I Love Ngoc Lan

Chủ Nhật buồn…

| Minh Trang

Sáng hôm nay vì phải lên đường sớm ; nên mới ba giờ rưỡi đã phải thức dậy. Hành lý đã sữa soạn xong từ chiều hôm qua. Nhưng sao trong lòng tôi cảm thấy vấn vương thế nào ấy bạn ạ.
Xe bắt đầu chầm chậm ra đến con đường Beach sao tôi nghe lòng thương nhớ khôn nguôi. Ngang qua góc đường Beach và Talbert bất chợt tôi đưa tay làm dấu thánh…tạm biệt Lan. Từ nay hai con đường đó đã trở thành quá quen thuộc đối với tôi và tôi hứa sẽ quay trở lại.
Chờ nơi phi trường gần hai tiếng đồng hồ lòng tôi nghe hoang vắng chi lạ. Bạn ơi một nỗi buồn đã len lén vào tim . Cái gì vậy…tôi cũng không hiểu nữa mà sao nghe lòng nhung nhớ. Và nhất là những cơn cuồng phong bão tố của tâm hồn âm thầm kéo về lũ lượt dày xéo tâm can. Tôi sợ nhất là phải đương đầu với chúng, tuy không ở lâu lắm nhưng những lần chiến đấu với nội tâm như vậy thì bạn ơi sao tôi cảm thấy mình yếu đuối quá. Hình như tôi đang buông xuôi tất cả và chỉ còn chìm đắm trong bể sầu…
Làm sao tôi có thể ra đi không một lời từ giã bạn. Những gì bạn đã dành cho tôi như một cuốn phim mà chắc là tôi sẽ quay cuốn phim đó lại chầm chậm trong ký ức của mình. Ngồi nơi phòng đợi ở phi trường, tôi đã gởi vài giòng từ giã bạn và được bạn gọi phone. Bạn ơi…nếu bạn biết khi nghe tiếng nói của bạn ở bên kia đầu giây, lòng tôi nghe ấm lại, tiếng nói quen thuộc sao nghe thân thương…Mỗi thanh âm như lời an-ủi vỗ về, như chiếc phao cứu vớt mà tôi là người bám víu trước khi rơi vào vực thẩm của sầu thương. Cảm ơn bạn…cảm ơn những cảm tình nồng hậu mà bạn đã dành cho tôi. Tôi tin nơi hai phương trời xa xôi cách trở bạn và tôi vẫn đồng cảm nhận và thương mến nhau.
Đúng 8 giờ, máy bay bắt đầu chuyển bánh. Lòng đã quyết không để tâm hồn bị dày vò thế mà…Khi ra đến phi đạo hoang vắng như chực chờ đưa tiễn người ra đi sao tôi nghe lòng chua xót…băng hoại. Nhìn qua khung cửa sổ sao cảnh vật nhạt nhoà, tôi nghe mắt nồng cay, đôi môi đã khô nứt và cổ đã điểm chút men vị đắng. Cũng qua khung cửa ấy sao lòng nghe nuối tiếc, quay nhìn lại một lần nữa như để gói trọn hình ảnh của ngày tháng đó vào tim để rồi chỉ còn thấy một bên là biển cả mênh mông, một bên là trời xanh thăm thẳm mà lòng chi biết gào lên hai tiếng Lan ơi. Thôi xin Lan yên nghĩ, tôi trở lại với đời, cho hồn tôi héo úa như chiều tím cuối Thu..

Comments Off on Chủ Nhật buồn…

No Comments