I Love Ngoc Lan

LỠ HẸN

| Phobiensuongmu

Cảm xúc từ CD “Tình Ca Châu Đình An” qua tiếng hát Ngọc Lan…

Vậy là anh đã lỡ hẹn với em thật rồi.

Mới hôm qua thôi, khuôn mặt “mùa Thu” của anh còn ngời lên một nụ cười vô cùng hồ hởi báo tin anh sẽ bay vào thăm em, anh sẽ mang theo CD nhạc “Tình ca Châu Đình An” mà Ben Lai gửi tặng, như em đã biết, anh đã nâng niu và “cưng” nó như ngọc. Và tất nhiên, niềm háo hức nhất vẫn là cái ước muốn được cùng em thưởng thức hai nhạc phẩm “Phố vắng” và “Hai lối” cùng giọng đọc thủ thỉ của Ngọc Lan trong CD này giữa một nơi chốn riêng tư nào đó giữa lòng Sài Gòn. Vậy mà…

Niềm ước muốn thật kỳ bí. Ngay cả những trận mưa đêm ầm ầm trên mái tôn cũng trở nên tuyệt diệu. Kỳ lạ, ước muốn có gì là lớn lao đâu: chỉ một chuyến bay ngắn, một cuộc hẹn hò chơi vơi, một ly rượu chát đắng hòa cùng một tiếng ca châng lâng nặng đời ấy. Bên em một đêm. Một đêm thôi. Rồi anh lại sẽ cách xa thành phố này. Chẳng còn gì nữa cả ngoài một nỗi xa vắng em. Vậy mà vẫn náo nức lòng.

Đất trời đã vào Thu rồi. Mùa mưa vần gió vũ. Cái lãng mạn của mùa Thu võ vàng xưa, nay đâu hỡi? Mà nơi nào cũng thấy thương tích do những cơn bão tai ác gieo rắc. Những người mẹ, người chị vai gầy trĩu nặng gánh âu lo xênh xang trong gió lũ. Ngoài Bắc mưa bão hung hãn quá. Xót lắm, mấy vùng ngoại ô cửa nhà xác xơ vậy, mà dân tình lại còn phải tháo thân nháo nhác chạy bão.

Vậy mà, chẳng hiểu nổi đất trời, lại hào phóng ban tặng cho nơi đây một đêm thật tráng lệ. Một bầu trời sao chấp chới những hạt sương li ti trải ra trên đầu như một tấm lưới khổng lồ tuyệt đẹp, thầm lặng, tinh tường không thể tưởng được. Trong một khoảnh khắc, anh đã tự hỏi mình giá như anh biết được niềm say mê này sẽ đi về đâu… Rồi tự nhủ lòng rằng: thôi, hãy coi em như là một hình ảnh. Chỉ là một hình ảnh mà thôi! Anh sẽ cố gắng để không tập nhồi vào đầu anh những mơ ước quá lãng mạn về em. Vì anh hiểu sẽ chẳng để làm gì nữa cả. Không nên chút nào đâu, phải không em? Ti vi lại vừa phát một bản tin nguy cấp: thêm vài con đê nữa bị lũ phá vỡ.

Anh lỡ hẹn thật rồi. Công việc đã không thu xếp nổi – Đành gác lại thôi. Nhưng ai sẽ thay anh mang đến cho em những bài tình ca Ngọc Lan dang dỡ ấy? Hẹn lại một ngày nào sau, có làm em buồn?

Nhưng em biết không. Lỡ hẹn rồi. Anh lại tiếc nhớ vòng tay em mỗi lần đón anh ở phi trường, nó sống động, bừng bừng, run rẩy, đầy khổ đau… Khuôn mặt em cúi gần, gần đến mức anh không nhìn thấy gì nữa, chỉ còn thấy đôi mắt em, đôi mắt màu nâu chói ngời có hàng mi cong vút như mái vòm nhà thờ, đầy u uẩn, vẫn đẹp như thế, vẫn mãi mãi có uy lực đối với trái trim anh, đến nỗi tim anh đập rộn ràng muốn vỡ ra vì đau đớn. Để rồi hôm sau một mình lầm lũi ra phi trường, anh bỗng ghê sợ cái cảm giác khi chiếc máy bay rùng mình nện dữ dội vào đường băng rồi gào lên đau đớn. Tiếng gào đơn điệu, cô đơn, tuyệt vọng và buồn nản vô cùng. Vì nó mang anh đi xa em, và chúng ta sẽ lại là hai thành phố.

Đôi môi anh bất chợt rung rung trong một nụ cười tối tăm như đất.

Cuối Thu 2005

1 Comment

  1. Một ngày, hai bài viết, chuyện ba bốn người, và nhiều dấu chân tình nhân 🙂 Thú vị phải không TC & PT? 🙂

    Comment by TVH — 10/24/2006 @ 3:46 pm