I Love Ngoc Lan

Luôn luôn…mãi mãi

Tặng Vothuong

Mỗi thứ Sáu, chàng đều thức dậy thật sớm. Thật ra chàng có thể dậy sớm hơn, hoặc dậy bất cứ lúc nào, vì chàng không hề ngủ đêm trước. Nỗi xôn xao được gặp lại nàng luôn làm chàng ngây ngất. Đã hơn nửa năm nay, mỗi chiều tối thứ Năm, sau khi ủi xong chiếc áo sơ mi mầu trời, chàng đi bộ ra ngã tư mua hoa cho nàng. Chàng ân cần chọn từng đoá hồng, kiên nhẫn nghe lời chọc phá của cô bán hàng trong lúc chờ cô tính tiền, rồi ôm bó hoa trong tay và chậm rãi đi bộ trở về. Chàng trân trọng bỏ chúng vào trong tủ lạnh, ở một ngăn trống lớn nhất mà chàng đã luôn dành riêng cho chúng. Sau đó chàng ăn tối. Bữa ăn đơn giản với miếng bánh mì sandwich kẹp thịt nguội và chai nước lọc. Mở tivi xem thời tiết cho ngày mai thứ Sáu. Có lần trời thình lình đổ mưa, chàng không mang dù. Lúc đến gặp nàng, những cánh hồng hơi bị dập nát làm chàng ân hận quá cứ xin lỗi nàng hoài. Mà nàng thì chỉ nhìn chàng mỉm cười. Chàng cũng không quên uống thuốc. Chàng muốn khoe với nàng là chàng luôn nghiêm chỉnh làm theo lời bác sĩ, là chàng đang sống rất điều độ… vì nàng.
Đêm, có khi dài vô tận. Nhưng có lúc chuông đồng hồ ngân nga năm tiếng mà chàng vẫn còn chìm đắm trong suy tưởng. Chàng góp nhặt những chuyện trong tuần để kể với nàng. Chuyện gì sẽ nói trước? Nàng hẳn là muốn biết sự tiến triển trong vấn đề sức khoẻ của chàng. Chàng sẽ cho nàng biết bây giờ chàng chỉ cần đến gặp bác sĩ một lần mỗi tháng. Chàng cũng đã có việc làm. Rồi chàng sẽ có xe trở lại. Chàng sẽ đến thăm nàng một cách dễ dàng hơn. Thăm nàng trước khi đi làm, sau khi rời nơi làm. Thăm nàng cuối tuần, buổi chiều, buổi sáng, trời nắng, trời mưa…bất cứ khi nào chàng có thể.
Những ngày ở bệnh viện chẳng để lại gì nhiều trong ký ức, trong cái tâm trí vốn đã đầy ắp hình ảnh nàng. Chàng chỉ biết mình đã buồn bã lắm vì sự ra đi quá lâu của nàng, vì sự chờ đợi tưởng chừng thiên thu của chàng. Chàng vẫn còn cái cảm giác giá lạnh của những buổi chiều mùa đông khi ngồi chờ nàng ở ngoài sân cỏ. Những chiếc lá thu phong vàng ối thi nhau chao lượn chung quanh. Cuối cùng chúng rơi xuống, nằm chết lịm dưới chân. Trong ánh nắng yếu ớt của ngày tàn, chàng tuyệt vọng rời băng ghế gỗ. Đám lá vỡ vụn nát tan dưới những bước đi.

Chàng rời nhà trước khi đồng hồ gõ sáu tiếng. Băng ghế ở trạm xe bus chỉ có mình chàng. Băng ghế gỗ nhắc chàng về những buổi chiều bệnh viện. Chàng cũng ngồi chờ như thế. Nhưng bây giờ, chàng không chờ nàng đến mà chàng sẽ đến với nàng. Anh thật là ngu xuẩn. Đáng ra anh phải đi tìm em từ lâu. Những cơn mộng dữ đã làm anh mất đi bao nhiêu là thời gian bên em…nhưng cuối cùng rồi anh cũng tìm lại được em, cũng gặp lại được em…
Chiếc xe bus từ xa đi lại. Người tài xế đã quen với sự hiện diện của chàng mỗi sáng thứ Sáu. Ông ta nhìn bó hoa to tướng trên tay chàng: “Hôm nay chọn hoa vàng đẹp quá hả?”
Chiếc xe đi qua nhiều đường phố, ngừng lại ở nhiều trạm. Người lên xuống không ngớt. Chàng cũng xuống để lên một chiếc xe bus khác. Rồi chàng đổi qua chuyến xe thứ ba để đến đường Beach.

Khi chàng đứng ở ngã tư chờ đèn xanh để băng qua đường, những tiệm buôn đã bắt đầu mở cửa. Ở ba góc ngã tư của đường Beach và Talbert, xe cộ đang nối đuôi vào những bãi đậu xe. Nhưng ngã tư còn lại là một thế giới hoàn toàn khác. Thế giới của thinh lặng hư vô. Nàng ở trong thế giới đó. Mênh mông cỏ xanh. Có cổng, có tường ngăn cách những ồn ào hỗn loạn của trần thế bên ngoài.
Cánh cổng mở ra vào đúng 8 giờ rưỡi. Đôi khi người gác nghĩa trang thấy chàng đến sớm ông ta cũng ra mở cổng cho chàng. Chàng chỉ cần đi dọc theo con đường bên trái, rẽ sang phải khoảng 100 thước là đến nàng. Buổi sáng xanh biếc mở ra cho một ngày mới. Mùa Xuân khắp nơi, lóng lánh trên những tàng lá còn đọng sương đêm, rộn rã trong mắt chàng…và trên nụ cười muôn thuở của nàng. Giữa màu xanh thẫm của cỏ cây, chiếc áo chàng mặc sáng rỡ như một mảnh trời nhỏ
Chiếc áo anh xanh bay trong chiều tà
Đường về đôi khi mưa rơi trên lá (1)

Chàng đã cười hỏi nàng là chàng mặc áo gì mà bay trong chiều như thế. Chàng đã từng chọc vì sự thay đổi ngôi thứ của nàng trong bài hát. Nhưng bây giờ thì chàng yêu những lời ca ấy vô cùng
Có lúc bâng khuâng em nghe sương rơi dịu dàng
Kỷ niệm xa xưa phai theo năm tháng
Chốn ấy anh qua không gian nặng sầu
Tình nồng trong em anh yêu có thấu (2)

Nàng đã hát cho chàng, đã tâm sự với riêng chàng đó thôi
Nắng sớm mong manh lung linh trên sông. Từng giờ
đợi người qua đây cho vơi nhung nhớ
Gió hắt vi vu trên con đường mòn
Lặng nhìn anh, em che nghiêng chiếc nón
Phố vắng em qua mây trôi lạnh lùng
Mãi mãi anh yêu xa xôi nghìn trùng (3)

Chàng quỳ xuống, nhổ những cọng cỏ mọc không thẳng hàng. Mơ hồ có tiếng nàng ngậm ngùi
Bóng tối đêm đêm vây quanh mịt mùng

Dẫu biết thương đau nhưng yêu khôn cùng
Mãi mãi anh yêu xa xôi nghìn trùng(4)

Không đâu. Không còn nghìn trùng xa xôi khi khoảng cách giữa em và anh chỉ là thời gian. Và thời gian thì đang thu ngắn dần trong cuộc đời phù du này của anh.

Mặt trời lên cao hơn, tỏa những tia nắng ấm. Chàng quỳ xuống ôm nàng, ôm lấy lòng đất dấu yêu. Maria Lê Thanh Lan Ngọc Lan, nếu khi ấy anh đã phất phơ đầu bạc, em có nhận ra anh?

Thảo
__________________

(1)(2)(3)(4) Xa em nghìn trùng/ Ngọc Lan.1982-1991. Mãi mãi là tiếng hát của tình yêu/Asia 2001

13 Comments

  1. That cam dong qua.! co phai la noi long cua nhac si Kevin Khoa khong?
    Chuyen tinh nay sao dep va buon qua!
    Doi voi toi Ngoclan luon song mai voi nhung nguoi yeu tieng hat va nhan dang cua co ta.

    Comment by tinhbuon — 4/26/2008 @ 2:00 am
  2. Một chuyện tình dễ thương và cảm động. Có phải những đóa hồng vàng đẹp rực rỡ trong hình là “bó hoa to tướng” chàng mang đến tặng cho nàng đó không? Hay là do anh Donny hay TNS nhà ta “phù phiếm” Photoshop vô thêm cho “chuyện tình” thêm phần sinh động? 🙂

    Cảm ơn chị Thảo thật nhiều với những mẫu chuyện “tiểu thuyết” ngắn rất hay và hấp dẫn. Lúc thì “Mãi Mãi Luôn Luôn”, khi thì “Luôn Luôn…Mãi Mãi”. Đọc mà thấy sao trên đời có nhiều trái ngang, Ông trời trêu ngươi, vội cất đi một phận má hồng nhiều nỗi truân chuyên. Nếu chàng sớm “đi tìm em” thì không biết vận mệnh có chuyển sang hướng khác đẹp hơn? “Dẫu biết thương đau nhưng yêu khôn cùng”…chàng vẫn thương vẫn nhớ, vẫn chờ vẫn đợi…dù biết nàng chẳng quay trở về…..

    Nhìn thấy chiếc mộ bia xinh xinh năm nào Angel đã từng một lần đặt chân đến viếng thăm sao thấy bùi ngùi xúc động, thương nhớ dâng trào….một lần nữa cảm ơn chị Thảo với mẫu truyện hay gợi nhiều nỗi nhớ. Hy vọng chị sẽ còn tiếp tục viết tặng cho anh Vothuong hay ai đó để tụi em được đọc ké 🙂 Hay là có một ngày đẹp trời nào đó mà chị muốn viết tặng riêng cho Angel cũng được 🙂 ehihihi…ở đó mà mơ! Nhưng “tôi ơi đừng tuyệt vọng”! 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 4/26/2008 @ 7:57 am
  3. YÊU DẤU, KHÔN NGUÔI …

    Chàng lại muốn viết cho Nàng, tự ngày Nàng không về nữa.
    Ngày mà con gió đã cắt chia 2 khoảng vườn, nửa sáng và nửa tối.

    Từ một chỗ ngồi không ít lần Chàng thấy gió không buộc chặt mà níu giữ, giữ tất cả, để những gì Chàng buột miệng đôi khi hóa thành lời cô đơn nồng ấm mang tên Nàng.

    “Nụ cười nào đó em đi mang theo, chân quên đường về. Giọt lệ nào đó khô trong tim tôi làm đêm não nề … Nụ cười nào đó khi đêm đông sang, lạnh đời em mang.”

    Giá như Nàng hát thêm bài tình ca, có lẽ những sớm mai hoa sẽ không để hương trôi mải miết.

    Gió hôm qua gọi cửa
    Ngập ngừng đêm – thềm mưa
    Khóa từ khi – Im lặng
    Gió nhìn song – cầm bằng.

    Hương theo hơi thở nhẹ
    Mà xót tím môi xưa
    Nàng chiều không gọi cửa
    Đêm – ngập ngừng – làm mưa.

    Gói những sáng rưng rưng
    Hoa bỏ hương vào tóc
    Tay Chàng thương mài miệt
    Gom ấp từng nhớ trông

    Lại cơn mưa quầng mắt
    Mượn – Tháng 6 – đi về
    Sót đóa vàng cất tiếng
    Giọng – trong – Lá hanh hao.
    Đêm nối – hờn – trở lạnh
    Nỉ non hương bỏ cành.

    Chiều âm rầm rã cánh
    Dường dành Chàng nụ môi.
    Để không quên trao tặng
    Từ góc nhỏ đời trần
    Vòng nửa năm khô hạn
    Chàng muôn mùa thương hoa.

    Nhờ gió cài mưa nhỏ
    Trong – đôi mắt mỏn mòn:
    Một sáng nào lất phất,
    Chuông đổ hồi trầm luân
    Gióng kiếp nào lẩn quẩn
    Dài từng tiếng nguyện cầu
    Bình yên và thầm lặng
    Miền giáo đường thâm nghiêm.
    Chàng chuộc hương phù phiếm
    Tự sáng Nàng rời tay.
    Cuối tuần hoa cỏ thấy
    Chàng quỳ thầm thì đây.

    Tóc dẫu mây về quyện
    Mềm thêm hẹn hò này
    Chắc rằng Nàng nhận thấy
    Tim Chàng hoài ấm say.

    Comment by vothuong — 4/26/2008 @ 11:57 am
  4. MUÔN NĂM SẦU THẢM…. ( Thơ HÀN MẶC TỬ )

    Nàng hỡi nàng, muôn năm sầu thảm*
    Nhớ thương nàng còn một nắm xương thôi!
    Thân tàn ma dại đi rồi,
    Rầu rầu nước mắt, bời bời ruột gan.
    Nghe hơi gió, ôm ngang lấy gió
    Tưởng chừng như trong đó có hương
    Của người mình nhớ, mình thương,
    Nào hay gió tạt chẳng vương vấn gì.
    Nhớ lắm lúc như si, như dại,
    Nhớ làm sao bải hoải tay chân!
    Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng,
    Mà ngày nào đó đã khăng khít nhiều.
    Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy,
    Nhưng mà ta không lấy làm điều.
    Trăm năm vẫn một lòng yêu,
    Và còn yêu mãi, rất nhiều, em ơi…

    * PS sửa thơ Hàn Mặc Tử, nguyên văn ” Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm, Nhớ thương Nghệ…”. Mến tặng các fans của ILNL.com, riêng cho Vothuong…
    * PS muốn chỉnh lại hai câu sau cho hợp với hoàn cảnh hơn:

    “Dẫu đau đớn vì người xa vắng,
    Ngày em đi trần thế tiêu điều.”
    Trăm năm vẫn một lòng yêu,
    Và còn yêu mãi, rất nhiều, Lan ơi…

    Comment by nick phan — 4/26/2008 @ 2:45 pm
  5. Tinhbuon,
    Đây chỉ là một câu chuyện tưởng tượng dựa trên những tình cảm thật mà nhiều người đã dành cho chị Ngọc Lan.
    AngelNgocLan,
    Chỉ cần hú một tiếng là có bao nhiêu ngòi bút sẵn sàng tô rồng vẽ phượng cho tiểu muội liền đó mà.
    Vothuong,
    Thơ của Vothuong làm một kẻ khô cằn sỏi đá như Thảo cũng thắt tim. Đừng quên chuyện gom hết thơ vào một tập. Thảo luôn chờ.
    Anh Phan Sinh,
    Cuối cùng rồi anh cũng trở lại. Anh đừng có bỏ đi như vậy nữa nghe! Mình còn có bao nhiêu người nữa đâu? Bận gì, hay vì sao đi nữa, mỗi năm mình phải trở về đây it nhất là một lần. Anh hứa không?

    Comment by Thao — 4/27/2008 @ 1:50 am
  6. Hello AngelNgocLan, Thảo nói dỡn đó. Bó hồng “to tướng” và rực rỡ là bó hoa thiệt chứ không phải sảo thuật ghép hình bằng photoshop như Angel thường làm. Tấm hình do Thảo chụp và gởi tới.

    TNS

    Comment by admin — 4/27/2008 @ 10:04 pm
  7. Ơ hay anh TNS! Ai bảo là Thảo nói dỡn? Ý Thảo là AngelNgocLan không cần Thảo viết bài cho AngelNL vì có nhiều cao thủ về viết lách sẵn sàng viết về hoặc viết tặng cho cô ấy. Còn bó hồng “to tướng” thì “to tướng” thật đấy. Thảo chỉ chụp có một phần nhỏ thôi.

    Comment by Thao — 4/28/2008 @ 12:29 am
  8. Nước mắt vì ai khóc một lần,
    Chôn tình sao lệ vẫn trào dâng!
    Đêm nay bia mộ kia lạnh lẽo,
    Ai nhớ mà thương kiếp hồng trần??
    Tôi vẫn tới đây trong nhớ mong,
    Chỉ muốn trao em trọn tấm lòng.
    Của người cô lữ thân quạnh quẽ,
    Tâm sự giành trao người đã vong.
    Bao năm mưa gió tình ngỡ phai,
    Người cũ đường xưa lối vẫn dài,
    Người mất sao đời còn vương vấn??
    Bia đá tạc ghi dạ chẳng thay!!!
    Bài thơ này Vượn Đốm xin tặng cho Chị Thảo người đã viết bài này, xin tri âm những tâm tình của những người đã sống& yêu Chị Ngọc Lan, hãy đến& cho nhau trong tình yêu& nỗi nhớ, những hoài niệm để vĩnh viễn& mãi mãi tri âm một chân tình qua tiếng hát Ngọc Lan!!

    Comment by Vuondom — 4/28/2008 @ 1:01 am
  9. Chị Thảo ơi, không cần khẩn trương. Angel cũng chỉ giỡn với chị thôi chứ nào dám mơ mộng chị sẽ viết bài gì tặng Angel 🙂 muội cũng đâu có power làm mưa làm gió, “hú” một tiếng là có “cao thủ” xuất hiện “viết về hoặc viết tặng” cho Angel như chị nói đâu. Chị đừng làm Angel tự tin thấy ớn nha 🙂 Mà không sao, miễn lâu lâu được đọc ké một bài viết cũng đủ vui rồi.

    Cảm ơn anh TNS đã đính chính cái vụ “phù phép” bó hoa 🙂 Tại thấy bó hoa có cùng màu sắc và thân hình “to tướng” giống như mô tả trong bài viết nên sinh lòng đa nghi thôi 🙂 Bây giờ biết anh TNS không phải là thủ phạm…í lộn…không phải là chủ của bó hoa…thì Angel không nghi ngờ bó hoa là giả nữa mà bắt đầu nghi ngờ…Chàng (nhân vật trong câu truyện). Hổng lẽ Chàng ấy nhảy ra từ trong truyện tiểu thuyết ta 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 4/28/2008 @ 8:52 am
  10. Cảm ơn Thảo,
    Có lẽ sẽ không in ra thành tập mà sẽ viết tay trong 1 quyển dành riêng. Vẫn luôn trông ở ilovengoclan những bài viết của Thảo.

    Comment by vothuong — 4/28/2008 @ 9:31 am
  11. Cám ơn Vuondom nhiều. Thơ của Vuondom làm Thảo liên tưởng đến thơ của TTKH, buồn dịu dàng và đầy nữ tính. Mong ilovengoclan luôn có những bài thơ hay của Vuondom.

    Comment by Thao — 4/28/2008 @ 10:38 am
  12. Có vothuong ,Phan Sinh ,Vuondom nếu thêm Minh Trang nữa thì đủ bộ “tứ quý” rồi phải không Thảo ?

    Comment by doankhanh — 5/5/2008 @ 7:03 am
  13. GỌI MÃI TÊN NGƯỜI

    Bây giờ tháng mấy hỡi Khanh?
    Mà sao lòng thấy màu xanh đất trời.
    Như hồi nàng Thuý du Xuân,
    Vì sao run rủi lạc chân bên mồ.
    Hồng nhan bạc phận từ xưa,
    Hận cho con tạo chẳng chừa nàng ra.
    Thương người mang kiếp cầm ca,
    Chuyện xưa tích cũ cũng là hôm nay.
    Bảy năm như thể bảy ngày,
    Rồi trăm năm nữa tên ai vẫn còn!
    Trăm năm bia đá có mòn,
    Ngàn năm đời vẫn mãi còn nhớ Lan!
    Nhớ lời ca, nhớ nụ cười,
    Thương người, thương tiếng hát thời xuân xanh.
    Niềm thương nhớ ấy ta đành
    Gọi tên người mãi, âm thầm, riêng ta…

    Ghi chú: Bài này làm tặng doankhanh ngày 6/3/08, khi doankhanh hỏi sao không làm thơ cho NL. PS.

    Comment by nick phan — 5/5/2008 @ 9:46 am