I Love Ngoc Lan

Ngọc Lan

Tuần rồi trong một buổi tiệc của một người bạn, tôi được xem một chương trình văn nghệ có tính cách quy mô và hấp dẫn. Trong đó có một người ca sĩ trẻ trình bày bài nhạc Ngọc Lan thật đạt. Lòng tôi cảm thấy vui. Lời nhạc đầy chất thơ. Tôi nhớ và liên tưởng đến nữ ca sĩ khả ái Ngọc Lan. Bài nhạc tuy đã được viết vào những năm tiền chiến, nhưng tôi tưởng chừng như nó đã biến thành một thiên đệnh mệnh rủi ro cho người ca sĩ cùng tên. Hôm nay chép lại, xin gởi đến tặng tất cả các bạn nào đã từng yêu Ngọc Lan.

NGỌC LAN
Tác giả Dương Thiệu Tước

Ngọc Lan giòng suối tơ vương mắt thu hồ dịu ánh vàng.
Ngọc Lan nhành liễu nghiêng nghiêng,
Tà mấy cánh phong nắng thơm ngoài song.
Nét thắm tô bóng chiều, giấc xuân yêu kiều, nền gấm cô liêu.
Gió rung mờ suối biếc, ý thơ phiêu diêu!

Ngón tơ mềm chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng.
Dáng tiên nga giấc mơ nghệ thường lỡ làng.
Ngọc Lan giọng ướp men thơ, mát êm làn lụa bóng là.
Ngọc Lan trầm ngát thu hương,
Bờ xanh bóng dương phút giây chìm sương.

Bông hoa đời ngàn xưa tới nay.
Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây, cho tơ trùng đờn hờ phím loan.
Thê lương mây nước sắt se cung hàn,
Ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong hương thắm.
Nhớ phút khuê ly, hồn mê tuyết hoa Ngọc Lan.

Mờ mờ trong mây khói, men nồng u ấp duyên hững hờ.
Dần dần vương theo gió, tơ lòng dâng bao cùng thương nhớ.

Comments Off on Ngọc Lan

No Comments