I Love Ngoc Lan

Tuỳ Bút: Tháng Năm cho Mẹ …

Tháng năm bầu trời xanh thẳm. Chen vào đó là màu xanh non ngọt ngào mát rượi cuả lá làm lòng người dịu lại trong những khoảnh khắc ưu tư . Muà xuân muộn làm cỏ cây đua nhau khoe sắc như thể mùa hè sắp đến nơi . Vội vã như cơn gió rúng động những cánh hoa trắng bay lả tả, thích thú liên tưởng những bông tuyết rơi … Tôi luôn bắt đầu những đoạn văn bằng cảnh vật; chắc đó là một phần đời không thể tách rời được… Đó là Mẹ thiên nhiên… Xỏ chân vào đôi giày, tôi có thể đi lang thang hoà mình vào không gian và quên đi sự hiện hưũ cuả mình … Thử bỏ giày đi chân đất để có nghe mát lòng bàn chân, nằm bệt xuống bãi cỏ để nghe mùi cỏ mới cắt thơm thơm, để về vơí cội nguồn sau nhiều ngày phiêu bạt …

“Hình bóng cố hương nghìn năm
Gọi ta như sóng xô bờ
Thành những bước chân mộng du
Men theo lối về quê cũ
Để nghe con sông con suối với mái tranh cây đa đầu làng
Thầm trách những câu thật đau
Người đi đi mãi mơ về …”

http://www.youtube.com/watch?v=U1_n4b2oTSQ

Ngọc Lan đứng đó trong chiếc aó dài xanh biển, đội khuyên bạc, cất giọng hát gợi nhớ quê hương, bên cạnh Duy Khánh… Hai người đã ra thiên cổ nhưng bất tử trong lòng người mộ điệu… Cảm ơn Asia đã cố tình ghép đoạn hình ảnh này vào trong DVD mới nhất để ta còn thấy một chút Ngọc Lan, tưởng nàng vẫn còn đó và góp mặt trong gia đình Asia như thưở nào …

“ Tiếng hát tơ mềm
Với dáng yêu kiều
Đã làm người mê đắm
Trút hết tâm hồn
Vơi hết xuân xanh
Tặng cuộc đời ngoài sân khấu”…

Tình ca sỹ, Ngọc Lan đã dâng hết con tim cho nghệ thuật. Niềm mong ước cuối đời, chị hướng trái tim về quê hương vơí niềm ao ước như chị hát “tôi hay nhớ về quê nhà vào buổi chiều, nhất là những buổi chiều mưa rơi…” Cùng xem lại “Con đường tôi về” với Ngọc Lan…

http://www.youtube.com/watch?v=QEjVey-t66Q

“…Khi tôi về, tình quê hưong ngạt ngào
Khi tôi về, lòng yêu thương dạt dào
Kỷ niệm xưa năm nào
Đầy vơi trong tim đau…

…Con đường tôi về, còn đó như xưa,…
Cha về từ tù, đau thương hao mòn,
Mẹ quê gầy còm, mong manh áo vá
Vá được áo đời, hồn rách tả tơi…”

Bài hát cuối cùng hát trực tiếp trên sân khâú Asia, Ngọc Lan hát cho quê hương Việt Nam, nơi mà chị mong mỏi được về nhưng sức khỏe không cho phép. Bây giờ thoát nợ trần, có lẽ chị đã bay bổng tìm về quê mẹ và kỷ niệm xưa…

Tháng năm là lễ Mẹ… Hãy cùng nhau nghe lại Liên khúc Mẹ với hình ảnh thân thương Ngọc Lan để cảm thấy hạnh phúc cho những ai còn Mẹ, để chia buồn cho những ai đã mất Mẹ trong cuộc đời, cũng như đau xót cho những người Mẹ bị mất đi những người con yêu dấu…

Chuyến lữ hành cuả cuộc đời thường đưa chúng ta đi nhiều nơi, học hỏi tìm tòi để khôn lớn và trưởng thành, nhưng không cho phép mình mất gốc quên nguồn. Một ngày đẹp trời, chân dừng lại bên rào, ta tìm lại một hình ảnh thân yêu khi vẫn còn hiện hữu… Đó là niềm an ủi và hạnh phúc to lớn trong cuộc sống…

TVH
5/2007

2 Comments

  1. Hi TVH,

    I am curious when I read your last paragraph.
    “Mot hinh anh than yeu khi van con hien huu..”
    Do you imply one’s mother or something even more general? parents, friends, lover?
    Anyway, I totally agree..

    Happy mother day to everyone

    Paul

    Comment by paulnguyen — 5/11/2007 @ 7:59 pm
  2. Well Paul, I implied “mother”, but if you picture someone else, that’s fine too! 🙂 The idea was from the song “Một sớm mai về” with the sentence “mẹ già ta đó, dõi bước bên rào…”

    TVH

    Comment by TVH — 5/12/2007 @ 12:38 pm