I Love Ngoc Lan

SLOW DANCE

Hôm nay, M&M nhận được một bài thơ thật cảm động, mến gởi đến tất cả các bạn cùng đọc.

SLOW DANCE

Have you ever watched kids
On a merry-go-round?
Or listened to the rain
Slapping on the ground?
Ever followed a butterfly’s erratic flight?
Or gazed at the sun into the fading night?
You better slow down.
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.
Do you run through each day
On the fly?
When you ask How are you?
Do you hear the reply?
When the day is done
Do you lie in your bed
With the next hundred chores
Running through your head?
You’d better slow down
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.
Ever told your child,
We’ll do it tomorrow?
And in your haste,
Not see his
sorrow?
Ever lost touch,
Let a good friendship die
Cause you never had time
To call and say,”Hi”
You’d better slow down.
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.
When you run so fast to get somewhere
You miss half the fun of getting there.
When you worry and hurry through your day,
It is like an unopened gift….
Thrown away.
Life is not a race.
Do take it slower
Hear the music
Before the song is over.

This poem was written by a terminally ill young girl in a New York Hospital. This young girl has 6 months left to live, and as her dying wish, she wanted to send a letter telling everyone to live their life to the fullest, since she never will.

13 Comments

  1. Bài thơ rất cảm động. Thật tội nghiệp cho kiếp người phải chịu đựng cảnh sinh ly tử biệt. Thôi thì khi còn sống mình ráng sống hết mình và làm những điều tốt để khi xuôi tay nhắm mắt không phải hối tiếc điều chi, thảnh thơi bình an về bên kia thế giới. Cảm ơn M&M đã đăng bài thơ này.

    Comment by AngelNgocLan — 9/21/2007 @ 5:30 am
  2. Một bài thơ đầy ý nghĩa, những lời nhắn nhủ giá trị. Thật kiếp người quá ngắn ngủi, sao ta cố bon chen…please slow down!!

    Cầu chúc cô bé đầy niềm tin, thanh thản tâm hồn.
    Cảm ơn M&M thật nhiều, M&M bạn khỏe không, sao lâu quá không thấy về thăm nhà?

    Comment by hanhphucdiudang — 9/21/2007 @ 6:37 am
  3. Nếu có chọn lựa không biết mình nên sống đến bao lâu? Lục tuần? Thất tuần? Bát tuần? Cửu tuần?….?
    Cảm ơn HPDD, M&M vẫn khoẻ và vẫn quanh quẩn trong nhà NL, chỉ tại Thy tỉ tỉ bận rộn không chịu ngó sau rèm nên không thấy mặt đó thôi 🙂

    Comment by M&M — 9/21/2007 @ 2:14 pm
  4. Oi kiep nguoi sao qua be bang

    Comment by obsessions — 9/22/2007 @ 4:07 am
  5. Lời nhắn nhủ giản dị ” life isnot a race” nhưng không phải ai cũng nhận ra để ” slow down”. Cảm ơn M&M đã đăng bài này:)

    Comment by Kimthanh — 9/22/2007 @ 7:09 am
  6. Obsessions ơi, bạn khoẻ không? Mọi việc vẫn tốt đẹp? Lâu quá mới nhìn thấy bạn, tưởng bạn đã quên ngôi nhà thương yêu Ngọc Lan rồi. Bạn “lặn” hơi lâu đấy nhé, hơi cũng dài thật…nếu là Angel thì chỉ “lặn” được 3 ngày rồi…nổi trở lên lại 🙂 Hy vọng sẽ gặp được bạn trên này nhiều hơn. Chúc một cuối tuần vui vẻ.

    Comment by AngelNgocLan — 9/22/2007 @ 7:10 am
  7. cac ban gioi thiet,HG hieu ji` chit lien!!!!>.

    Comment by happy_ghost — 9/23/2007 @ 1:40 am
  8. 🙂

    Comment by vuongngocyen — 9/23/2007 @ 7:03 am
  9. HG ơi, vậy thì chắc phải nhờ tới anh Phan Sinh hay anh Tu Mi ra tay nghĩa hiệp thông dịch dùm. Tại vì bài này là bài thơ cho nên nếu dịch ra tiếng Việt cũng nên có vần điệu thì nghe mới hay.

    Anh Phan Sinh và anh Tu Mi đâu rồi? SOS!!! HELP!!!:)

    Comment by AngelNgocLan — 9/23/2007 @ 8:32 am
  10. Very nice poem, she’s a great girl.

    Comment by Tulip — 9/23/2007 @ 2:43 pm
  11. Xời! Có vậy mà cũng tri hô “cứu rỗi” với “cứu đắm… tàu”! Đây, ai hiểu được thì hiểu còn nếu vẫn không hiểu thì… ráng chịu!

    Đã xem trẻ cứ theo dòng
    Trên xe hội chợ quay vòng nhao nhao?
    Hay từng nghe tiếng trên cao
    Mưa sa xuống đất nháo nhào gõ ran?
    Trông theo bướm lượn lan man?
    Ánh dương nhìn ngắm đến tràn qua đêm?
    Ai ơi xin chớ vội thêm
    Bớt đi tốc độ nhảy êm từ từ
    Dù cho khiêu vũ có cừ
    Nhạc đâu còn mãi hãy thư thả nào
    Mỗi ngày quý giá biết bao
    Nghĩ xem vội vã lao xao ích gì?
    Ngỏ lời chào hỏi mấy khi
    Chưa nghe tiếng đáp đã đi mất rồi
    Cuối ngày lửa bỏng dầu sôi
    Trên giường có vẫn lôi thôi nghĩ hoài?
    Bao nhiêu việc khác cho ai
    Sao không yên giấc mộng dài trong đêm?
    Ai ơi xin chớ vội thêm
    Bớt đi tốc độ nhảy êm từ từ
    Dù cho khiêu vũ có cừ
    Nhạc đâu còn mãi hãy thư thả nào
    Đã từng hứa trẻ biết bao
    Ngày mai chờ mãi cớ sao không thành?
    Vội chi mà để hoành hành
    U sầu cho trẻ lại đành làm ngơ?
    Đã từng mất dấu thờ ơ
    Bạn xưa hữu cũ bến bờ nay đâu
    Làm sao giữ được bền lâu
    Lật đà lật đật sáng đầu cuối đêm
    Ai ơi xin chớ vội thêm
    Bớt đi tốc độ nhảy êm từ từ
    Dù cho khiêu vũ có cừ
    Nhạc đâu còn mãi hãy thư thả nào
    Mỗi khi vội vã xôn xao
    Chóng đi tới đích làm sao có giờ
    Nhẩn nha háo hức trông chờ
    Bao nhiêu vui thú lửng lơ giữa đường
    Âu lo sốt vó bốn phương
    Ngày đêm rong ruổi phong sương suốt đời
    Khác gì quà tặng đánh rơi
    Chưa hề mở gói ngỏ lời với ai
    Cuộc đời đâu phải miệt mài
    Chạy đua bỏ phí chuỗi ngày như mơ
    Từ từ sánh bước quay tơ
    Lắng nghe khúc nhạc đừng chờ dứt ngang.

    Comment by Tu Mi — 9/23/2007 @ 6:14 pm
  12. PS có đọc bài thơ này, dịnh trốn luôn cho tiện việc sổ sách, nhưng lại trở về thăm nhà, thấy HP nói ” hỉu là chít lìn” và AngelNL kêu la SOS quá chời nên, sẵn thấy Tu Mi đã ra tay nên PS góp mặt cho vui! Bài thơ này làm PS nhớ đến bài “Le Lac” (Cái Hồ) của Lamartine, thi sĩ Pháp vào thế kỷ 18 có những câu sau:
    ” Ô temps, suspends ton vol! et vous, heures propices,
    suspendez votre cours!
    Laissez-nous savourer les rapides délices
    Des plus beaux de nos jours!”….
    có nghĩa:
    ” Thời gian hỡi, hãy dừng ngay bước lại!
    Phút vui ơi, hãy chậm bước chân đi!
    …Để ta còn hưởng được những ngày vui,
    Tuy ngắn ngủi, nhưng tuyệt vời trong cuộc sống!…”

    Hai câu đầu do một thi sĩ tiền bối Việt Nam đã dịch mà PS không nhớ tên, còn 2 câu sau PS nặn óc nhớ ko ra nên rán dịch cho đủ bộ, các bạn thông cảm! Và dưới đây là bài thơ SLOW DANCE mà PS tạm dịch là ĐIỆU VŨ CHẬM, dịch theo kiểu “lộn xộn” giữa thơ mới và lục bát.

    Bạn đã từng bao giờ
    Ngắm những đứa bé con
    Trên vòng quay ngựa gỗ?
    Hay mãi nghe tiếng mưa
    Tí tách trên mặt lộ?
    Từng dõi mắt trông theo
    Cánh bướm chập chờn bay,
    Hoặc đắm nhìn ánh dương
    Trong chiều hôm bãng lãng?

    Bạn ơi, xin hãy chậm dần
    Đừng quay nhanh quá, hãy dành bước chân.
    Thời gian ngắn ngủi cõi trần,
    Bài ca nào cũng đến phần chia tay!

    Mỗi ngày công việc đa đoan,
    Bạn chào một tiếng, không màng người thưa,
    Đêm về, nhà vắng, giường khuya,
    Chập chờn giấc ngủ, bộn bề lo toan.

    Bạn ơi, xin hãy chậm dần
    Đừng quay nhanh quá, hãy dành bước chân.
    Thời gian ngắn ngủi cõi trần,
    Bài ca nào cũng đến phần chia tay!

    Khi nào bạn bảo với con,
    Cha còn bận lắm, đến mai hãy làm!
    Chẳng nhìn ánh mắt bé ngoan
    Long lanh giọt lệ, tủi buồn xót xa!

    Có khi bạn quý đến nhà,
    Mà vì lỗi hẹn, hoặc là lo toan.
    Mất đi tình nghĩa bạn vàng,
    Không lời thăm hỏi, ngỡ ngàng bạn đi!

    Bạn ơi, xin hãy chậm dần
    Đừng quay nhanh quá, hãy dành bước chân.
    Thời gian ngắn ngủi cõi trần,
    Bài ca nào cũng đến phần chia tay!

    Khi bạn hối hả ra đi
    Đến nơi nào bạn muốn ,
    Là bạn đã mất đi một nửa niềm vui
    Vì lo âu, hối hả dọc đường
    Làm bạn chẳng nhận ra nhiều cái đẹp.
    Giống như thể nhận gói quà gởi tặng
    Mà ném đi chẳng kịp mở ra xem!

    Đời người nào phải chạy đua,
    Đừng đi nhanh quá, hãy dành bước chân.
    Nhạc hay, lời hát ân cần,
    Bài ca nào cũng đến phần biệt ly!

    PS xin gởi đến các bạn, đặc biệt cho happyghost, “conmadzuidze”, con ma dzui dzẻ làm PS nhớ đến mẹ PS, mỗi khi PS học bài hay ca hát tiếng Tây, gặp chữ nào bí thì hay hỏi mẹ. Mẹ vừa làm bếp, may áo quần cho con (PS có 8 anh em!) vừa dạy cho PS, khỏi tra tự điển. Hôm trước đọc bài của ai thấy nói ăn bánh beignet, bánh croissant là PS nhớ đến mẹ ngay. Mẹ hay nấu daube (thịt bò nấu rượu vang),hoặc bouillabaisse (soupe tả pín lù có tôm,cua,cá,củ cải trắng,cà chua,rau thơm…) một nồi “tổ bố” bây giờ nhớ đến còn thèm mà không sao nấu lại đdược một nồi như vậy nữa! Mẹ PS đã qua đời 14 năm rồi, tại VN. Sorry, bài thơ làm PS nhớ mẹ, xin lôĩ các bạn. Mến,PS.

    Comment by nick phan — 9/24/2007 @ 12:59 am
  13. Wow…cảm ơn anh Phan Sinh và anh Tu Mi nhiều thật nhiều đã ra tay tương trợ cứu vớt một mảnh đời tị nạn không biết làm thơ như Angel 🙂 Hai anh thật là tài giỏi, văn thơ đầy một bụng, chia bớt cho Angel vài mảnh vụn để lâu lâu Angel có thể “mần thơ mần đồ” với 🙂 Angel thấy hai anh sao làm thơ “dễ phát ớn”, còn Angel làm thơ thì “dở thấy ớn”…buồn quá đi thôi! 🙁 Mà phải công nhận fans của Ngọc Lan hầu như ai cũng có nhiều biệt tài nhỉ…làm Angel thấy hãnh diện dùm Ngọc Lan luôn á 🙂

    Mến chúc hai anh nhiều sức khoẻ và luôn vui vẻ nha. Thanks for answering my prayers 🙂

    HG ơi, bây giờ đã “hiểu sống liền” chưa? 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 9/24/2007 @ 5:53 pm