I Love Ngoc Lan

My nhan tu co nhu danh tuong / Bat hua nhan gian kien bach dau

| Ho Cong Tam

Austin, July 14, 2006

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

Đó là một câu thơ cổ mà tôi không còn nhớ tên tác giả, đại ý nói rằng xưa nay người đẹp tài hoa, ôi những đóa hoa phù dung trong cõi mộng, có khác chi mệnh số của các danh tướng xông pha nơi chiến trận, có mấy ai ở lại với cõi nhân thế đến ngày tóc bạc. Họ ra đi để thương, để nhớ lại cho những người ở lại. Nữ ca sĩ Ngọc Lan [Lê Thị Thanh Lan) cũng như nữ văn sĩ Lê Thao Chuyên [Lê Thị Kim Chi], người chị ruột cũng rất mực tài hoa của nàng đã bị một viên đạn oan nghiệt cướp đi mạng sống trong tuổi thanh xuân của một tài năng đang lên và tràn đầy hứa hẹn.

Tôi xin được ghé Khu Vườn Ngọc Lan để xin phép được post một bài thơ tỏ lòng “Vô Cùng Thương Tiếc Nhà Văn Nữ Lê Thao Chuyên [người chị ruột của Ca Sĩ Ngọc Lan] khi hay tin nàng Tử Nạn”:

Có một vì sao vừa mới tắt!
Một nhà văn nữ mới ra đi
Tang chung văn giới cùng chia sẻ
Thua thiệt riêng đâu chỉ một Chi!

Bóng Mây hay Bóng Mờ Hiu Quạnh!
Giọt Nước Mắt nàng như Thủy Tinh!
Còn đó Trang ình Thư Mắt Biếc!
Trước đèn tâm cảm cõi U Minh!

Nước Chúa lại thêm một dáng huyền
Trần gian đâu nữa nụ cười Chuyên!
Vô Cùng Thương Tiếc Tài Năng Mới!
Vĩnh Biệt! Xin chào cõi đảo điên!
[Hồ Công Tâm]

Ngọc Lan ơi! Lê Thao Chuyên ơi! Sao tai nạn lại có thể hẹn nhau xẩy ra dồn dập dưới một mái đại gia đình nhà họ Lê thánh thiện, cướp đi của chúng ta những hai nữ sĩ tài hoa mà tuổi đời còn quá son trẻ!

Hồ Công Tâm

1 Comment

  1. Nửa Cánh Thiên Đường có xót xa
    Nay chỉ hoang tàn một mình ta
    Ôm ấp nỗi thương yêu tiếc nuối
    Chia nỗi đau này đến phương xa

    Thảm họa không từ riêng một ai
    Tử sanh số phận đã an bài
    Sao sáng Chuyên, Lan đã vụt tắt
    Đuổi Theo Vệt Nắng còn thấy ai…

    Comment by minhtrang — 7/15/2006 @ 1:14 am