I Love Ngoc Lan

Tuỳ bút

Biển tuyết

Trên bờ biển, một mối tình chợt đến chợt đi như bọt sóng tan nhanh vào đại dương. Biết vậy, nhưng người ta vẫn cứ làm, như caí bản năng của loài người muốn yêu và muốn được yêu… Trong tiếng sóng rì rào, có giọng Ngọc Lan thì thầm:

Đừng bao giờ anh hỏi:
Vì sao ta yêu nhau?
Vì sao môi em nóng?
Vì sao tay anh lạnh?
Vì sao thân em rung?
Vì sao chân không vững?
Vì sao, và vì sao?

Đúng rồi, đôi khi không cần hỏi, mà hiểu nhau qua ánh mắt, qua nụ cười, qua cái siết tay thân aí … Một chút rồi thôi cũng được em nhé! Có mất gì đâu ngoài một nỗi đau! Rồi bảo nhau đừng nên nghĩ ngợi xa xôi, vì ta biết ra sao ngày sau!

Hãy nói về cuộc đời, khi tôi không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới?
Ngoài trống vắng mà thôi.
Thụy ơi, và tình ơi!

Như loài chim bói cá, trên cọc nhọn trăm năm.
Tôi tìm đời đánh mất, trong vũng nước cuộc đời, trong vũng nước cuộc đời.
Thụy ơi, và tình ơi!

Ngụp lặn trong nước biển, thấy mặn chát đôi môi, thâý cay cay mi mắt, thấy rùng mình như nứơc lạnh trôi ngược vào lòng, như có tuyết rơi trên bờ biển vắng! Không có biển tuyết đâu em nhỉ! Em chỉ cươì rồi khẽ hát baì Sang Ngang. . .

Thụy bây giờ về đâu?
Anh là chim bói cá, em là bóng trăng ngà.
Chỉ cách một mặt hồ, mà muôn trùng chia xa.

Chưa bao giờ thấy chim bói cá ra sao, chỉ thấy có hải âu chao lượn trên không, đáp xuống bờ cát, kêu inh ỏi một góc trời, rồi bay xa. Ừ, thì xa thật xa, nhưng tâm tư vẫn còn đó của một kỷ niệm dù bảo nhau đừng mong đợi.

Biển bây giờ lặng sóng. Mùa đông ở đây không có tuyết trắng mênh mông, nhưng có bờ cát trắng, làm ta liên tưởng đến một biển tuyết trải dài. Xa xa là những cánh buồm trắng no gió chao nghiêng. Cánh buồm ấy có đưa dùm tâm tình tôi về nơi xa đó. Muà đông chiều tối vội vàng. Có ai cầm đèn đi trong đêm tối như dáng Ngọc Lan! Ừ phải rồi, Ngọc Lan đã về vơí biển, thì rồi ta cũng sẽ về vơí biển, dù có lỗi hẹn, nhưng biết làm sao …
Thời gian sẽ là liều thuốc tiên như người đời thường bảo. Đông qua xuân đến, khoảng trống trái tim rồi sẽ lắp đầy với những niềm thương yêu mơí chớm nở trong cuộc đời em nhé . Ánh rạng đông sẽ chiếu xuống muôn loài, và chim én sẽ mang những tấm thiệp hồng đi khắp nơi báo tin vui hạnh phúc, dù biết rằng tên chúng mình sẽ không có trên cùng tấm thiệp, nhưng vẫn vui nhé em … Hạnh phúc ta, hạnh phúc người, khi biết rằng ta không lạc vào vùng ăn năn, dù sẽ chạnh lòng khi nghe Ngọc Lan trong một Khúc Thuỵ Du, một Sang Ngang…

Ngày đó chúng mình…

December 2007

38 Comments

  1. Em khóc những chiều
    Anh xót xa nhiều
    Thương cho tình yêu…

    Tình là sợi tơ, tình là giây oan…mênh mang hư vô…

    Cảm ơn anh TVH, thật tuyệt vời!! đọc trên đọc xuống đọc dưới đọc lên, đọc qua đọc lại, đọc…nhàu nát trang tùy bút…nào người có hay? Mình thật sự thích những bài “thả hồn” như thế này, viết cho ai kệ, cứ hay là đọc cái đã, còn có người mắc cỡ cắn móng tay móng chân đứng xa xa điệu điệu cười duyên…ngủ không được thì ráng chịu! 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/3/2007 @ 8:01 am
  2. Bài nhạc này thấy “hợp gu” với mình mới nghe được của Nữ Nhạc Sĩ Diệu Hương, chép ra đây để chia xẻ nỗi niềm…

    Trôi theo dòng sông trôi xa
    Tình ấy đã trôi về phố lạ
    Bên những dòng đời đang vui
    Ta vẫn có chặn buồn đơn côi
    Qua bao ngày rồi đêm trôi
    Trôi hết những yêu thương bờ môi
    Những chiều hẹn hò ấm vai
    Những chờ đợi dài nắng phai
    Lối về quạnh hiu tháng ngày…

    Còn những sớm mai buồn hiu hắt
    Tình úa phai theo hoàng hôn tắt
    Tình trong đôi tay lạnh băng giá
    Chợt nghe yêu thương giờ vụt xa…rất xa!

    Còn vang trong ta hồn đam mê
    Chiều đang đi qua chiều lê thê
    Tình theo chân em tình đã mất…lối về!!

    Trong yên lặng chiều nơi đây
    Còn những nhớ thương khoang đầy
    Nhớ cuộc tình đầu chia tay
    Em cất bước đi sầu giăng mây
    Ta quay lại nhìn trong ta
    Đời đã cuốn trôi xa vội vã
    Úp mặt muộn phiền xót xa
    Cuối đầu lặng yên khóc ta
    Tiếc một chuyện tình…đã qua!!!

    Comment by hanhphucdiudang — 12/3/2007 @ 8:18 am
  3. Cảm ơn hpdd đã viết lời khen và chép lại baì nhạc Diêụ Hương; TVH chưa nghe qua bài này, nhưng lời nhạc hay; không biết tựa bài là gì và do ai hát vậy?

    Comment by TVH — 12/4/2007 @ 9:12 pm
  4. Bài hát đó là “Nỗi buồn còn lại” do Quốc Khanh một nam ca sĩ trẻ mới trúng tuyển của Asia hát, anh TVH hãy tìm Asia mới nhất nghe chàng ca sĩ trẻ này diễn tả cũng tới lắm, nhạc điệu cũng rất xót xa, mạnh mẽ. Hôm đó Thy đã thức đêm khuya khoắt để nghe và chép từng lời một chứ tìm trên web không thấy. À, cũng tính viết thêm vài chuyện tình buồn cho anh TVH nghe chơi cho…vui mà dạo này bận quá, gần cuối năm phải làm report, nộp research đủ thứ. Có những cuộc tình thoạt đầu tưởng như là vĩnh cửu là ấm êm trăm năm, cãi cha cãi mẹ để bằng mọi giá phải lấy cho được người mình yêu, không cho là đòi…nhảy này nọ, ghê lắm 🙂 Nhưng như nàng đã viết, “Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ” đến khi cưới nhau về rồi, ngậm bồ hòn làm vui, cắn răng mà chịu đựng.

    À, căn nhà chàng đẹp và ấm cúng, có viện điền viên, có biển tuyết trữ tình, có xuân hạ thu đông, có đôi uyên ương ngụp lặn tìm hạnh phúc, rồi…”vùng ăn năn”, mà là gì nhỉ? ôi sao nghe nhột nhạt quá!…thế sao nàng lặng yên không ghé qua thăm? Mấy hôm nay, nàng lơ mình luôn rồi vì bửa hổm tranh giành đồ chơi với mình, nhưng dạo này đã nói rồi mình đang ăn chay ở giai đoạn 2 chân…nên “em hiền như ma sơ” 🙂 Hôm qua chị hàng xóm mua dùm con gà chạy bộ, tối đến là có nồi cháo gà thơm lừng, mùi tiêu hành ngò bốc lên oh yeah yummy! đĩa gỏi gà mái tơ điểm vài cọng rau răm sau vườn càng hấp dẫn vô cùng, hôm nay thì lỡ nấu nồi phở bò gia truyền ngào ngạt thơm phảng phất hương vị phở Tàu Bay ngã bảy Sài Gòn thuở nào…làm nàng không nhịn nổi, nhưng vì đang “ăn chay hai chân” nên nàng xơi có tô nhỏ mà chỉ có nước lèo, bánh phở và bò viên thôi chứ mấy 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/5/2007 @ 5:36 pm
  5. Bài hát này nghe được trên đường đến phòng làm việc hôm qua, người con gái này “chơi độc” quá, theo mình thì không nỡ lòng nào làm zậy, nếu trong hoàn cảnh đó chắc không “hân hoan” được mà còn “đau” hơn chàng nữa đó, “…mưa bên chồng có làm em khóc, có làm em nhớ?…”

    Ngày Cưới Em – nhạc Y Vũ, Thái Châu hát

    Hôm nay ngày cưới em
    Nào men nồng nào hoa thơm
    Nào môi hồng nào giá phấn
    Khăn áo muôn sắc đua chen

    Mắt biếc ngời ánh đêm
    Làn tóc nụ cười ngát hương
    Từng bước dập dìu bước êm
    Chỉ mình lòng tôi hoang vắng

    Hôm nay ngày cưới em
    Mừng vui họ hàng đôi bên
    Vì đâu nàng mời tôi đến
    Tuy có đây cũng như không

    Chiếc áo tình chóng phai
    Một sớm một chiều đã thay
    Thì nhớ đừng vì có tôi
    Mà nàng dấu vui không cười

    Hân hoan tay em mang đến tôi cây đàn
    Bảo rằng để mừng xin hát cho một lần
    Ngượng ngùng dạo đường tơ cũ tôi ca rằng
    Ngày xưa đưa em sang sông
    Ngày nay đưa em bước sang ngang

    Hôm nay ngày cưới em
    Từng ly rượu mừng tơ duyên
    Và sau để tìm quên lãng
    Tôi uống sao hết đau thương

    Dĩ vãng là bóng mây
    Thì tiếc gì tình đã phai
    Đừng trách mình đừng trách ai
    Đời là giấc mơ u hoài…

    Comment by hanhphucdiudang — 12/5/2007 @ 5:39 pm
  6. Nha Trang Nga`y Ve^`
    Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya
    Tôi đi vào thương nhớ,
    Tôi đi tìm cơn gió
    Tôi xây lại mộng mơ năm nào
    Bờ biển sâu, hai đứa tôi gần nhau

    Đêm xưa biển này, người yêu trong cánh tay
    Đêm nay còn cát trắng, đêm nay còn tiếng sóng
    Đêm nay còn trăng soi, nhưng rồi chỉ còn tôi
    Trên bãi đêm khóc người tình.

    Cát trắng thơm tho, lùa vào trong nắm tay
    Nào ngờ cát úa tuôn ra dần dà chẳng có hay
    Ân tình trong lúc đôi mươi
    Bao giờ cũng vẫn mau phai
    Cho ngàn thông réo tên ai, từ đó

    Lớp sóng mơn man thịt mềm, da ngát hương
    Nào ngờ sóng cuốn trôi đi lầu vàng trên bãi hoang
    Khi tình tôi chít khăn tang
    Ai gào ai giữa đêm trăng
    Cho từng lớp sóng kêu than

    Nha Trang ngày về, ngồi đây tôi lắng nghe
    Đê mê lòng tôi khóc, như oan hồn trách móc
    Ôi trăng vàng lẻ loi Ôi đời!
    Trời biển ơi! Không cố nuôi tình tôi

    Nha Trang biển đầy, tình yêu không có đây
    Tôi như là con ốc, bơ vơ nằm trên cát
    Chui sâu vào thân xác lưu đầy
    Dã tràng ơi! Sao lấp cho vơi sầu này?

    Ho^m nay ve^` lai. Nha Trang,d-i ngang qua con
    d-u*`o*ng Hu`ng Vu*o*ng.nhi`n do`ng chu*~ PQ2 lo*` mo*` trong co*n mu*a ,tha^’y lo`ng mi`nh sao la`nh la.nh!

    Comment by kimquan118 — 12/6/2007 @ 6:51 am
  7. TVH luc nao cung lang man het!

    Comment by myall — 12/6/2007 @ 9:49 am
  8. Đúng rồi đó, anh TVH lúc nào cũng lãng mạn. Chả bù lại cho Angel lúc nào cũng…lãng xẹt 🙂 j/k! 🙂 Nói đùa thôi! Thật sự đọc bài của anh TVH lúc nào cũng thấy ấm áp, nhưng cũng phản phất một nỗi buồn sâu thẳm của một mối tình vô vọng nào đó mà khiến người đọc cũng cảm thấy bùi ngùi xúc động. “Cánh buồm ấy có đưa dùm tâm tình tôi về nơi xa đó”…chắc là có…và “người ấy” chắc sẽ phải rơi lệ khi hiểu thấu lòng ai. Cảm ơn anh TVH với bài viết thật hay.

    Comment by AngelNgocLan — 12/6/2007 @ 11:19 am
  9. Thy Thy cô nương ơi, mình đâu có “nàm nơ” cô nương hồi nào đâu. Chỉ là đến cuối tháng mình cũng bận thấy mồ luôn, đâu có khác gì cô nương. Ối vời ơi, bây giờ bắt đầu tập ăn bớt vài chân à? Thế con gà đang work out đi bộ loanh hoanh tung tăng trong sân mà cũng bị rớt vào nồi cháo hành ngò của cô nương…sao tội thế? Cho mình 1 tô với 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 12/6/2007 @ 11:27 am
  10. Được được hai ba tô cũng được…hay nguyên lồi nuôn cho lo! Ối giời…vừa ăn vừa…rơi lệ lợp đợp hả?…thôi đừng mơ mộng nữa coi chừng bị…đạp xuống thảm giống mình bữa hổm nghe, quê lắm đó! 🙂 🙂

    À, anh TVH chỉ lõn mọn thế thôi…chứ đụng vô là chị nhà…xịt đó 🙂 ảnh là “hoa tươi” có chủ mừ 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/6/2007 @ 3:59 pm
  11. Ừ thì đấy, cho nên có dám mơ với mộng gì đâu, lạng quạng bị bứt tóc bứt tai ăn guốc lên đầu chứ chả chơi 🙂 ehihih..lại nói nhảm nữa 🙂 Coi chừng anh TVH dzớt tụi mình không còn cái răng ăn cháo “gà đi bộ” bây giờ. Anh ấy đang thả hồn theo cánh buồm mà tụi mình cứ đứng bên cạnh lấy cát chọi nhau làm ồn không khí tĩnh mịch lỏn mọn. Thôi dzọt lẹ!

    Comment by AngelNgocLan — 12/6/2007 @ 4:37 pm
  12. Angel à, TVH hiền khô, làm sao có chuyện “dzớt răng” không ăn cháo được! Nhưng mà từ ngày trao đổi giao tiếp với phe tóc dài ở đây, TVH học thêm cái là “đừng tin vào những gì mình đọc”, sẽ bị té giếng chứ chẳng chơi! Nên áp dụng vào cái “lãng mạn tư tưởng”, bỏ thêm chút hành chút ngò, tự nhiên là câu chuyện không hay cũng thành hay hay, giống nồi cháo gà đi bộ của hpdd vậy! 🙂

    Hpdd, baì hát “Ngày cuoi em”, TVH đã nghe từ hồi năm 1990. Bài Nha Trang ngày về thì là bất hủ và gắn liền với NL. Cảm ơn KQ và Myall ghé ngang!

    Comment by TVH — 12/6/2007 @ 9:18 pm
  13. Chao ôi, sao anh TVH lại mất lòng tin với phe kẹp tóc nơi đây đến thế? 🙂 Mà nói dzậy là hổng công bằng nghen, tại vì phe tóc dài ở đây hay ở mô cũng rứa thôi…chúng em cũng giống các anh thích nói chuyện “lãng mạn tư tưởng” thôi chứ có biết ai là ai đâu mà “lãng mạn ngoài tư tưởng” 🙂 Thì các đấng mày râu trong này ai nói sao tụi em cũng nghe dzậy còn chuyện tin hay không thì là…phải “si” nghĩ lại chứ bộ 🙂 Thì chính anh TVH cũng thú nhận là “thêm chút hành ngò” thì hỏi sao tụi em biết được lúc nào có thêm hành và lúc nào có thêm ngò? 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 12/6/2007 @ 10:05 pm
  14. Angel à, anh TVH ơi, à ơi ơi à…em nhé nhé em…chuyện phim “ngày đó chúng mình” sao nghe ngọt ngào tình tứ ghê, thèm quá, ghen quá! 🙂

    Úi chà sao anh TVH lại mất lòng tin ở phe mềm đến thế “đừng tin vào những gì mình đọc”, tụi em có răng nói rứa đó, không cần thêm hành ngò sả ớt gì hết á mà hương vị nó vẫn đậm đà y như tô bò kho bánh mì hay nồi cà ri dzê thơm lừng…vì gia vị đã thấm sẵn trước khi nấu, hehehe, đầu bếp chuyên nghiệp mừ 🙂

    Hôm trước vì thương Ngọc Lan quá đỗi nên mới thổ lộ tâm tình chút xíu là giỡn vui viết đủ thứ trên đời nhưng cũng có những cái hé chút cũng không, nhưng mấy cái chuyện tụi em kể là sự thật hết đó, anh không tin…lỗ ráng chịu 🙂 nè như chuyện bán rau lang lúc rạng đông, chuyện vừa tưới chôm chôm vừa học bài, nếu anh thấy cảnh đó mà không thương thì thôi…”có cô bé ngồi đọc sách bên góc vườn làm trái tim anh…đập nhanh!” Rồi chuyện chàng Agas trọc đầu vẫn còn sợ cho đến bây giờ, rồi chuyện anh chàng lõn mọn tặng lịch bông hồng…vẫn còn đang hồi hộp và “liu luyến”…mà nghĩ lại chàng ấy trùm thấy sợ, nguyên mùa Noel cứ đứng ngắm hoài tờ lịch khô khan chứ có lợi tức gì, phải như chàng chơi xộp tặng đại return trips đi Paris for two coi tình biết mấy…thì làm sao “em chả” cho được hỉ, giỡn thôi nghe 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/9/2007 @ 8:53 am
  15. Hi TVH,
    Lâu quá không ghé vô ilovengoclạncom, nhưng mình đoán chắc rằng TVH vẫn giữ một phong cách nhẹ nhàng trong nỗi thương nhớ Ngoc Lan và lúc nào cũng cố gắng giữ hòa khí để duy trì cái không khi thân mật đậm đà ây qua những đoạn tùy bút rất lãng mạn, đầy rung cảm ! Chưa đọc bài đã đoán biết được tâm hồn bình lặng thương trao về một cõi nào đó mà xót xa cho người đã bỏ ta đi !
    Nhân đọc đoạn tùy bút này và để tri ân tinh thần đó, Danny mến tặng riêng bạn TVH khúc nhạc này chưa lần nào post nơi đâu. Chỉ hôm nay mới mượn cái web kia chuyên post nhạc để riêng tặng bạn thôi!
    Mấy hôm nay buồn quá, THẬT BUỒN!!! đến nỗi mình có một cô em gái THẬT THƯƠNG QUÝ MÀ CŨNG ĐÀNH BỎ MÌNH RA ĐI, ĐỂ MÌNH LẠI VỚI CÂY ĐÀN TRONG KHÚC NHẠC NÀY!

    http://www.trinhnu.net/m/maidang/?action=Music&case=view&musicId=7831&n=1&p=1

    Thân mến
    Danny 🙂

    Comment by Thuongtiec_NL — 12/9/2007 @ 11:31 pm
  16. GIÁ TRỊ CÂY ĐÀN …

    Cô “em gái vô cùng thương quý này” là một nhân vật hư cấu dùng để nói lên sự cao quý của cây đàn mà mình muốn diễn tả thôi, không có gì quan trọng !

    Sự cao quý của cây đàn thường bi quên lãng … cho đến một ngày nào đó khi biết được thì như đã quá muộn !

    (Còn tiếp)
    …………………………….

    Danny 🙂

    Comment by Thuongtiec_NL — 12/10/2007 @ 12:32 pm
  17. Các chàng nói chuyện khó hiểu quá, bóng gió gì đây? Có đòi nợ đờn của ai không thì nói thẳng ra đi…cho “người ấy” biết mà mang trả lại. Ừ mà “người ấy” chịu khó…thức dậy dùm cái đi mơi, nằm lên nằm xuống hoài lỡ chàng nào cắc cớ hát kiểu vậy quê lắm nè…”bây giờ…mấy tháng…à quên, tháng mấy rồi hỡi em?” 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/11/2007 @ 8:36 am
  18. HPDD,

    Không có gì là khó hiểu cả, nếu chịu khó tìm hiểu thì cái gì cũng sẽ hiểu được … SỚM hay MUỘN thôi !

    Xin kiên nhẫn giùm chút đi rồi sẽ thấy, mình cũng chờ như bạn thôi!

    Quan trọng là phải sống thật với lòng mình !!!!!!!!!!!!!!

    Danny 🙂

    Comment by Thuongtiec_NL — 12/11/2007 @ 12:23 pm
  19. Kiểu này chắc là đàn Thạch Sanh:
    “Đàn kêu tích tịch tình tang
    Ai mang công chúa (anzồ) trong hang trở về!” 🙂

    Giỡn cho vui, chứ cảm ơn Danny đã đăng bài nhạc hay, nghe buồn buồn, như “đàn trong đêm vắng, lạnh lùng buông tiếng, gieo đau thương…”

    Còn hát cho hpdd, thi` phải hát dzầy mới rõ ràng: “Hôm qua ăn cháo nhà em, ra về mới nhớ rằng quên cây đàn, tình tang…” 🙂 Còn không mang trả, hỏi mâý tháng chi chi? 🙂

    Comment by TVH — 12/11/2007 @ 10:33 pm
  20. Hi TVH & HPDD,

    Cả hai đều đoán sai beeeeeeeét!
    Xin chờ đi, kiên nhẫn chờ nhưng phải cầu xin Ngoc Lan mới hy vọng biết được sự thật!
    Chúc may mắn
    hehehehe!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Danny:-)

    Comment by Thuongtiec_NL — 12/12/2007 @ 5:42 am
  21. Anh ấy yêu vấu!! Dấu nàng ở đâu?…nói mau ra! tìm trẻ lạc chưa ra mà hehehe cái nỗi gì, tụi này mơ mộng nhiều nên đầu óc chứa sạn có gì nói thẻn ra mới hiệu, vòng vòng em không hiệu 🙂 Ở đây ai cũng sống thật với lòng…chứ có giả bao giờ đâu, chính nàng cũng đã nói vậy mà 🙂 Phải chúc chàng may mắn mới đúng chứ, cứ đòi nợ là nàng phải ra ngay thôi, cuối năm phải lo thanh toán nợ nần để người ta còn về với dzợ con nữa chứ! 🙂

    Chàng nhà TVH thì chơi bạo zấu nàng trong hang, mà hang gì đây hở chàng? cọp dữ hay sư tử ngầu? Kiều nữ thì phải…nũng na nũng nịu trong…chăn ấm giường hồng tình ui…ngây ngất! chứ đẩy nàng dzô hang vừa tối vừa lạnh…thôi chàng nhà tình nguyện đi cíu nàng một phen đi…vô bế free Bé Bự về làng đi hehehe, à mà có câu: “không vào hang cọp sao bắt được cọp con” là gì nhỉ? Cái này mình không hiểu thiệt đó, nhớ ngày xưa ông thầy dạy Việt Ngữ nói vậy rồi ông im re cả lớp cũng im rè luôn 🙂

    Còn nồi cháo gà của nàng hpdd, xực hết từ lâu rồi, tối nay phá lệ ăn 4 chân bữa…thịt phay chấm mắm nêm, ô mê ly! tại vì là mà cái vườn rau thơm đầu xuân nó phơi phới, khí trời lại tốt cứ vài hôm là có vài cơn mưa rào, nên rau húng rau dấp cá rau tía tô cứ như gái xuân thì 16-17 hấp dẫn gọi mời mời gọi (lời nàng nhà M&M), thế là nàng một tay cầm đèn pin một tay cầm cái kéo “làm” một hơi là đầy một rổ, ghé qua khu vườn bên cạnh “dzớt” thêm hai cây xà lách nữa là có rổ rau cao như núi…vừa ăn vừa thở xít xoa (vì cay), xà lách bản lớn trải rộng ra, đặt nhẹ miếng thịt luột thái mỏng lên chính giữa, (đang ăn chứ không làm gì đâu đừng tưởng tượng quá nghe!) bỏ thêm mớ rau thơm các loại quấn gọn lại “dụi” thẳng vào chén “mắm nêm pha sẵn” nói chứ phải pha lại mới đúng điệu bỏ thêm ít khóm bằm, ít sả tươi bằm nhuyễn, gừng, đường…cắn một miếng lớn…úi chà! chị ăn mà anh khen! 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/12/2007 @ 8:35 am
  22. Đàn kêu tích tịch tình tang
    Ai mang công chúa trong hang trở về…(thơ Anh TVH)

    Vắng nàng ngày tháng lê thê
    Nàng ơi! sao nỡ bỏ bê trang nhà
    Thôi quên chuyện ấy đi mà
    Có nàng rộn rã thật là vui ghê…(thơ “cắn bứt” hpdd)

    Mình không nằm trong cuộc không biết nói gì hơn, nhưng chắc là phải “hurt” lắm, thôi thì biết làm sao hơn, “thời gian sẽ là liều thuốc tiên như người đời thường bảo, em nhé!” (lời aka TVH), (khổ quá, một tiếng em hai tiếng em nghe hắn…nhột nhạt quạ!!) chỉ mong những ai nói bừa thì phải “si nghĩ” lại và chắc chắn những ai nói sai về người khác cũng sẽ thẹn với lòng mình lắm lắm…Chỉ nhắc với nàng là dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng…”Be strong, be positive & be happy!” và…

    If it takes forever we will wait for you
    For a thousand summers we will…wait for you!!

    Và mong thấy nàng bất ngờ xuất hiện với những “cú sút” lạ lẫm hơn, đẹp mắt hơn, “liêu trai” hơn…tạm thời cứ ở trong hang “liện” thật nhuyễn đi nghe…mình tiếp tế thức ăn nước uống mỗi ngày cho, thực đơn ngày mai là mì lẫu Thái với ly rau má xay nghe, cuối tuần này Aka TVH lại hang động nàng trú…dìu nàng lên xe bông, í lộn…lên xe mui trần convertible 2 door nhong nhong dạo biển chuyến rồi ghé ăn crawfish chầu cho đỡ thèm…nhưng nàng phải thủ sẵn dollars xanh để trả nghe…aka TVH hay…lơ vụ bill ríu này lắm, em nhé!! 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/14/2007 @ 8:17 am
  23. “Đàn kêu tích tịch tình tang
    Ai mang công chúa dưới hang trở về…”

    Bà con cho mình…”xí lộn” chút xíu câu trên là tiếng đàn ai oán của Thạch Sanh trong chuyện tích “Thạch Sanh-Lý Thông” anh TVH chỉ nhắc lại thôi, mình cũng nghĩ trong đầu dạ mà không chắc…mơ mộng nhiều chừ hắn “lú” thê thảm luôn 🙂 vả lại “hiền khô” như chàng làm sao…rặn ra thơ ướt át dữ rứa 🙂 mà hổng biết trong đây ai là Thạch Sanh ai là công chúa ta…chắc là…mình quá 🙂 được kén phu “thả mái” ehihihi 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/14/2007 @ 11:33 pm
  24. Thy ơi không ở trong hang nhưng muốn ăn ké món lẩu Thái có được không?

    Comment by Kimthanh — 12/15/2007 @ 5:32 am
  25. Thanh ơi, mì lẫu Thái là instant noodles…giành cho những người thích…vô hang trốn chơi vậy đó, ăn chi nóng lắm…hư da mặt hết 🙂 nên mới có ly rau má bù lại đó, có hậu lắm chứ bộ 🙂

    Nè tối nay mình đã chuẩn bị thức ăn cho 2 nàng rồi, dĩa bánh xèo tôm thịt ngát thơm với rổ rau thập cẩm các loại cùng chén nước mắm óng ánh ớt chanh, oh ya, hấp dẫn quá! Nhưng các nàng tự lấy bánh tráng ra nhúng nước rồi quấn, chấm, cắn…ăn tự nhiên đi nghe…đừng để mình diễn tả hơi…hổng dám đọc đó 🙂

    À mà “nàng ấy” ơi, thôi hãy để mọi chuyện qua đi, người ta cũng có lúc lỡ lời vậy, năm hết Tết đến bỏ qua hết đi, mùa Noel là mùa của yêu thương và tha thứ (như nàng đã nói đó)…ra đây nói chuyện chút đi mơi, còn được tâm sự bên nhau là niềm vui và nguồn phước hạnh lớn lắm đó 🙂

    Hôm nay mình thật bận rộn, nàng biết rồi mà…vậy mà còn quấn 100 cái chả giò…để chuẩn bị tuần sau ăn Noel đó, bây giờ cái tay nó mỏi rã rời, thôi cho mình đi tìm giấc mộng lành để ngày mai còn đi làm nữa, cuộc sống xoay tròn tình yêu lốc xoáy thiệt là khổ ghê phải hông?

    Comment by hanhphucdiudang — 12/15/2007 @ 8:47 am
  26. À tội nghiệp nàng không…mấy hôm nay…đói meo râu phải hôn? Mình kẹt đủ chuyện không online được, só ri nhiều nhe! Ừ mà thôi đứng dậy vui vẻ ra về đón Noel với thiên hạ đi…mình hổng biết “chàng ấy” có ém xì bùa gì không mà nàng…nằm dzạ lâu đến thế kia?

    Nói vậy chứ có mang bún chả giò lại biếu nàng này, lấy đủa đi, cùng ăn nha 🙂

    Nhớ hôm trước mình thức khuya cuốn chả giò để đón Noel không…Noel chưa tới mà chả giò đã cạn hết mấy chục cái rồi 🙂 Số là mấy món nước “mềm mềm nóng nóng thơm thơm” như hủ tiếu Mỹ Tho mì vàng 3 con gà phở Bắc nấu không kịp nên chiên đại chả giò, ăn với bún luộc trắng nõn nà mềm mại thẹn thùng bâng khuâng như cô gái xuân thì cũng ngon lắm, vườn xà lách rau thơm ăn hoài không hết cứ hái vô rửa cho sạch ngâm nước cho lâu tha hồ mà ăn, dưa leo chẻ dọc, xắt mỏng, keo đồ chua cất cao trên đầu gác mang rê cẩn thận đem xuống; cho bún, rau, chả giò, giá trụng, dưa leo vào một cái tô kiểu thật đẹp thật sang, tưới đều lên trên vài muỗng súp nước mắm pha loãng, rắc thêm ít đậu phộng rang giã vội…ô làm sao từ chối được! Ăn tô đôi thôi, chàng bảo vậy!

    Phải rồi, chàng nào mà không thích chả giò, ngày xưa ở nhà cũng vậy em trai anh trai đều mê chả giò không kém, mình thì lại ghét nhất là khâu chiên, dầu văng xa đôi khi cũng làm phỏng làm đau “đôi tay bé bỏng ngọc ngà của cô Thy” chứ!, và mùi chả giò bốc lên tuy thơm lừng nhưng nếu bám vào tóc cũng không ưa gì mấy, chàng cứ tới làm bộ khen đầu tóc mới dzớt “layered” của em sao mượt mà bồng bềnh xinh thế và tiện tay kẹp theo mấy cái chả giò…sau mấy bận “ân cần viếng thăm” dĩa chả giò từ từ…bốc hơi gần hết, làm mình phải “defrost” thêm hộp nữa mới đủ phần của nàng đó, thôi cuối tuần lại phụ mình gói thêm vài trăm cái nữa và ở lại ăn Noel với mình cho vui đi nàng hén!

    À quên nữa, đi đường xa ai lại đãi có chả giò không…trùm thấy ớn rứa, mình order thêm con gà Turkey Ăng-lê thứ thiệt cho nàng xơi nhé, sẵn dzớt thêm thùng xoài tượng Queensland đầu mùa ối giời trái nào trái nấy lớn size gần bằng quả bưởi Biên Hòa ở quê nhà chứ không ít…nhiều khi một trái em ăn 2 ngày cũng không hết đó nàng nợ. À đúng rồi, hôm qua cô bạn nha sĩ đãi mình món chả đùm của bò 7 món này mới đáng học hỏi nè; nghe cái tên “đùm” là mất cảm tình rồi, lại thêm cái tướng của “cái đùm chả” càng…xệ hơn! Hắn tròn tròn méo méo như cái…bánh bao chiều…hôm qua! chưa kể cái mùi của hắn bốc lên…là phải…dội ngay! màu sắc của “chả đùm” càng tệ hơn nữa, đen đen xám xám…nhìn chẳng bắt mắt chút nào, thế mà nào ngờ…cô ta lấy con dao thật bén thật dzài xẻ tám, hình…miếng chả, cô kêu thử trước đi rồi…mê chứ không chê đâu! Ái chà…e dè sờ sợ cắn thử miếng nhỏ xem sao…vừa chạm răng vào là cọng bún Tàu bung lên tia tỉa, cắn miếng thứ hai trúng ngay sợi nấm mèo xắt mỏng sừng sực nghe êm tai quá! chưa hết, thịt bò xay nhuyễn ướp thấm hầm, hấp lâu hắn rục nhừ ăn tới đâu hắn thơm phưng phức quá mê ly! mùi tiêu cay nồng quyện lẫn vị ngọt ngọt mặn mặn Huế Huế Bắc Bắc không thể tả nổi…chỉ biết cứ thế ta…làm tới…hết hơn nữa đùm chả hồi nào không hay, chu choa ơi, cái món ni mà nàng chịu chơi gọi bậy lon bia chắc là dzách lầu lắm, cô nha sĩ đã cho mình recipes rồi…hay bọn mình cùng trổ tài thử xem sao nàng nhé 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/21/2007 @ 8:34 am
  27. yumymy, nàng Thy này cứ đem thức ăn ra đây dụ dỗ làm người ta đói bụng muốn chết nè, vậy tụi mình vừa ăn vừa nghe đọc thơ nha (người ta thì vừa ngâm thờ vừa uống trà hoặc uống rượu) còn mình vừa ăn chả giò vừa nghe đọc thơ ).
    Đây là một bài thơ của Nhất Tuấn mình đọc và thấy rất thích chép tặng các Fan của ILNL và một người bạn đã đi xa nhân mùa Giáng Sinh về bài thơ có tựa đề”
    Mimôsa Thôi Nở

    Noel xưa anh nhớ
    Khi hãy còn yêu nhau
    Nhà thờ nơi cuối phố
    Thấp thóang sau ngàn dâu
    Em chờ anh đi lễ
    Cùng chung lời nguyện cầu
    Mimôsa bừng nở
    Đẹp như tình ban đầu
    Đà lạt mờ sương lạnh
    Đường về ta bước mau
    Rồi anh khẻ hỏi em
    Đã xin gì với chúa
    Trong đêm lễ Noel
    Em lắc đầu chả nhớ
    Nhưng bỗng hồng đôi má
    Nắm tay anh đợi chờ
    Trông em sao xin quá
    Và ngoan như nàng thơ

    Rồi bốn mùa thu qua
    Mimôsa vẫn nỡ
    Sao mối tình đôi ta
    Ai làm cho dang dỡ
    Đêm nay Noel đây
    Chuông nhà thờ khắc khỏai
    Gió đồi lang thang bay
    Mưa buồn giăng ngõ tối
    Anh quỳ bên tượng chúa
    Cuối đầu chắp hai tay
    Lạy chúa! con chờ đợi
    Người ngày xưa về đây
    Nhưng em không về nữa
    Đường xưa mưa bay bay
    Mimôsa thôi nở
    Trong lòng anh đêm nay.
    ( Nhất Tuấn)
    Chúc tất cả các Fan Ngọc Lan một mùa Giáng Sinh thật an lành.
    Thanh

    Comment by Kimthanh — 12/22/2007 @ 5:11 am
  28. Cảm ơn Thanh, bài thơ thật dễ thương…mà thương hổng dễ…vì nàng đã có người thương dzồi 🙂 (lời nàng Rồ!)

    Ủa các nàng vẫn quẩn…quanh đây ấy mà! chứ có ai đi đâu xa đâu, chỉ có nàng chọn kiểu xí xọn, nàng chọn kiểu “thầm nặng”…nhưng lòng yêu mến Ngọc Lan vẫn nồng nàn muôn thuở…mà nghĩ cũng lạ nhỉ…từ nói tía lia biến thành…”từng bước từng bước thầm” kiểu dzậy chắc hắn…bí chịu gì thấu?! 🙂

    Tài nấu ăn…mình hay giỡn chơi thế thôi, chứ cũng “dỏm ơi là dỏm”, bữa đực bữa cái đó…có người đòi chạy làng mình hoài chứ hay ho gì 🙂

    À, còn mí món ni nữa nè, hổng biết nàng đã thưởng thức chưa…mình “trổ” tiếp luôn nhe: cánh ruồi chiên bơ và bù lon xào…ốc…biu! 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/23/2007 @ 8:51 am
  29. HPDD ơi! cứ nhắc đến nàng hoài mà nàng không hách xì mới là lạ ,chắc là cũng xài hết mấy hộp khăn giấy rồi đây.Có công mài sắt có ngày…nàng cũng xiêu lòng đó HPDD.
    chúc Giáng Sinh vui vẻ nhé HPDD.

    Comment by doankhanh — 12/23/2007 @ 7:08 pm
  30. Chào Doankhanh, phải rồi, hùn lại ghẹo cho nàng te tua luôn mới được, hách xì hách xì chùi quẹt chùi quẹt liên tù tì…(sao thấy…gớm quá!) xài hết thùng giấy tissue này kéo sang thùng tissue khác, nói vậy chứ nàng vẫn tận tụy đến thăm ngày vài chục bận đó, chỉ có “nàm bộ nàm nơ” thôi, mình thì có dám mài sắt thép chi…lỡ nàng ấy mà đứng gần gần là mình…dụi vô mông chứ không chơi 🙂 Ghét quá hà!

    Merry Christmas to Doankhanh nha, nơi đây hôm nay hào hứng không khí Giáng Sinh, các siêu thị thì tấp nập người qua kẻ lại y như chợ 30 ở quê nhà, đường phố kẹt xe nhích từng đoạn nối đuôi nhau vô carpark, người người hớn hở hân hoan và luôn chúc nhau “Merry Christmas! Merry Chritmas!”. Mình vội vã đến phòng làm việc giải quyết vài chuyện cần thiết rồi dzọt lẹ…lòng rộn rã như trẻ thơ, vui thật vui…còn một “sleep” nữa là…ông già Noel đem quà đến…hehehe, phê quá!!!

    Comment by hanhphucdiudang — 12/23/2007 @ 10:46 pm
  31. Nữa!lại “phê” nữa rồi!không biết ông già Noel trao quà gì mà “phê”dzữ zậy ta!:):) giỡn chơi thôi! Chúc HPDD Giáng Sinh vui vẻ ha!

    Comment by kimquan118 — 12/23/2007 @ 11:03 pm
  32. Ừ, thì có…phê thiệt mới nói như thế chứ, lâu lâu dùng chữ ẩu không ngoặc kép một lần thôi kệ đi…người ta đang “get high” mừ, cái này là từ của nàng Ang- đó nghen, cứ hôm nào mà viết thư cho mình vào ngày thứ 6 là nàng viết dzõ dzàng zậy nè…hôm nay thứ 6, Ang- đang get high quá, chiều nay đi ăn ngoài rồi về nhà tò te ehihihi…Hồi đó mới nghe lần đầu…mình cũng hiểu lung tung nhiều nghĩa…chừ quen dần, ý nàng là thèm chè 3 màu đó thôi 🙂

    À, ông già Noel sẽ tặng gì hả, không thèm đồ chơi búp bê, thú nhồi lông, xe lửa xe tăng spiderman, chocolates…đầy nhà rồi, chừ chỉ “wish” một cặp vé đi Hạ Uy Di 5 ngày 5 đêm thôi 🙂 Còn chàng họa sĩ thích gì nào, đừng bảo muốn một tiên nữ tóc dzài nha, ông già Noel ổng sẽ không tặng cho chàng đâu vì…ổng cũng biết để giành riêng cho ổng zậy 🙂

    Chúc Kimquan một Giáng Sinh an lành!

    Comment by hanhphucdiudang — 12/24/2007 @ 8:58 am
  33. Không cần tiên nữ đâu! KQ thì đã có quà của những ông già Noel và bà già Noel rồi:)!hôm nay KQ mặc chiếc áo Ngọc Lan đi dự lễ(xin lỗi các bạn!,cho KQ diện áo đẹp mở hàng đi lễ trước ha!)!Ôi!thật ấm cúng khi dự lễ,cầu nguyện rất trang nghiêm và sốt sắng!…

    Chúa Hài Đồng(Green Sleeves)
    Singer:Ngọc Lan

    Là con ai đấy,trên tay Mẹ hiền
    Dưới ánh sao đêm,say giấc nồng
    Lời ru êm ái,trên môi Thiên Thần
    Bên những mục đồng cùng nhau suy tôn

    Chính Chúa Ngôi Hai nhân lành
    Sinh xuống Bê Lem một đêm giá lạnh
    Hãy!hãy mau dâng lên Người
    Chăn ấm sưỡi lòng Người trong đêm đông

    Là Vua trên hết muôn vua,nhưng vì
    Thương chúng ta nên sinh xuống đời
    Một đêm thanh vắng sinh trong cơ hàng
    Trên đống rơm khô tràn đầy hôi tanh

    Cất tiếng ca đi muôn người
    Ơn Chúa bao la vang khắp trời
    Sẽ hiến máu xương thân mình
    Cho khắp muôn người được luôn yên vui

    Comment by kimquan118 — 12/24/2007 @ 11:10 am
  34. Ủa Kimquan…có “gì lạ không” mà tiên nữ Quân cũng…hổng thèm? 🙂

    À, phải rồi chiếc áo rực rỡ…hấp dẫn hơn nhiều phải hông? Wow, chắc đẹp lắm, có đỏ chói như năm ngoái không, hình Ngọc Lan chắc kiều diễm lắm?

    À, Noel hôm nay vui lắm nhỉ? Đúng 8 giờ sáng là Santa đến nhà mình, Santa chứ anh không già!…bụng không phệ mà râu xùm cũng không tùm lum tùm la, chàng từ phòng khách walk up chứ không phải từ phòng ngủ walk out nhe 🙂 Santa chịu chơi thiệt trao một phong bì như ý ehihihi:

    Thiên đàng hạ giới là đây
    Anh đưa em đến nơi này vui chơi…

    Mình đang mơ những ngày nghĩ thật tuyệt vời đây nè, sóng biển cát trắng, gợi lại thật nhiều những kỷ niệm, sóng biển cát trắng, nơi hò hẹn của tình yêu…

    Ngồi họa hình người tình trên bãi cát vàng
    Hình dáng em ngoan nụ cười ôi mến thương!

    Nơi hải đảo xa xôi nào đó, mình sẽ luôn nghĩ đến Ngọc Lan và các bạn! Chúc mọi người luôn vui nha 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 12/25/2007 @ 9:29 am
  35. Anh già Santa này coi bộ hiểu ý nàng Thy quá ta ơi, chúc hai người một kỳ nhgỉ thật vui nha:)

    Comment by Kimthanh — 12/26/2007 @ 7:46 pm
  36. Cảm ơn Thanh nhiều…mình đi nghỉ vui lắm, hạnh phúc tràn trề nhưng không quên các bạn ở đây đâu nha. À mình hay giỡn chơi thôi chứ đi nguyên nhóm đến mười mấy người lận, đâu dám “đánh lẽ” hai ba người…nguy hiểm lắm, “đắm đuối” cho nhiều mang nợ chứ được gì mà ham…:) Thanh đón Noel chắc vui lắm nhỉ, năm mới này hẳn sẽ rất đặc biệt đối với Thanh đó…dù gì thì cũng phải nhớ đến Ngọc Lan vì “yêu ai thì yêu trọn một đời” và phải “yêu hết con tim” nhớ đó nghe nàng nhé!!

    Nàng làm MC chiến đấu quá chứ, chân chạy lăng xăng và miệng lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi…hỏi sao không đắc hàng cho được 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 1/4/2008 @ 7:33 am
  37. Thy đừng có nhắc đến cái job Mờ Cờ bất đắc dĩ đó của Thanh nữa, xấu hổ muốn chết đây, mọi người được một phen cười nghiêng ngã:)
    Thanh nhớ mà yêu ai yêu cả một đời,chết rồi sống dậy yêu tiếp Thy ha:)

    Comment by Kimthanh — 1/5/2008 @ 7:01 pm
  38. cai gi rui cung se co mot ket wa ca, du no la tot hay xau, nhung thu thuoc ve minh nhat dinh se thuoc ve minh ko can gianh lay,

    Comment by binh — 10/28/2009 @ 8:06 am