I Love Ngoc Lan

Người Mẹ Hiền Yêu Dấu

| iLoveNgocLan

Người mẹ hiền yêu dấu
Mẹ đã trao về ta
Thật bao âu yếm
Trong những năm vừa qua
Mẹ hiền có biết
Khi lớn khôn ra đời
Con sẽ nhớ hoài bóng dáng người …

Tiếng hát êm dịu ngọt ngào của Ngọc Lan cất lên làm tim tôi se thắt lại. Nghĩ về người mẹ quá cố mà lòng nghẹn ngào đau đớn. Cũng giống như người mẹ của Ngọc Lan, mẹ của tôi một đời vất vả hy sinh quên bản thân mình để nuôi lớn đàn con nheo nhóc 11 đứa. Thật là cực khổ cho mẹ. Một người đàn bà mà phải ngồi vá xe đạp và gắn từng cây căm ngoài trời nắng chang chang khiến khách qua đường phải bồi hồi xót dạ. Con bé gái út lại ngây thơ vô tội vạ, chẳng hiểu được mẹ đang làm lụng cực khổ, cứ bám lấy mẹ ôm hôn lên má và vòi tiền mua kẹo. Nhưng mẹ lúc nào cũng nhìn con trìu mến. Không bao giờ than phiền hay lớn tiếng rầy la con trẻ. Tuy hoàn cảnh gia đình thật nghèo túng nhưng mẹ lúc nào cũng nai lưng ra làm để phụ giúp ba kiếm tiền nuôi các con ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi một ngày trời u ám mẹ ngả lăn trên tay người anh trai và tắt thở vì căn bệnh tim quá trầm trọng.
Lần đầu tiên đối diện với cái chết, tôi tưởng chừng thế giới này như sụp đổ. Đầu óc quay cuồng khi hiểu ra rằng từ nay tôi vĩnh viễn không còn thấy được mẹ nữa, tôi thảng thốt khóc la “Mẹ ơi đừng bỏ con!”. Rồi cứ thế tôi nhào nhào đòi lao theo khi người ta hạ huyệt của mẹ. Thôi thế là hết! Tôi mất mẹ thật rồi sao? Thật là một sự mất mát quá to lớn đối với một cô bé út mới lên 7 tuổi. Từ nay khi trời mưa tôi sẽ núp dưới tà áo dài của ai? Ai sẽ đọc kinh thánh để ru tôi ngủ? Ai sẽ mỉm cười mỗi khi đi ngang qua chiếc giường mà cô gái út đã biến thành sân khấu, cầm ống chỉ làm micro đi qua đi lại nghêu ngao hát? Ai sẽ ôm tôi vào lòng, hôn tôi, và cho tiền tôi mua kẹo bánh? Ai sẽ … và ai sẽ … Ôi mẹ yêu, đừng bỏ con!

Mẹ mẹ ơi, hôm nay trời buồn
Nhớ tới năm xưa có mẹ trong đời
Không muộn phiền, tháng năm dịu hiền
Con vui cuộc đời ngây thơ
Mẹ, mẹ ơi, bao năm lạc loài
Nước mắt con rơi héo hon tơi bời
Xa rời mẹ, ấm êm ngày nào
Tim con nghẹn ngào, mẹ ơi!
Mẹ, mẹ ơi, đêm nay nguyện cầu
Ánh sáng trên cao sáng soi cho mẹ
Cho dù mẹ đã xa đời này
Muôn năm mẹ hiền bên con …..

Nhân dịp lễ Mother’s Day, xin thương tặng “Liên Khúc Mẹ” cho những ai không còn mẹ bên cạnh. Bạn đừng buồn vì linh hồn người mẹ sẽ vĩnh viễn đi theo để phù hộ cho những người con yêu của mẹ. Cũng thương tặng đến những bạn nào còn có mẹ. Bạn thật rất hạnh phúc! Hãy yêu thương và chăm sóc cho mẹ, đừng để mẹ phải buồn tủi. Nếu chẳng may một mai mẹ qua đời, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội nữa!
Tuy mẹ không còn trên thế gian nhưng con biết mẹ hằng nghe tiếng con gọi mẹ trong lòng. Cảm ơn mẹ đã chăm sóc cho con khi còn thơ ấu. Mẹ thật là người mẹ vĩ đại và đáng yêu!
Con rất yêu mẹ.

-AngelNgocLan

7 Comments

  1. Rất cảm thông tâm sự của AngelNgocLan. Cầu mong (nhưng cũng biết chắn chăn rằng) anh chị em Angel luôn nhớ tới mẹ khi mình tấn tới trong cuộc đời, vì điều đó là điều làm cho mẹ sung sướng nhất, phải không Angel?

    Comment by ngoc — 5/9/2005 @ 3:15 pm
  2. Bai viet cua Angel lam toi ngam ngui vo cung. Xin thanh that cam on ban da chia xe tam su nay den moi nguoi.
    Chi Trang noi ra dung, nhung ai con me xin hay biet on va yeu qui me. Nhung dip le me, toi ve nha de chung vui voi me va gia dinh trong ngay dat biet nay. Dem khi toi ngu, me van qua phong dam mem cho toi. Tuy me da danh thuc toi nhung toi van gia gio ngu va nuoc mat tuong trao vi toi that la hanh phuc vo cung. Me van lo cho toi tung li tung ti nhung ngay con tho au.
    Anh TNS co goi den chung ta bai Thu Goi Me. Moi cac ban thuong thuc.

    donny

    Comment by admin — 5/9/2005 @ 3:17 am
  3. AngelNgocLan,
    Xin nhân lây mon quà tinh thân mà ban da tang. Bài viêt này da làm Trang thât là xuc dông. Da tu lâu Trang vân co y nghi nhu ban. Nhung ai may-man con me xin hay biêt on công sanh thành duong duc, xin hay nhin vào mat me và noi là: Me oi me co biêt chang, biêt là con thuong Me lam không…Xin chia xe cùng AngelNgocLan và câu chuc ban thât nhiêu can dam.

    Comment by minhtrang — 5/8/2005 @ 1:03 am
  4. Cam on MinhTrang, Donny, va chi Ngoc.
    Angel thay co bai tho nay hay hay nen post len day cho cac anh chi xem ne:

    Love your Mother
    When you were 1 year old, she fed you and bathed you.
    You thanked her by crying all night long.
    When you were 2 years old, she taught you to walk.
    You thanked her by running away when she called.
    When you were 3 years old, she made all your meals with love.
    You thanked her by tossing your plate on the floor.
    When you were 4 years old, she gave you some crayons.
    You thanked her by coloring the dining room table.
    When you were 5 years old, she dressed you for the holidays.
    You thanked her by plopping into the nearest pile of mud.
    When you were 6 years old, she walked you to school.
    You thanked her by screaming, “I’M NOT GOING!”
    When you were 7 years old, she bought you a baseball.
    You thanked her by throwing it through the next-door-neighbor’s window.
    When you were 8 years old, she handed you an ice cream.
    You thanked her by dripping it all over your lap.
    When you were 9 years old, she paid for piano lessons.
    You thanked her by never even bothering to practice.
    When you were 10 years old she drove you all day, from soccer to Gymnastics, to one birthday party after another.
    You thanked her by jumping out of the car and never looking back.
    When you were 11 years old, she took you and your friends to the movies.
    You thanked her by asking to sit in a different row.
    When you were 12 years old, she told you not to watch certain TV shows.
    You thanked her by waiting until she left the house.
    Those Teenage Years
    When you were 13, she suggested a haircut that was becoming.
    You thanked her by telling her she had no taste.
    When you were 14, she paid for a month away at summer camp.
    You thanked her by forgetting to write a single letter.
    When you were 15, she came home from work, looking for a hug.
    You thanked her by having your bedroom door locked.
    When you were 16, she taught you how to drive her car.
    You thanked her by taking it every chance you could.
    When you were 17, she was expecting an important call.
    You thanked her by being on the phone all night.
    When you were 18, she cried at your high school graduation.
    You thanked her by staying out partying until dawn.
    Growing Old and Gray
    When you were 19, she paid for your college tuition, drove you to campus, carried your bags.
    You thanked her by saying good-bye outside the dorm so you wouldn’t be embarrassed in front of your friends.
    When you were 20, she asked whether you were seeing anyone.
    You thanked her by saying, “It’s none of your business.”
    When you were 21, she suggested certain careers for your future.
    You thanked her by saying, “I don’t want to be like you.”
    When you were 22, she hugged you at your college graduation.
    You thanked her by asking whether she could pay for a trip to Europe.
    When you were 23, she gave you furniture for your first apartment.
    You thanked her by telling your friends it was ugly.
    When you were 24, she met your fiance and asked about your plans for the future.
    You thanked her by glaring and growling, “Muuhh-ther, please!”
    When you were 25, she helped to pay for your wedding, and she cried and told you how deeply she loved you.
    You thanked her by moving halfway across the country.
    When you were 30, she called with some advice on the baby.
    You thanked her by telling her, “Things are different now.”
    When you were 40, she called to remind you of a relative’s birthday.
    You thanked her by saying you were “really busy right now.”
    When you were 50, she fell ill and needed you to take care of her.
    You thanked her by reading about the burden parents become to their children.
    And then, one day, she quietly died.
    And everything you never did came crashing down like thunder …

    Comment by AngelNgocLan — 5/10/2005 @ 5:31 am
  5. Angel ơi, thật chia buồn với Angel. Thật không có nổi mất mát nào to lớn hơn nổi mất Mẹ, đau lắm Angel ạ. Đả vậy còn nghe Ngọc Lan hát bài Mẹ nửa thì thôi tê còn hơn tái nửa. Bài nầy viết thật quá cãm động, nói thật mắt tôi củng đỏ lên khi đọc bài nầy đó

    Comment by lnguyen — 5/25/2005 @ 6:54 am
  6. Cảm ơn anh lnguyen rất nhiều. Đúng như anh nói, Ngọc Lan hát những bài hát về Mẹ nghe rất “nhức nhối”. Lần đầu nghe Ngọc Lan hát bài “Liên Khúc Mẹ” Angel cứ tưởng cô cũng bị mất mẹ, đồng cảnh ngộ như mình … ai dè đâu phải … đó cho thấy cô đã diễn đạt bài hát này đến “tột đỉnh”. Thật rất phục tài của cô.

    Comment by AngelNgocLan — 5/25/2005 @ 8:30 pm
  7. Hi chị Rồ,
    Để xem, bài viết của chị đã 8 năm trôi qua. Bây giờ em mới có dịp đọc lại khi đang lục tung tác giả viết lời Việt bài Maman.
    Chia sẻ với chị, đôi khi đứng trước một nỗi đau quá lớn, em lại không biết nói gì….

    Comment by minhkhue — 5/12/2013 @ 4:30 am