I Love Ngoc Lan

NHỚ!

| Phobiensuongmu

“Cuộc tình ngỡ đã xa xưa
Đã xanh xao từ thuở nào
Chợt người đến với tim ta
Xóa tan đi một mảnh đời
Cuộc tình quý giá mong manh
Có chơi vơi ngược dòng đời
Nghìn trùng dòng sông có vui…”

Cũng bởi giữa đêm nay, tiếng hát mong manh Lan chợt phảng phất trong góc phòng chật chội này. Lan hát, từng giọt Ngọc Lan buồn tê dại. Những nốt nhạc cũng chợt buồn lây… “Em như một nụ hồng“… Đêm nay, là đêm của năm thứ 6, Lan ra đi. Lan đi, dẫu vầng hào quang rực rỡ còn mãi ở lại, nhưng bóng tối tiếc thương vẫn không sao dứt. Nhớ Lan, tiếc Lan, là tiếc nhớ một nhan sắc buồn, một nụ cười buồn, một đôi mắt buồn, một giọng ca buồn. Một chữ buồn vận vào định mệnh. Và nhớ Lan, cũng bởi vì Lan, một nghệ sĩ sống có tình với đời này.

Biết bao người nhớ thương Lan vẫn về đây mỗi ngày. Làm thơ ca, nhật ký, tùy bút… cũng bởi nguồn cảm xúc mà Lan mang đến vẫn âm ỉ bập bùng. Một Bóng Lan Gầy run rẩy miên man, một nỗi rung động u hoài Hỡi Lan. Mà mỗi lần đọc, mỗi lần nghe, là mỗi lần lòng lay động rưng rưng.

Rồi một ngày, và một ngày nào đó, nếu em cảm thấy cô đơn, thì em ơi, xin hãy quay về đây. Nhớ khi xưa tiếng ca em đã sưởi ấm lòng anh… (Donny – Thuy Trang)

Nước cuốn qua cầu ngàn năm còn xao xuyến (Danny Tran- Thuy Trang)

Dậy Lan hỡi, dậy…trở về trần thế
Với bao người đang sống trong hôn mê (Minh Trang)

Để từ đó làm thành khoảng cách – một khoảng cách đủ làm chới với một bàn tay, một mắt nhìn và một nhớ thương. (vothuong)

Trong tiết Xuân, tôi lại nhớ đến NL, như một cái gì đó rất riêng tư trong cuộc sống, như mỗi ngày vẫn liếc qua trang web này, mà chẳng biết mình xem cái gì hoặc mong đợi cái gì (TVH)

Cuộc sống vẫn trôi, có khi êm đềm, có khi ồn ã, có khi khóc thầm, có lúc cười vang. Nhưng tiếng hát Lan thì vẫn bất biến, buồn nhưng luôn mang lại niềm ủi an, dù có lúc nhỏ nhoi. Đêm nay, một đêm nhớ Lan, trong hàng nghìn đêm nhớ khác, có thêm một chút khắc khoải, rằng: Lan ơi, NHỚ!

2 Comments

  1. Đêm nay sẽ vì nhớ…ôm gối chăn não nề

    Comment by minhtrang — 3/14/2007 @ 7:26 am
  2. Nhớ 2 🙂

    Bài viết làm mình nhớ đến tựa bài nhạc NL hát chung với Trịnh Nam Sơn: Nhớ!

    Nhớ ngày em đi
    Nhớ lần chia ly
    Biết nói chi hỡi người
    Tieng khoc hay tieng cuoi
    Người dấu đi vội vã

    Có lẽ em bây giờ
    Đã biết tôi vẫn chờ
    Và vẫn mong em về bên mình

    Chỉ nhớ đến kỷ niệm xưa
    Đầy những cơn bão tình

    Cách viết có đổi thay, nhưng tình cảm thì vẫn không đổi, TC nhỉ? À, đang dói bụng, nên phải nhắc đến quán Nhớ (bánh xèo) nữa! Chẳng biết bây giờ nó có còn không nhỉ?
    Một chút “tào lao” cho vui! 🙂

    Comment by TVH — 3/14/2007 @ 5:04 pm