I Love Ngoc Lan

Mưa phùn muà Xuân…

Mưa phùn mùa Xuân …

Năm nay tiết trời thay đôỉ đột ngột từ lạnh sang ấm làm cây cỏ chưa kịp nhú lộc đâm chôì thì muà Xuân đã về với Boston. Tội thật, những cành cây hãy còn trơ trụi bẽn lẽn trong nắng ban mai, ngơ ngác chẳng biết phải làm sao. Chúng đang khao khát một cơn mưa mùa Xuân để tiếp sức hồi sinh. Người ta cũng hôí hả lột bỏ những lớp áo dày cộm cuả mùa đông, chải chuốt lại để ra đường cùng khoe cái duyên dáng vơí Xuân, như trong câu thơ Nguyễn Du: “Đường xa nô nức yến oanh, chị em sắm sưả bộ hành du xuân.”

Trong tiết Xuân, tôi lại nhớ đến NL, như một cái gì đó rất riêng tư trong cuộc sống, như mỗi ngày vẫn liếc qua trang web này, mà chẳng biết mình xem cái gì hoặc mong đợi cái gì… Năm năm rôì đấy, từ ngày NL bỏ ta đi, và trang web đã đem lại niềm an ủi cho sự mất mát này. Tạo hóa bất công, nhưng có lẽ là định mệnh để nàng trở thành vĩnh cửu, không bị trải qua những già nua tàn nhẫn của thời gian… Đêm nay, giọng nàng đang thủ thỉ bên tai êm ái nhẹ nhàng từ chiếc CD, như nàng chúa Xuân đang tiếp sức cho tôi để tiếp tục đi trên con đường đời nhiều khúc quanh.

Tôi lại chuẩn bị ra đi, một hành trình mới ở một chân trời mới. Bâng khuâng giã từ Boston sau nhiều tháng ngày miệt mài, và dĩ nhiên tôi sẽ mang theo NL trong hành trang của mình, như ca khúc Lãng du:

“…Lãng du khắp nơi, anh với em cùng lênh đênh quên tháng ngày
Lãng du khắp nơi, anh ước mơ được ôm em trong nắng hồng…
Xin cho đôi ta luôn đắm say hương thời gian, luôn ngất ngay đời phiêu lãng ôi đẹp thay…”

Hay giọng nàng réo rắt hồn nhiên trong một ca khúc khác mà tôi quên tưạ bài:

“Đôi ta bên nhau say trong cung đàn
Đôi chân lâng lâng đôi tay êm đềm
Anh hỡi
Đôi mắt chan chưá đôi môi thơm nồng

Ôi đêm vui sao đêm vui mau tàn
Em nghe trong tim em vương u buồn
Thôi nhé
Hẹn đến một sớm xuân vui trong đời

Có đêm vui nào đừng tàn anh hỡi
Có câu ca nào ngàn đời vuong mãi
ân tình
Ôi êm đềm

Thôi chia tay nhau mai ta xa vời
Anh nơi chân mây em nơi phưong trời
Xin
Đừng buồn chi hỡi anh!

Mong sao mai đây đôi ta sum vầy
Bên nhau ta say sưa trong cung đàn
ôi
Một trời xuân ngát hương…”

Con đường đi dài vô định sẽ như ngắn lại khi có NL. Lòng có chút lo sợ hoang mang nhưng giọng nàng thân thương quá, vỗ về động viên an ủi tôi trong những chuyến độc hành và nhắn nhủ rằng mọi chuyện đêù sẽ tốt đẹp thôi. Người ta bảo hạnh phúc là do mình tạo nên, đừng đi kiếm tìm xa xôi mà có ngày vỡ mộng. Thế là tôi góp nhặt những gì đã và đang có để mong xây được hạnh phúc cho riêng mình. Kỷ niệm đong đầy Boston… Ở lại nhé, tôi đi… Đêm nay trời mưa phùn…

April 2006
TVH

1 Comment

  1. Đó là bài “Hãy yêu đời” trong CD “The best of Ngoc Lan” TT Làng Văn phát hành.Tony ơi, với bao kỷ niệm vui buồn, rời xa Boston, hành trang vào đời còn nhiều nặng nhọc phải mang, nhưng như Tony nói đó, có tiếng hát Ngọc Lan trên vai rồi, mọi thứ sẽ trở nên dịu dàng và nhẹ nhõm thôi. Đừng bâng khuâng nhiều,đừng vướng bận nhiều, cứ thanh thản bước chân đi. Hãy để cơn mưa phùn ở lại…

    Comment by Khitasay — 4/3/2006 @ 1:39 am