hướng Bắc, sẽ có những món ăn ngon chờ đón bạn ở khu phố Việt.

Nhưng đừng vội rời con đường Beach, bạn à! Vì sau những ngày mưa gió, Cali hôm nay rực rỡ nắng vàng. Bạn hãy cùng tôi đi thăm chốn cũ. Ở đó, vẫn phảng phất một đôi mắt buồn, một giọng hát quấn quýt vấn vương.

Cách biển khoảng 15 phút, góc Beach và Talbert là Good Shepherd Cemetery. Bạn sẽ gặp lại nụ cười dịu dàng muôn thủa của Ngọc Lan từ phần mộ xanh cỏ. Bốn năm về trước, hình hài cô đã được đặt xuống lòng đất với lời cầu nguyện cho cô được ngủ giấc ngàn thu. Cô cháu nhỏ đã hoảng hốt : “Lấp đất lại thì làm sao cô Lan thở được?” Bạn chắc cũng như tôi; tìm những giải thích ổn thỏa và hợp lý nhất cho an lòng người còn sống.

Đối diện với nghĩa trang là Dilday Brothers Mortuary, nơi những người yêu cô đến gặp cô lần cuối bốn năm về trước. Ngày đó mưa sướt mướt khóc than. Căn nhà quàn nhỏ không đủ chỗ, nhiều người đã phải chờ bên ngoài trời mưa. Tình cảnh bối rối đau buồn lắm. Bốn năm qua rồi mà người điều hành Dilday Brothers còn nhớ và nhắc lại chuyện cũ như mới hôm qua. Cách đó vài bước là nơi làm hoa đặt trên áo quan cho Ngọc Lan. Cô chủ tiệm hoa vẫn bé bỏng xinh xắn như ngày nào. Cô vừa lấy chồng vài tháng trước. Chuyện kể họ quen nhau vì hàng tuần chàng đến tiệm cô mua hoa mang qua bên kia đường cho Ngọc Lan.

Beach Blvd có danh hiệu Boulevard of cars. Nhưng không phải con đường này chỉ có nhiều đại lý bán xe. Gần góc xa lộ 405, có một ngôi làng nhỏ yên tĩnh, một European village. Nơi đây, Ngọc Lan đã đến rất nhiều lần. Khởi đầu vào những năm cuối của thập niên 80, khi cô quay bài “Khi có chàng” Chắc bạn đã thấy cái cột điện thoại màu đỏ ở góc phố. Cánh cửa vẫn khép hờ hững, tưởng chừng như trong khoảnh khắc, cô sẽ đẩy ra và lao vào vòng tay Hoàng Trọng Thụy. Những cửa tiệm bày bán quần áo, nữ trang. Những con đường gạch đỏ … mười mấy năm qua không chút thay đổi. Và quyện giữa những xôn xao của cây lá là tiếng cười, tiếng hát của cô. Dù xa hay gần, mơ hồ hay rõ rệt, vẫn là những âm thanh của một thời hạnh phúc. Vậy mà chỉ qua một lối rẽ, một con đường khác, là một trời đổi thay. Băng ghế gỗ màu xanh cô ngồi với Hoàng Trọng Thụy khi quay bài “Luân vũ ngày mưa”… Bạn còn nhớ vẻ mặt của Ngọc Lan trong bài hát? Chiếc ghế bây giờ cũng xanh xao một nỗi đau cam chịu, như cô ngày ấy.

Ít ra cũng phải bảy năm qua rồi, từ lần cuối Ngọc Lan đến đây bằng hình hài của người trần thế. Nhưng bạn có như tôi, nghĩ rằng có những ngày biển xanh nắng vàng như hôm nay, cô rời giấc mộng thiên thu để trở về đây dù bằng một hình thức nào đó? Vì mỗi con đường tôi đi qua, từng lát gạch tôi dẫm lên. Những khung cửa, bức tường, bồn hoa nước phun … cho đến băng ghế ở ngã ba đường đều tràn ngập sự hiện diện của cô.

Tôi biết bạn phải lên đường vì đã quá trưa. Nhưng tôi muốn ngồi lại chiếc băng ghế cô đã từng ngồi một lát nữa. Tôi nhớ đến phim “The Shawshank redemption” Có người đàn ông được trả tự do sau mấy chục năm ngồi tù, sống trong căn nhà mà bao nhiêu người trước đó đã sống và đã ra đi. Ông khắc tên mình vào cây xà nhà, nhắc những người đến sau rằng ông đã từng ở đây rồi thắt cổ tự tử vì tuyệt vọng. Tôi muốn bắt chước ghi xuống hàng chữ “Ngoc Lan was here” Nhung tôi không mang tâm trạng như nhân vật trong phim. Ngọc Lan đã từng đến đây, biết đâu cô vẫn và sẽ tiếp tục đến. Những hàng cây đã chẳng reo vui nhảy múa khi nhắc về cô như một người quen thân đó sao?

Bạn sẽ làm gì năm sau vào ngày này? Toi chắc chắn sẽ trở lại đây. Với con đường Beach. Bạn có muốn cùng tôi trở lại vùng kỷ niệm?

Thảo

8 Comments

  1. Muốn chứ sao không? Chỉ ngại đường xa ướt mưa rồi sao về? Méc-xi cô Thảo. Mà sao đường đi nước bước rành rẽ như vậy mà bấy lâu nay giếm mãi!

    Comment by Tu Mi — 3/9/2005 @ 5:40 pm
  2. Đâu có đâu anh! Điều Thảo biết cả ngàn người biết. Chỉ khác là Thảo viết xuống mà thôi. Xin anh cứ đến đường Beach, đến những nơi Thảo nhắc trong bài viết khi có dịp. Thiên hạ sẽ kể vanh vách những chuyện Thảo kể cho mà xem.

    Thảo
    *Xin lỗi Thảo không login được, phải nhờ admin đăng dùm

    Comment by admin — 3/10/2005 @ 2:09 am
  3. Cách đây không lâu lắm, trên xa lộ 405 tới Irvine, M&M đưa tay hướng về bảng chỉ dẫn Huntington Beach mà không quên nhắc gọi hai tiếng “Ngọc Lan”. Do lạc lối, cái tên đường Beach Blvd đập vào mắt M&M rất nhiều lần. Hôm nay đọc bài viết tỉ mỉ chi tiết và rất xúc cảm Ngọc Lan của tỷ, M&M mới biết được nơi này đầy ấp kỷ niệm về cô. Cảm ơn tỷ cho M&M một bài viết hướng dẫn rất tường tận. Một ngày nào đó, M&M nhất định sẽ dừng chân qua những nơi này. Nếu tỷ đến và thấy được người nào nhìn tả ngó hữu thơ thẩn (và dễ thương nữa)….chính M&M đó.

    Comment by M&M — 3/15/2005 @ 1:20 am
  4. Cam on Thao da kê ro tung chi tiêt, khi nào co dip qua My; chac chan Trang se câm tài liêu này dê dên nhung noi mà thân tuong cua minh da dên. Nêu dên noi dây chac chan long minh se tràn ngâp nôi nho thuong. Trang se ro lên bang ghê, se dung noi phong diên thoai, se qua ngôi làng nho, se di trên con duong gach do và se nho…vâng… nho rât nhiêu… mà ngo nhu bong dang chi Ngoc Lan vân dâu dây. Giâc mo là se duoc cùng Thao di trên con duong ky niêm do….

    Comment by minhtrang — 3/15/2005 @ 1:30 pm
  5. Muốn quá đi Thảo ơi! Thảo viết những lời văn thật dể thương. Không biết năm nay Thảo có viết thêm bài nào mới vào ngày giỗ Ngọc Lan không? Những năm tới khi tôi có dịp ghé Nam Cali công tác tôi sẽ đến mộ chị Ngọc Lan và không quên đến thăm những địa điểm Thảo đã nêu trên. Cảm ơn Thảo.

    Comment by Nhien Nguyen — 3/3/2006 @ 12:03 am
  6. Xin lỗi Nhiên đã trả lời trễ đến… cả năm trời tại không biết. Nhiên đã có dịp ghé Nam Cali chưa? Và từ đường Beach Nhiên quẹo trái hay quẹo phải? Chắc là đến khu Bolsa ăn phình bụng rồi.

    Comment by Thao — 3/7/2007 @ 12:27 am
  7. Ngôi làng nhỏ là Old town. Không khí rất yên tĩnh và ở đó đặc biệt có bán búp bê Nga gồm có sáu hay bảy búp bê bằng gỗ mỏng và sơn màu theo y phục cổ truyền Nga. Ai thích thì có thể gỡ sáu hay bẩy búp bê ra bày hoặc cho trở lại vào búp bê lớn nhất cũng được.
    Và cũng qua những bài đọc trên mạng lưới toàn cầu mà tôi được biết đến lễ hội tháng Mười của người Đức là Oktofest -nếu tôi không lầm-. Có ngôi nhà thờ kiểu Âu châu nhìn rất ngộ nghĩnh.

    Con phố mang vẻ hơi cổ dầu ở gần biển với những căn nhà nghỉ mát xây theo kiểu mới nhất. Và lại ở gần vườn hoa hồng Amstrong. Rất hợp với những tâm hồn mơ mộng.

    Comment by tiramisu — 7/8/2007 @ 11:04 pm
  8. Tuyệt vời. Bài viết thật hay, thật tình cảm, cảm động của Thảo ngày nào đã được một số bạn trong dịp sinh nhật Ngọc Lan làm thành
    video clip
    gởi tặng mọi fan khắp nơi qua Youtube. Quả một quà sinh nhật quý giá và ý nghỉa. Chân thành cảm ơn Thảo và các bạn.

    Comment by Nhien — 1/20/2009 @ 6:52 pm

Leave a comment