I Love Ngoc Lan

Nén hương muộn cho Ngọc Lan

(Chúng tôi đăng lại bài viết này đă được post ngày 15 tháng 6, 2005. Đây là một bài viết cảm động và có giá trị, bạn nào đă đọc ṛi tưởng cũng nên đọc lại)

Ca sĩ Ngọc Lan tức LTK Lê Thị Thanh Lan (khóa 1968-1975) đă ĺa đàn ngày 06 tháng 03 năm 2001. Năm nay là năm giỗ thứ tư của bạn. Bài viết này như một nén hương thắp muộn để tưởng nhớ đến bạn, người ca sĩ tài hoa yểu mệnh. (Viết lại từ bài đă đăng trong nhật báo Thời Luận tháng 3/2001 và bán nguyệt san Trẻ tháng 3/2002 v́ cần hiệu đính lại một số chi tiết do thời gian đă làm người viết không c̣n nhớ chính xác)

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng,
Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu.”

Trong chiếc áo tứ thân, thắt khăn mỏ quạ, cô gái Việt vung đuốc thiêu cháy hai tên lính nhà Minh trong khi tiếng ḥ reo man rợ của toán quân xâm lược đang tiến dần đến quán nghèo. Cô mỉm cười kiêu hănh trước khi dâng cao ngọn đuốc thiêng tự đốt thân ḿnh. Đèn tắt dần chỉ c̣n một vầng sáng nhỏ tụ trên thân người con gái nước Nam. Ánh lửa vẫn c̣n hoà theo tiếng hát từ trong hậu trường:

“Hừng hực, hừng hực, lửa trong tim ta,
Lửa nấu nung bao triệu con người,
Lửa từ trên quê hương đổ nát
Lửa từ trong bao nỗi hờn căm…”

Đó là năm 1973, khi cả quê hương c̣n ngùn ngụt trong khói lưả, khi dọc đường số 1 từng đoàn người tơi tả chạy trốn bọn giặc thù hung bạo. Liên đoàn sinh viên học sinh bảo vệ hậu phương được thành lập và để giới thiệu Liên Đoàn, một cuộc thi văn nghệ được tổ chức năm 1973 cho tất cả các trường trung học khu Sài g̣n – Gia Định. Trên sân khấu của Trung Tâm Sinh Hoạt Thanh Niên, cả hội trường xúc động khi thưởng thức màn nhạc kịch “Ả đào giết giặc”, vở nhạc kịch đoạt giải nhất trong kỳ thi văn nghệ của Liên Đoàn Sinh Viên Học Sinh Bảo Vệ Hậu Phương khu Sài G̣n – Gia Định cùng màn múa “Ḍng Sông Hát”. Vở nhạc kịch do đoàn văn nghệ của trường Trung Học Tổng Hợp Lư Thường Kiệt tŕnh diễn, một ngôi trường mà cái tên vẫn c̣n quá là xa lạ đối với dân thủ đô Sài g̣n. Không nổi tiếng từ miền Bắc như truờng Bưởi Chu Văn An, không có một bài hát t́nh tứ, lăng mạn nào viết về trường như Trưng Vương, không có chiếc áo tím kiêu kỳ của Gia Long nhưng ngôi trường nhỏ bé tại một quận ngoại ô của Sài g̣n là nơi khai sinh ra những tiếng hát mà người Việt hải ngoại đều biết tiếng của Du Ca Chi Bảo Diễm Chi, của một Bác Sĩ với giọng Soprano cao vút Bích Liên và tiếng hát trong như ngọc, dịu êm như ḍng suối nhỏ Ngọc Lan. Vâng chính bạn, ca sĩ Ngọc Lan, khi bạn c̣n mang tên Lê Thị Thanh Lan, cô học sinh bé bỏng đóng vai “ả đào giết giặc” lúc bạn c̣n là cô học sinh lớp 11B1 của trường Trung Học Tổng Hợp Lư Thường Kiệt. Bọn tôi không thể nào quên được thầy giám học Phạm Đ́nh Huy, “hung thần” của đám tiểu yêu chúng ḿnh đă biến thành một con người khác hẳn, rất nghệ sĩ khi chỉ bảo cho bạn cách ngâm sa mạc “Bà Trưng quê ở châu Phong…” dẫn nhập cho màn múa “Ḍng sông Hát” (thầy nay cũng đă vĩnh biệt chúng ta). Bạn biết ngâm thơ, bạn diễn rất ăn đèn, bạn hát hay, bạn tập múa, bạn đóng kịch, bạn đă trở thành bông hoa quí của ban văn nghệ nhà trường. Thầy Lê Hoàng Long, tác giả của t́nh khúc bất hủ “Gợi giấc mơ xưa” phải gật gù khen “con bé hát và đóng khéo thật”. Bạn c̣n nhớ không, thầy rất “hà tiện” lời khen và khó có ai có thể hưởng được điểm cao hơn 15/20 trong giờ nhạc của thầy. “Sổ toẹt”, “hát như ḅ đái đêm” là những câu mà bọn ḿnh thường được thầy “khen” nhiều nhất.
Năm 1975 cả bầy chim tan tác ĺa đàn mà không kịp một lời tạm biệt. Thầy tṛ ngơ ngác nh́n nhau, nghi hoặc đă tràn đầy trong lớp học. Bạn cũng như bọn tôi bị tung vào cơn mê hoảng đó. Một vài lần chỉ nghe bạn bè nói bạn đang hát cho quận G̣ Vấp, mà bạn ơi tôi biết bạn làm sao mà hát cho được khi cả nước chỉ toàn là loại một loại nhạc ca tụng cho loài ḅ sát.

Đó là năm 1979, 4 năm sau cơn hồng thủy, chập choạng trở về từ trại tù Bến Tre, tôi lêu bêu giữa Sài g̣n lang thang lếch thếch với thân phận không hộ khẩu, không một miếng giấy giắt lưng đi dự đám tang của thân phụ NguyễnThanh Nhàn. Bạn chắc c̣n nhớ nó chứ, cái thằng thật “lư tưởng”, nó lao đầu”tham gia cách mạng” sau ngày 30 tháng 04 với tất cả trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân, trở thành sĩ quan công an của thành phố và vẫn là thằng bạn đúng nghĩa khi nói nhỏ với tôi:”mày tính ǵ tao không cần biết nhưng thôi mày đi được th́ đi đi, ở lại đây không khá được đâu”. Bên chung rượu chia buồn nó nhắc đến bạn và phán một câu:”Tao mới gặp lại T.Lan, nàng vẫn đẹp “man dại” như ngày nào”. Bạn biết nó mà, cái thằng luôn luôn dùng chữ lớn nhưng cả bọn gật gù khen nó nói khá chính xác. Cuộc đổi đời không làm bạn mất phần hương sắc mà h́nh như làm bạn trưởng thành hơn. Vài ngày sau bất ngờ tôi chợt thấy bạn tại một cửa hàng vật liệu xây dựng tại đường Lê Thánh Tôn. Muốn gặp nhưng tôi ngại ngùng v́ nh́n lại thấy thân ḿnh tơi tả quá, vả lại tôi không biết sẽ bị tóm cổ lại bất cứ lúc nào, gặp bạn sợ nhiều khi bạn kẹt. Tôi đă rời hẳn Tr.Ch sống lang thang tại SG sau khi bị mấy con chó săn dẫn chủ mới kiếm tôi. Chỉ mới có 4 năm thôi mà thấy trong ta chẳng c̣n h́nh bóng con người. Sao lại có cuộc đời khổ đến thế, cái cuộc đời làm cho người lại sợ người.

Cuối năm 1980, vượt thoát khỏi cái nhà tù khổng lồ để đến được trại tỵ nạn Leamsing, Thái Lan nghe đám nhỏ Lư Thường Kiệt nói bạn mới rời trại. 1982 gặp Nguyễn Quang Thắng ở Little Saigon kể lại hắn có gặp bạn, nhưng chẳng biết bạn ở đâu mà t́m. Miếng cơm manh áo lo thân, vài tháng một thùng quà gửi về Việt Nam giúp gia đ́nh đă làm tôi chóng mặt và quên bẵng việc đi t́m bạn.

Đó là năm 1984, trong một đêm khi đang loay hoay trong công việc assembly với chồng PC Board chán nản đến lạnh người, tôi thoáng nghe thấy một giọng hát rất quen thuộc từ máy cassette của người làm bên cạnh. Hỏi ra mới biết là băng nhạc Dạ Lan và giọng hát đó là tiếng hát mới Ngọc Lan, chẳng lẽ nào…. Tôi giành ngay vỏ băng cassette nh́n h́nh và nhận ngay ra, bạn đây chứ ai, vẫn h́nh dáng đó, bạn trông có vẻ già dặn hơn trước, chắc có lẽ v́ ở trong tôi chỉ có mỗi h́nh dáng của bạn trong những năm 70. Nhưng bạn vẫn đẹp, vẫn xinh và giọng hát của bạn điêu luyện hơn xưa nhiều giống như quả đă chín mùi, như loài hoa bắt đầu nở trọn vẹn với đầy đủ hương sắc nồng thơm nhất. Bạn ơi làm sao tôi quên tiếng hát của bạn cho được. 7 năm dài làm bạn bè, 7 năm nghe bạn hát rồi rồi tập hát chung với bạn làm sao tôi lầm được. Nghe bạn hát mà tôi tưởng chừng như đang trở về sống lại những năm 1972, 1973, 1974 với bao lần sinh hoạt văn nghệ, uống si rô chanh ở quán bác Phượng, nguyên một đám cúp cua đi bẻ dâu hay ăn măng cụt ở Nhị B́nh, một lũ học tṛ ướt như chuột v́ trời mưa, ca hát hồn nhiên tại nhà thờ và trung tâm câm điếc Lái Thiêu. Tôi bỗng quên hết những nỗi nhọc nhằn của kiếp cu li, quên luôn bản mặt đáng ghét của thằng xếp đang hằn học nh́n tôi (v́ chưa bao giờ tôi cho hắn thưởng thức được một nụ cười thân thiện). Vẫn nhớ h́nh ảnh bạn say sưa hát với tiếng đàn của Minh Trần và Minh Vơ lần họp mặt cuối cùng tại nhà Phạm Văn Trí, cái thằng trưởng lớp sao mà cục mịch, lành như ḥn đất. Nhớ lần tiễn biệt Nguyễn Văn Lợi và Lê văn Hiến lên đường nhập ngũ (tiễn biệt mà cũng là vĩnh biệt v́ cả Lê Văn Hiến lẫn Phạm Văn Trí đă bỏ cuộc chơi sớm nhất, một trước một sau v́ cuộc chiến). Nhớ măi lần chia tay đó và đó cũng là lần đầu đời tôi nâng ly đế để say với bọn con trai, ly đế oan khiên đă đeo đuổi theo tôi đến giờ này như một nghiệp chướng oan khiên.

Lần bạn lên sân khấu ở Trung Tâm Sinh Hoạt Thanh Niên, thấy cô Bích Thủy ra tay “son phấn” cho bạn, tôi ước ǵ ḿnh có khả năng làm thơ nhanh và hay như thằng Hoàng con để sáng tác vài bài tặng bạn. Bạn xinh và dễ thương quá đi thôi. Bạn lúc nào cũng hát nhạc buồn dù bạn rất vui. Bạn hát hay và cũng hay hát, bạn không bao giờ e ngại khi bị bắt thăm hay bị chỉ định phải hát, có lẽ cái nghiệp dĩ làm ca sĩ của bạn đă định sẵn cho bạn từ những ngày c̣n niên thiếu. Bạn xinh xắn và dễ thương như múi bưởi Bà Điểm, chua ḍiu mà không the, càng ăn càng thấy phê và càng muốn ăn thêm. Bạn cắt tóc demi-garcon, bạn nhơng nhẽo v́ bạn hay được bọn tôi chiều, bạn mít ướt v́ bọn tôi hay chọc bạn khóc và bạn cũng là nguyên nhân mà khối thằng trong bọn tôi hờn giận nhau v́ thấy bạn có vẻ thân hơn với một thằng nào đó. Khi bạn đi học về trên chiếc xe dame đỏ, bạn đă trở thành cái đầu cho một lũ chúng tôi chạy theo làm đuôi rồi tập tành hát bản em tan trường về. Bạn cũng là đầu dây mối nhợ cho khối thằng tập uống cà phê đen, tập hút thuốc Capstan và bắt đầu trở thành thi sĩ với những ḍng thơ vụng dại nhất.
Đó là năm 1986, khi tôi chập chững lao đầu bon chen vào cơi Bolsa ở chỗ mà thiên hạ xưng tụng là Sài g̣n nhỏ, qua quảng cáo trên báo bạn gọi điện thoại giới thiệu tôi với nhà văn Nguyên Sa và tôi hănh diện khi trả lời Thầy: “Dạ Ngọc Lan là bạn em, dạ bạn từ lúc c̣n nhỏ”. Ôi bạn làm tôi hănh diện quá, nhưng chính v́ cuộc bon chen mà tôi đă lỡ bao nhiêu cơ hội để gặp lại bạn. 21 năm trên đất khách, nếu có một lần tôi phải nh́n nhận cho 1 lần hối hận, cho một việc ḿnh nên hoặc phải làm …có lẽ đó là cơ hội để gặp lại bạn mà tôi không biết đă để lỡ bao nhiêu lần.
Đó là mùa xuân năm 1990, tôi trở về thăm quê, tạt qua ngôi trường cũ, đứng lặng người trước ngôi đ́nh Thới Tam Thôn và càng nhớ bạn bè nhiều hơn. Tại nhà Vơ Công Minh ở Việt Nam, băng văn nghệ bọn ḿnh h́nh như đến đủ mặt hết. Các anh chồng, các bà vợ đều rất lịch sự di tản ra chỗ khác khi thấy bọn chúng tôi đang trở lại thành những cô cậu học sinh thời trung học dù chỉ một lần thôi. Bác Sĩ Vơ Công Minh hí hửng nói nhỏ với tôi: “Đă quá hé mày! Mẹ kiếp chờ mười mấy năm mới có người gọi tao bằng mày mà ḿnh lại khoái”. Bọn tôi vẫn vỗ tay hát chung bản nối ṿng tay lớn trước khi nhập tiệc như ngày nào c̣n có bạn. Ai cũng hỏi thăm tôi về bạn, mà đau một nỗi tôi chẳng biết ǵ để nói ngoại trừ ậm ừ một vài câu: “ừ có nói chuyện điện thoại một hai lần, T. Lan thành công lắm”. Bạn bè đă trách tôi sao không lui tới thăm viếng nhau khi băng bọn ḿnh chẳng có mấy người ở bên đó. Tôi biết trả lời sao đây, đă hơn một lần chỉ v́ một câu :” Ngọc Lan hả, dạ bạn tôi đó.” tôi bị dè bỉu v́ thiên hạ cho rằng tôi thấy người sang bắt quàng làm họ. Bạn đâu c̣n là tiếng hát riêng của bọn tôi nưă, con chim phượng đă vút cánh cất cao tiếng hát cho những người Việt Nam yêu âm nhạc. Cuối tiệc, cuốn video của bạn đă được chiếu đi chiếu lại vài lần, bạn ôi nếu bạn thấy được cả bọn chúng tôi rưng lệ v́ mừng cho sự thành công của bạn và phải chi bạn thấy được sự sửng sốt của Mỹ Tiên, Bích Nga, Trịnh Thị Sương, Đinh Phương Lan, Thanh “xă xệ”… bạn mới thấy bạn bè thương bạn và hănh diện v́ bạn đến chừng nào. Bao lời hỏi thăm nhắn nhủ đến bạn, tôi cũng một lần nữa đă để trôi qua.

Đó là năm 1998, nghe thiên hạ đồn toàn tin dữ về bạn, nào điện thoại nào email, bạn bè hỏi tôi tới tấp v́ ai cũng nghĩ tôi có máu mê văn nghệ, tôi lại sinh sống trong cái quĩ đạo bon chen, gặp gỡ nhiều chức sắc trong làng văn nghệ nên tôi là người có cơ hội gặp bạn nhiều nhất. Nào ngờ tôi chạy hỏi tứ tung kể cả email cho bạn nhưng không thấy trả lời và cuối cùng tôi vẫn không có một tin chính xác nào về bạn. Cái tính đểnh đoảng của tôi đă hại tôi nhiều thứ, số điện thoại của bạn tôi chẳng biết để lạc nơi nào sau mấy lần dời nhà đổi cửa. Khi vợ chồng bạn được anh Nam Lộc phỏng vấn trên truyền h́nh tôi lại một lần lỡ cơ hội để xem bạn nói chuyện. Nhưng nghe thuật lại, anh Khoa chồng bạn nói bạn chỉ bị giảm thị giác ḷng cũng thấy mừng. Đau đớn thay khi sáng thứ Bảy 10 tháng 3 vừa qua tôi được xem lại đoạn phỏng vấn này cũng chính là lúc gần 2000 người đang tiễn đưa bạn về nơi an nghỉ ngàn thu. Trời ơi sao lúc nào tôi cũng là người nhận tin trễ.

Nhớ lại năm ngoái, một người bạn thân đưa xem cuốn video và nói coi Ngọc Lan ḱa, vẫn giọng hát đó, vẫn dáng h́nh đó nhưng khi bạn di chuyển trên sân khấu lúc nào cũng được đưa dắt bởi hai vũ công chuyên nghiệp. Linh tính đă cho tôi biết , chắc là bạn bị bệnh thật rồi. Cặp mắt linh hoạt với cách nh́n sâu tận ḷng người của ngày nào h́nh như đă không c̣n hồn nữa. Tôi thấy ḷng bỗng quặn đau.
Mùng 7 tháng 03 năm 2001, khi tôi đang uống tách cà phê buổi sáng, chợt thấy h́nh bạn trên báo Người Việt, chưa đọc nhưng tôi linh cảm ngay chắc chẳng phải là tin vui. Sau khi đọc xong, tôi sững sờ. Trở về sở, tôi hốt hoảng, thẫn thờ đến nỗi việc thông báo cho bè bạn ở xa tôi cũng không c̣n làm được. Phone của tôi reo cả một ngày v́ bạn bè bốn phương tới tấp hỏi tin bạn. Tôi cố trấn tĩnh để c̣n làm được một việc mà cả một ngày sau tôi mới làm được là email cho đám bọnḿnh: “Báo cho bạn bè biết Thanh Lan đă vĩnh biệt chúng ta sau một cơn bạo bệnh ngày 6 tháng 3 năm 2001″.

Thôi thế là bọn tôi đă mất bạn vĩnh viễn thật rồi. Bạn ác quá, bạn nhất định không chịu dành cho chúng tôi một lần họp mặt. Tấm h́nh của bạn tôi cất giữ hơn 27 năm qua làm sao khoe với bạn đây. Bạn email cho Vơ Công Minh nói rằng h́nh bóng bọn tôi vẫn c̣n ở trong tim của bạn, bạn không nói thật v́ giờ đây bạn đă trốn đời và bỏ cuộc chơi. Sân trường Lư Thường Kiệt vẫn c̣n mở cửa mà sao bạn nỡ bỏ mặc chúng tôi. Bạn khôn quá, bạn quyết không chịu để cho “nhân gian kiến bạc đầu”. Trời xanh đă giúp cho bạn ăn gian khi bọn chúng tôi vẫn c̣n lang thang trong cơn mê nghiệp tại cơi trần gian. Bạn lại c̣n làm cho tôi thất hứa với con gái của tôi. Tôi vẫn nói là sẽ có ngày tôi dẫn cho cháu gặp cô ca sĩ hát hay bạn của bố. Bạn lại c̣n làm tôi khóc dù mấy chục năm qua tôi tưởng tôi chẳng c̣n có thể khóc được nưă. Bạn đă c̣n làm nhiều người nưă khóc dù tôi biết rằng những giọt nước mắt của chúng tôi chẳng thể nào xoa dịu nỗi đau đớn và mất mát của gia đ́nh bạn. Thôi hăy an nghỉ nhé cô ả đào của ngày xưa. H́nh bóng của bạn sẽ măi măi ở trong tim của bọn chúng tôi. Vĩnh biệt Ngọc Lan, vĩnh biệt Lê Thị Thanh Lan.

Hoàng Ngọc Môn viết lại thay cho nhóm bạn văn nghệ Lư Thường Kiệt 1968-1975 nhân giỗ thứ tư của ca sĩ Ngọc Lan.

8 Comments

  1. Ḿnh đồng ư bá viêt’ rất hay và cảm động, nhất là sự chân t́nh; đọc rố, bay giờ đọc lại vẫn làm ḿnh xúc động…

    Comment by TVH — 1/23/2006 @ 11:28 pm
  2. Su ra di cua Ngoc Lan chung nhu “unbearable” doi voi nhung nguoi mac du chua he co dip quen biet hoac gap mat. The moi biet duoc gia dinh, than huu va ban be co dau don den nhuong nao. Mot lan nua xin duoc thanh tam chia buon. Co le chung ta se thay an ui mot chut khi biet rang Ngoc Lan dang rat hanh phuc lam. Nang hien song o mot the gioi khong co dau thuong, han thu.

    Comment by danamie — 1/24/2006 @ 11:14 am
  3. Mac du chua gap Ngoc Lan nhung tieng hat va ve dep cua Ngoc Lan da lam toi choi voi va bon chon. Tieng hat cua Ngoc Lan la bat hu, doc nhat vo nhi. Ve dep cua Ngoc Lan that la mot ve dep cua mot nguoi phu nu VietNam, nhu mi va day thien cam!!!. Nhin cuoc doi hong nhan bac menh cua Ngoc Lan toi khong khoi roi le, thuong tiec cho mot bong hong qua ngan ngui. Neu biet duoc Ngoc Lan som hon toi hy vong co the khuyen Ngoc Lan vai loi de cuu van suc khoe cua `Lan. Toi khong bao gio tin Y hoc Tay Phuong 100% vi toi da nghien cuu nhieu ve mon Zen va duong sanh cua Nhat. Benh cua Ngoc Lan chi can an uong dung Zen cach la thoat duoc. Y hoc tay phuong khong tri duoc benh MS. Thuc pham theo Zen co the cuu duoc Ngoc Lan!!!. Oi dau don thay mot vien ngoc quy da qua doi som qua, dau don thuong cho bao nguoi. Neu ban nao biet duoc email cua gia dinh Ngoc Lan vui long cho toi biet dang toi cung chia xe noi dau nay. Neu nhu bi tai nan xe co ma mat thi noi la xui con nhu bi benh ma mat thi that la oan uong va dau buon. Benh cua Ngoc LAn co the tri duoc, toi tin tuong den 73%. Cung nhu ban Hoang Ngoc Mon toi cung la ke tre mat roi (late comer)- Ngoc LAN con dau nua, than oi!! That dau thuong cho toi. Nho den truyen Kieu cua Nguyen Du “Troi xanh quen thoi ma hong danh ghen…” Thoi khoc cung chang duoc gi…Chi tuc la Y hoc My va tay phuong chang cuu gi duoc Ngoc Lan… Bai hoc cho chung ta: Than minh minh phai lo cho dang hoang , dung tin tuong vao Tay nao het vi gia dinh toi cung da la nan nhan…. Than chao tat ca ban cung tu tuong.

    LE THANH NAM PHONG, AUSTRALIA
    email: [email protected]

    Comment by chava — 1/27/2006 @ 5:57 am
  4. Bạn H N Môn thân, Tôi đă viết cho bạn một bài khá dài nhưng v́ không rành cách thức khi gởi nó đă “bốc hơi” đâu mất hết. Nay tôi viết lại nhưng ngắn gọn, cốt ư để cám ơn H N Môn khi đọc được bài của bạn. Chúng ta là những fans của Ngọc Lan không phân biệt tuổi tác, quốc tịch, thành phần trong xă hội. Chúng ta đều chịu một cái tang chung – cho gia d́nh NL nóiriêng,và cho những người yêu mến NL khắp nơi trên thế giới- khi nàng gỉa từ mọi người để về bên kia thế giới. Chúng ta bàng hoàng, đau đớn, tiếc thương, thậm chí c̣n không tin đó là sự thật! Nhưng rồi chúng ta đành phải chấp nhận thương đau, cũng như chúng ta đă từng chấp nhận ngày 30 tháng 4 ba mươi mốt năm về trước… Tôi đă cám ơn bạn TNS v́ tôi đă đọc được tâm sự của chính tôi trong bài ” Tại sao tôi MÊ Ngọc Lan” dù tôi chưa từng gặp được nàng. C̣n về bài của bạn, tôi chỉ đọc được vào tháng 2 năm nay, trước khi tôi về VN trong dịp lễ Thanh Minh. Trước đây, tôi đă tưởng rằng NL sinh sống ở Nha Trang, học hành ở đó , c̣n nàng theo gia đ́nh về sống ở Saigon lúc nào, ở đâu tôi ko được rơ.Các năm trước,tôi đều có về Nha Trang chơi, và mỗi khi đi dạo chơi trên băi biển, hay ngang qua trường TH Phan Chu Trinh (?) hay ghé vào Nhà thờ Núi, tôi đă h́nh dung ra một NL thiếu nữ nhỏ nhắn, xinh đẹp mà e lệ đang ẩn hiện đâu đây, hơặc đang đứng với ban đồng ca trên bục gỗ của nhà thờ. Nhờ bạn, kỳ rồi, tôi đă đến trường THPT Lư Thường Kiệt ở Hóc Môn để thăm trường cũ của nàng, đúng ra là đưa nàng về thăm trường cũ. Ngày chủ nhật, sân trường vắng lặng dưới tàng cây bàng rợp bóng mát. Từ sân đ́nh Thới Tam Thôn đối diện với trường, tôi chụp vài bức ảnh ngôi trường, có NL mỉm cười trong b́a một CD tôi đă mang theo. Tôi sung sướng thầm nghĩ rằng trên kia nàng cũng mỉm cười, tuy hơi buồn v́ ko gặp được găp thầy xưa, bạn cũ…Tôi và người bạn ngồi uống nước dừa trong sân đ́nh, nơi một bàn nhỏ mà tôi tưởng tượng rằng ngày xưa, NL từng ngồi đây nghỉ mát, hay đang uống nước dừa thấm giọng để lát sau lên sân khấu diễn vỡ ” Ả đào giết giặc”…Nàng cười đùa vui vẻ, vô tư, và các bạn th́ ngồi đứng xung quanh,la hét đùa giỡn thậm chí xô đẩy nhau nhưng tuyệt nhiên không có bạn nào động đến NL, duy chỉ có những cặp mắt trầm trồ, ngưỡng mộ hướng về nàng một cách nhẹ nhàng, v́ sợ nh́n mạnh th́…” dây tơ sẽ đứt, chạm vào sẽ tan “…Rồi khi sắp hàng vào lớp, th́ thầy Giám thị đang “cốc đầu” cậu nầy,rầy la cô kia, nhưng khi NL đi ngang qua th́ thầy đă nở một nụ cười tươi tắn đượm vẻ hài ḷng cho cô bé ngoan ngoăn, dễ thương, dễ mến ! Bạn H N Môn ạ, các bạn rất có diễm phúc được là bạn với một người, mà theo MC Nam Lộc là ” ân sủng của Thượng Đế” gởi xuống cho chúng ta. Trong bài thơ “Khóc Ngọc Lan” của tôi,tôi cũng đă cho rằng NL là con đỡ đầu của các Thần Thơ ( Muses)v́ một con người b́nh thường làm sao có được tài sắc vẹn toàn như NL của chúng ta! Không có sự giải thích b́nh thường nào dược chấp nhận về lư do ra đi của nàng, chỉ có lư do huyền bí, thiêng liêng mới làm cho con người phải cam chấp nhận mà thôi! Tôi hy vọng bạn sớm đọc bài nầy để tôi sẽ l/l với bạn và tâm sự nhiều hơn, v́ tôi đến với ilovengoclan.com rất trễ, và tôi chưa có thời giờ đọc hết các bài viết của các bạn nữa!Mong đươc tin của bạn .Thân mến.Phan Sinh.(Melbourne,AUS)

    Comment by nickphan — 9/24/2006 @ 7:15 am
  5. Bạn H N Môn, Bạn viét hay quá và cảm động quá ! Tộ ko cầm được nước mắt khi đọc lại bài của bạn.Tôi chợt nẩy ra ư định gởi cho bạn vài câu trong bài hát của Edith Piaf (1915-63)nữ danh ca Pháp viét và hát cho người yêu Marcel Cerdan tử nạn phi cơ khi đi thăm Edith Piaf hát ở New York như sau: – Si un jour, la vie t’arrache à moi
    Si tu meurs, que tu sois loin de moi
    Peu m’importe si tu m’aimes
    Car moi je mourrais aussi.
    Nous aurons pour nous l’éternité
    Dans le bleu de toute l’immensité
    Dans le ciel plus de problèmes
    Dieu réunit ceux qui s’aiment !!!
    Tạm dịch ra thơ lục bát :
    Nếu như (anh) sẽ qua đời !
    Nếu như (anh) sẽ xa rời khỏi (em)
    !
    Nhưng ḷng (anh) vẫn yêu (em),
    Th́ (anh) yêu nhé, (em) xin theo (chàng)!
    Chúng ta đến cơi vĩnh hằng
    Trời xanh trong vắt bao la khôn cùng
    Dẫu cho mưa gió băo bùng,
    (Anh) yêu, xin chớ ngại ngùng chút nao
    Bởi v́ những kẻ yêu nhau
    Trời ban cho họ kiếp sau sum vầy!!!
    Bài hát ” Hymne à l’Amour” (Bài ngợi ca T́nh Yêu), nếu NL hát th́ hết ư !!!!Mến chào.

    Comment by nickphan — 9/24/2006 @ 8:00 am
  6. Nghẹn ngào —> xúc động —> và rơi lệ đó là cảm xúc của HG khi càng đọc sâu bài viết này!
    Thật buồn, nhưng ḍng kỷ niệm trên đây của bác Hoàng Ngọc Môn đă gợi cho riêng cá nhân HG biết bao nhiêu kỷ niệm ấu thơ, đặc biệt là mẹ của HG, bà vẫn thường nhắc đến những kỷ niệm đẹp trước năm 75, như loại thuốc CAPSTAN chẳng hạn, HG có nghe mẹ nói trước năm 75 rất thịnh loại thuốc này, và có 1 bài thơ rất hay về nó, bắt đầu từ những kư tự của tên thuốc:

    Cho Anh Phát Súng Tim Anh Nát (xuôi)
    Nhưng Anh Tin Số Phận Anh C̣n (ngược)

    Chỉ nhớ 2 câu đầu, bậc tiền bối lăo làng nào nhớ nổi bài này, chỉ giáo giùm HG với!

    03/04/2009

    Comment by Happy-ghost — 4/3/2009 @ 6:29 am
  7. Bài viết đă lâu, minh đă đọc nhiều lần nhưng đọc xong lần nào vẫn thấy ḷng ḿnh chùng xuống. Có lẽ v́ anh ấy viết như tâm sự với người bạn cũ, chân thật, mộc mạc và đầy ắp thâm t́nh.Cảm ơn bạn một lần nưă.

    Comment by LTK — 9/1/2009 @ 1:06 am
  8. Cháu là thế hệ 8x…hôm nay t́nh cờ lạc vào bài viết này của chú H.N.Môn, cháu rất xúc động và không ḱm được nước mặt Cháu nghe cô Ngọc Lan hát nhiều, giọng hát của cô ấy thật nhẹ nhàng, êm dịu và quả thực rất hay…Cháu là thế hệ sinh sau, và đang sinh sống và làm việc ở SG, cháu không biết nhiều về cô ấy, nhưng thông qua bài viết này, cháu đă t́m hiểu rất nhiều về cô NL và về thời kỳ cố ấyy sinh sống, về thế hệ của ba cháu và các cô các chu.. thực sự cháu đă tỏ rất nhiều điều mà có lẽ sống ở SG này… măi măi cháu không bao giờ biết đựơc..
    Xin tri ân bài viết này măi măi

    Comment by Cecilia — 11/13/2010 @ 12:14 am

Leave a comment

You must be logged in to post a comment.