I Love Ngoc Lan

Lời Từ Biệt

| AngelNgocLan

Được tin xét đánh là bé Phan Thanh Phong vừa mới qua đời vào lúc 12:20 sáng ngày 2 tây tháng 8 sau 3 ngày nằm bệnh viện làm tôi nghẹn ngào muốn khóc, tim tôi như muốn ngừng đập, đầu óc tôi choáng váng bàng hoàng. Tin đau buồn này đến với tôi thật bất ngờ quá. Tôi cố moi trong trí óc hình ảnh của bé nhưng thật nhớ không ra vì ca đoàn của tôi có nhiều em bé quá, nhiều đến nổi có thể thành lập được một ca đoàn nhỏ. Huống hồ gì tôi đã ngưng sinh hoạt với ca đoàn một thời gian khá dài tuy tôi vẫn thường theo dõi tin tức sinh hoạt của ca đoàn qua e-mail. Mỗi lần nhận được e-mail cho hay anh chị nào lên xe hoa, anh chị nào mới có em bé, em bé nào vừa được rữa tội, ca đoàn đưa nhau đi chơi những đâu tôi đều biết hết và trong thâm tâm luôn chia sẻ những niềm vui đó và cầu nguyện cho họ. Có khi cũng nhận được nhiều tin buồn như thân hữu của người nào vừa mới qua đời làm tôi cũng buồn không kém khi chia sẻ những tan tóc với họ. Nhưng lần này tôi cảm thấy rất đau đớn khi nhận được tin bé Phong qua đời vì theo lời cha mẹ của bé cho biết bé chỉ mới được có 2 tuổi 8 tháng.

Ôi sao cuộc đời lại mỏng manh quá! Nhìn xác của Phong nằm bất động, trong tay nắm sâu chuổi có cây thánh giá làm tôi bật khóc. Bây giờ tôi đã nhớ ra bé rồi. Tôi có gặp qua bé một vài lần, bé rất dễ thương và hồn nhiên. Ba mẹ của bé nói bé là một đứa con rất ngoan, “active and outgoing”. Bé đi lễ mỗi Chủ Nhật với ba mẹ cho nên ca đoàn gặp bé thường xuyên và ai cũng thương mến bé. Không ngờ một tai nạn rủi ro đã cất đi cuộc đời non nớt của bé. Tôi biết không có lời gì có thể an ủi và xoa dịu được nỗi đau của ba mẹ của bé trong lúc này, chỉ biết lẳng lặng ôm chầm lấy họ và nói, “I’m so sorry!”, rồi bật khóc. Ba của bé nghẹn ngào nói với tôi, “You know how hard it was for me to write that e-mail announcing the death of my son…I thought to myself I shouldn’t be doing this…he should be the one to announce my death…nước mắt chảy xuôi chứ có chảy ngược bao giờ!” Tôi vừa khóc vừa vỗ vỗ sau lưng anh và gật đầu thông cảm, “I know…I’m so sorry, anh Trân.” Rồi tôi buồn rầu gục đầu xuống lần hạt và cùng mọi người trong phòng đọc kinh cầu nguyện cho bé. Tôi dâng bé lên cho Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria và cầu xin cho cha mẹ của bé được nhiều can đảm để vượt qua nỗi đau ghê gớm nàỵ

Sáng hôm sau đi dự Thánh lễ an táng của bé trong một khung cảnh trang nghiêm với sự hiện diện đông đảo của bà con thân thuộc và ca đoàn là những người bạn luôn đồng hành với ba mẹ của bé trong đời sống tôn giáo, tôi họp mặt với các bạn và cùng tập dợt sơ qua một vài bài hát cho tang lễ. Anh ca trưởng nhờ tôi cùng chị Hà hát solo bài “Con Vẫn Trông Cậy Chúa” theo lời yêu cầu của ba mẹ bé vì bài hát này họ luôn hát để ru bé ngủ lúc xưa khi bé còn gần kề bên họ. Anh ca trưởng nhờ cả hai cô gái hát vì phòng khi mủi lòng người này hát không nổi phải bật khóc thì người kia hát tiếp. Và quả thật như vậy. Sau phần chia sẻ đầy nước mắt của ba mẹ bé không ai hát nổi nữa. Ai cũng nghẹn ngào đau đớn khi nghe cha mẹ nói lời từ biệt bé. Cô cũng đau lòng nhìn chiếc hòm bé bé của cháu, Phong ơi! Cô bùi ngùi xúc động vì biết lát nữa khi hạ huyệt cháu chắc chắn cha mẹ của cháu sẽ tan nát cõi lòng vì mai đây không bao giờ còn được ôm ấp cháu nữa.

Xin mượn trang nhà ILoveNgocLan.com nơi đây để gởi gấm linh hồn của bé Gioan Phan Thanh Phong cho cô Ngọc Lan. Mong cô chăm sóc cho cháu và phù hộ cho gia đình của cháu còn ở lại nơi trần thế là ba mẹ và đứa em trai mới lên 10 tháng của cháu được nhiều hồng phúc của Chúa để có thể vượt qua những ngày tháng đau thương sắp tới khi phải đương đầu với sự mất mát quá to lớn của đứa con trai đầu lòng yêu dấu.

Cũng xin mượn nơi đây để nhắn nhủ với bé Phong rằng ai cũng rất thương bé và sẽ luôn cầu nguyện cho bé và gia đình. Bé mãi mãi là một “little angel” của ba mẹ và của mọi người. Cô xin hát lại bài “Con Vẫn Trông Cậy Chúa” để ru bé giấc ngủ cuối cùng:

Con vẫn trông cậy Chúa
Lòng Con Tin Tưởng nơi Ngài
Con hy vọng vào Ngài
Đời con nương bóng Chúa Thôi
Con xin trao về Chúa
Niềm tin và ước mơ này
Được quên đi những âu lo
Tìm vui theo bước chân Cha…

Con luôn trông cậy Chúa
Khác nào em bé ngủ yên
Trong tay mẹ hiền, bên lời yêu mến
Tình Chúa mãi mãi theo con
Cho tâm hồn dù trong mưa gió
Mãi mãi bình yên, mãi mãi bình yên…

Peace be with you always.

Love,
cô Trang

4 Comments

  1. RIP be Phong!

    Donny

    Comment by admin — 8/6/2006 @ 4:43 pm
  2. I feel your pain.
    Take care,

    Comment by obsessions — 8/8/2006 @ 10:56 am
  3. … Thật đau lòng và còn đau lòng nhiều năm nữa … Sự tiếc thương đó phải vơi đi bằng những nỗi mạnh mẻ của tâm hồn thì cơn đau mới thuyên giảm! Mình có 2 đứa em vì tai nạn đã qua đời lúc còn nhỏ . Nhưng cho đến nay vẫn chưa quên được nỗi đau măc dù đã hơn 40 năm qua !
    Cầu xin Thượng Đế phò hộ cho cháu bé, cho Ngọc Lan … và tất cả những người phải ra đi … trong nỗi bất chợt !

    Thuongtiec_NL

    Comment by Thuongtiec_NL — 8/8/2006 @ 3:03 pm
  4. Nhưng lắm khi ta không muốn NHỮNG NIỀM THƯƠNG NHỚ đó phai mờ trong ta bằng sự mạnh mẽ của tâm hồn vì ta sẽ mất đi vĩnh viễn hình ảnh mà ta thương yêu nhất trong lòng ta !
    Tuy khá mâu thuẫn nhưng ai đã từng đau khổ và tiếc thương thì sẽ hiểu thấu được tâm trạng này!

    XIN THÀNH THẬT CHIA BUỒN CÙNG BỐ MẸ VÀ NHỮNG NGƯỜI THƯƠNG YÊU CỦA CHÁU PHONG !

    Thuongtiec_NL

    Comment by Thuongtiec_NL — 8/8/2006 @ 10:11 pm