I Love Ngoc Lan

Mãi mãi, luôn luôn *

Cho những ai vẫn còn yêu Ngọc Lan

Em yêu,

Anh chờ em suốt buổi sáng. Trưa cô y tá mang đến thức ăn với một nụ cười:
Hôm nay có món súp gà mà ông rất thích đây.
Tôi không ăn đâu. Người yêu của tôi sắp đến rồi! Chúng tôi sẽ ra ngoài ăn.
Vậy hả? nhưng ông cứ ăn trước đi. Chút nữa ăn tiếp cũng được mà.
Sao được?
Cô ấy là một người rất tốt, chăm sóc anh thường xuyên. Nhưng đôi khi cô ta cũng làm phiền anh không ít, nhất là khi anh nhắc về em. Cô tỏ ra chăm chú nghe, nhưng dường như cô chẳng nghe thấy anh nói gì cả. Cô biết em nổi tiếng lắm chứ. Anh đã bao nhiêu lần đưa hình của em ở bìa dĩa nhạc, và có lúc nào mà cô lại chẳng nghe thấy tiếng hát của em khi bước vào phòng anh? Mỗi khi anh nói em sẽ đến, em sắp đến, cô chỉ buông một câu đơn giản: “Vậy à?” Mỗi lần anh bảo em mãi mãi, luôn luôn là người yêu của anh. Cô nhìn anh rồi ép anh ăn trưa: “Ăn trước đi! Khi cô bạn gái của ông đến, thì lại đi ra ngoài ăn tiếp, đâu có sao?”
Tại sao vậy? Mọi người chung quanh đây không ai tin chuyện chúng mình hết. Mà cũng phải. Một người xinh đẹp tài năng như em. Một kẻ nông nổi như anh. Nhưng em luôn ở cạnh anh, vì em đã chọn lựa ở cạnh anh. Như trong giấc mơ tăm tối đêm qua. Anh rơi mãi, rơi mãi cho đến khi vòng tay thiên thần của em nâng anh thoát khỏi những cái vực sâu không đáy kinh khủng ấy.
Cô y tá vẫn còn đứng cạnh bên nhắc anh chuyện ăn uống. Cô phải hiểu là anh không thiết tha gì khi không có em. Tóc cô cũng dài nhưng không lênh đênh sóng càng làm anh nhớ mái tóc lãng mạn của em. Anh tả về màu tóc và màu mắt của em. Cô lại nói: “Vậy sao?” Và cô mỉm cười. Trời ơi! anh ước gì được thấy nụ cười của em. Em sẽ đến chiều nay? Hay em vẫn còn đang bù đầu trong phòng thâu âm, trên sân quay hình. Hay máy bay không đưa em về kịp sau chuyến lưu diễn?
Anh biết là em rất bận. Báo chí đăng tin về những sinh hoạt của em. Những nơi em đến, những buổi trình diễn đầy nghẹt người. Có một tờ báo in tấm hình em đang đứng trên sân khấu. Chiếc áo dạ hội màu đỏ lộng lẫy đến vậy mà vẫn không lấn át được nụ cười sáng rỡ màu ngọc trai của em. Một tờ báo khác đăng ở trang đầu tin một người ca sĩ qua đời sau cơn bạo bệnh. Anh không thích những chuyện buồn thảm nên từ chối không muốn nghe người đàn ông phòng bên kể chi tiết, dù anh ta nhất định bắt anh phải nghe: “Tại sao cứ ôm mấy cái băng nhạc, videos cũ mèm của Ngọc Lan hoài” Anh ta nói. “Cô ấy đã ra đi bẩy năm rồi. Mấy tờ báo đó nữa! cầu cả chục năm qua…”

Em yêu,
Sáng nay anh dậy thật sớm. Thật ra, đêm qua anh nằm chờ sáng. Anh có linh cảm em sẽ trở về với anh hôm nay. Người đàn ông hôm qua nói rằng em đã ra đi. Đương nhiên là em đi, nhưng em luôn trở về “Em không bao giờ đi xa nữa.” Em đã hứa với anh một lần nào đó. Sẽ thôi không còn những ngày lễ, khi mọi người êm ấm đoàn tụ thì một mình em lẻ loi ngoài sân bay, một mình em đứng trên bục gỗ hát cho những cặp tình nhân khít khao trên sàn nhảy. Anh biết sẽ có một ngày em sẽ trở về. Em cũng cần sống cho em, cho tình yêu của chúng ta, cho sự bình an trong anh nữa. Em biết đó, vòng tay em mầu nhiệm luôn luôn mang anh ra khỏi những cơn đọa đày.

Mỗi buổi sáng, sau giờ uống thuốc, người đàn ông có đôi mắt xa vắng hay nhìn vào khoảng không ấy được tự do đi lại trong khuôn viên của bệnh viện. Chàng không làm gì ngoài việc đến thẳng băng ghế gỗ ngồi và nhìn ra chiếc cổng sắt có những chấn song lớn, chăm chú đợi chờ. Cho đến trưa, cho đến khi cô y tá đến, dụ ngọt cho chàng ăn hay uống thuốc. Đó là thế giới, là hạnh phúc còn lại của chàng. Đợi chờ trong hy vọng.

Mãi mãi luôn luôn.
Như tình yêu của chàng và Ngọc Lan.

06/03/2008

Thảo

* Mặc dù Ngọc Lan có thật, nhưng đây hoàn toàn là một câu chuyện tưởng tượng (chú thích của tác giả)

3 Comments

  1. Cảm ơn chị Thảo với những chia xẻ thật cảm động, ừ phải rồi, đợi chờ trong hy vọng…như tình yêu của chàng của nàng của mọi người giành đặc biệt cho Nàng…sẽ không hề đổi thay!!

    Bảy năm qua là 7 năm Nàng được nghĩ ngơi thân xác, không vướng bận suy tư, không âu lo sầu não…Thôi thế cũng đành…

    *********
    Riêng anh chàng bệnh nhân lạ lùng này, em xin gởi mấy lời khuyên: Nếu đã là con bịnh thì chịu khó ăn ngủ cho nhiều, thuốc thang cho đủ; bịnh viện cho gì ăn nấy, cháo gà cháo vịt, tiết canh, bún mắm dầu cháo quảy, cơm chiên dương châu, bò quanh lửa hồng…xực láng hết!

    Còn chuyện tình cảm, anh ta quá may mắn được Ngọc Lan “ngã lòng” thì cứ an tâm vì cô hứa là làm, lòng dạ sắc son, chung tình trước sau như một…y như fans của cô vậy 🙂 chuyện gì phải âu lo nghĩ ngợi…lại thêm chứng trầm cảm…chữa hoài không hết 🙂

    Rồi một ngày mai tươi sáng, được xuất viện…Bất ngờ chàng diện quần jeans áo thun trắng, giày da nâu…nhưng nhớ trước khi đi thì chịu khó tắm rửa kỹ lưỡng, làm ơn cạo dùm bộ râu 🙂 xịt chút dầu nhị thiên đường à quên dầu thơm Hugo Boss…Đứng chổ cổng Arrivals huýt sáo đợi chờ…Nàng vừa kéo vali ló ra là siết chặt eo ếch eo nhái cho nàng xỉu chơi…Nàng xỉu thì chàng nhờ 🙂

    Rồi tay trong tay dìu nhau lên xe mới…rửa Lexus 2 cửa đưa nàng dạo một vòng cho khuây khỏa, và muốn “nói lên ngàn lời tha thiết” gì gì đó thì cứ tự nhiên…rồi “vòng tay em mầu nhiệm luôn luôn mang anh ra khỏi những cơn đọa đày” ừ vòng tay vòng chân gì cũng được nhưng tránh mấy cái vòng nhột nhạt là “em chả em chả” ngay…cảnh thần tiên tình tứ này thiệt y như thơ VD “biển nhạt nắng chiều nay…mùi quá hả” 🙂

    Rong chơi hơi thì “chân em mệt mỏi…bụng em cào” (lại thơ VD!), dễ ợt, lên xe…đi Chinese tonight! chứ crawfish hoài…xưa rồi diễm! Order con cua ký 8 cho đúng 9 nút xào XO cho vừa khẩu vị, kêu thêm con cá chẻm hấp gừng hành, 2 ly rượu đỏ vừa ăn vừa uống…Rồi sau đó lên xe dìa nhà với tiếng nhạc nhẹ êm dịu…gối chăn giường hồng tình nồng…úi chu choa, em dzọt!!

    Comment by hanhphucdiudang — 3/7/2008 @ 7:06 am
  2. Nghe bên trời con sóng
    Xôn xao tiếng rất thầm
    Gọi người của trăm năm
    Về trầm ngâm tình nhớ

    Nàng không duyên có nợ
    Với đời ta bài tình
    Giữa hôm nào lặng thinh
    Mưa bay – người đi khuất

    Chàng về gài cánh cổng
    Ô cửa sổ bạc màu
    Lấp lánh sương cánh hoa
    Vương hương màu mắt ướt

    Hồn quẩn quanh đường nhỏ
    Phố lại chìm bóng trăng
    Sót một vài vết nắng
    Nụ cười ai rất buồn

    Lấy lây chia ngạch cửa
    Chông chênh bước mơ hồ
    Đêm sum vầy hư ảo
    Bước qua ngày không nhau.

    Nàng hòa vào lá cỏ
    Vào mây gió tự do
    Cho biển sâu trũng mắt
    Xôn xao nhớ. Thắt lòng.

    Bất chợt nghe con sóng
    Vỗ trong hồn ồn ào
    Chàng nằm mơ ảnh ảo
    Nàng úp mặt trên tim

    Con đường sỏi im lìm
    Thoáng tóc mây bay vẩn
    Chàng nhìn hoen khóa cổng
    Nàng có về hay không.

    Comment by vothuong — 3/8/2008 @ 10:28 am
  3. Cho phép mình được cảm ơn chú Nguyễn-Đình Khánh, giám đốc của đài phát thanh VNRA ở Sydney, chú nguyên là đạo diễn kiêm xướng ngôn viên Truyền Hình Việt Nam (THVN9) từ năm 1965 tới năm 1975. 2 năm qua từ ngày biết được trang web này cứ đến ngày 6/3 là mình gởi thư đến chú xin chú cho thính giả nghe nhạc của Cô Ngọc Lan, và chú đã làm cùng những tâm tư thật cảm động…

    http://www.vnra.net/selections_lo.htm (selection 7)

    Comment by hanhphucdiudang — 3/14/2008 @ 2:09 am