I Love Ngoc Lan

IloveNgocLan.com – Năm năm ôn ngược giòng kỷ niệm

Một buổi sáng tháng Bẩy, 2003, cậu em trai gọi tôi về cái website có tên là ilovengoclan. Mặc dầu hứa là sẽ vào thăm trang web, tôi cũng đã ngần ngại một hồi lâu. Tôi chưa thể tìm lại được sự bình tâm hai năm sau ngày Ngọc Lan qua đời. Vết thương vẫn còn nguyên vẹn đó. Bất cứ những khơi động nào dù nhỏ nhoi nhất cũng làm tôi đau đớn.

Ilovengoclan lúc ấy đã được hai tháng, do bốn người tình nguyện bỏ công của và khả năng ra tạo dựng. Đó là TNS, Ngọc Lâm (chị Ngọc), Trọng Lê và Donny Trương. Hai tháng chào đời của trang mạng phải là kết quả cưu mang dày công của nhóm thực hiện, vì tôi đã tìm thấy thật nhiều Ngọc Lan ở đó. Ngọc Lan hiện hữu qua những hình ảnh, bài phỏng vấn, tin tức sưu tầm của anh TNS; trải dài trên những Memory Lane, Dedication, Did you know, Hoa Bleeding Hearts của chị Ngọc; trên những bức hình có tên Melancholy, Hope, Longing, Dream do Donny chăm sóc…Cảm giác của tôi lúc đó vô cùng phức tạp. Như người đang chui vào một góc tối cho yên thân, tôi bị lôi ra trước một tấm gương chói lòa ánh sáng, để đối diện với chính tôi, với những gì tôi đang trốn tránh. Tôi vẫn tránh nói về Ngọc Lan với người khác, sợ phải kể những đau buồn trong lòng mình với ai. Vậy tôi chỉ nên đọc qua trang mạng một lần, rồi không trở lại nữa thì hơn. Nói thêm gì, bày tỏ chi nữa chỉ như trát muối vào vết thương. Gậm nhấm đau buồn một mình vẫn là cách giải quyết dễ dàng nhất từ bao lâu nay.
Nhưng tôi đã quay lưng không đành. Tôi dành cả buổi chiều để đọc từng bài thơ của Vothuong, của Minh Trang và của Julia. Và, tôi cũng đọc nhiều lần bài “Message to an American admirer” đầy cảm xúc của Trọng. Người đàn ông lạc lõng trong câu chuyện Trọng kể đã làm tôi nhớ đến một người đàn ông khác mà tôi đã gặp ngoài mộ, vài tuần sau khi Ngọc Lan qua đời. Một người đàn ông da đen cao lớn với đóa hoa hồng nhung. Ông ta bối rối trao đóa hoa cho tôi và giải thích rằng ông đã học chung với Ngọc Lan một lớp về computer bao nhiêu năm về trước ở college, khi cô chưa từng đi hát. Ông vẫn nhớ cô mãi và thường theo dõi sinh hoạt ca hát của cô. Vậy mà ông chỉ biết cô đã vĩnh viễn ra đi được vài hôm do một người bạn Việt Nam đọc tin từ một tờ báo. Có lẽ ông muốn chia sẻ với tôi vì không còn ai khác để nghe ông, như người đàn ông trong câu chuyện của Trọng. Cho nên như Trọng, tôi cũng đã tự hỏi làm sao để ông biết đến trang mạng này. Làm sao để mọi người cuối cùng cũng tìm được sự bình an, như Ngọc Lan mong muốn.
Buổi tối, tôi viết điện thư cho Donny. Hôm sau tôi nhận được thư trả lời từ chị Ngọc. Cuộc hành trình của tôi với iLoveNgocLan.com bắt đầu.

Năm năm trôi qua. Nơi chốn này, với bốn người đầu tiên đã ra sức đắp nền, dựng vách. Những người đến sau như tôi chỉ cần mang theo ít nhiều hương hoa tô điểm là iLoveNgocLan cũng đủ trở thành một mái che, một nơi ẩn náu an toàn cho những tâm hồn gió bão. Năm năm trôi qua, bao nhiêu người đến rồi đi. Những Sweetie, Mai Chi, Duyên, Minh Hà đã hơn một lần ghé qua để dư hương vẫn còn nguyên đó. Và Trương Chi, Only Yesterday, Phố Biển Sương Mù, một thời văn chương lộng lẫy. NhatNhi với bài thi hạng nhất lãng mạn tình yêu. TVH vẫn đều tay sáng tác. Riêng AngelNgocLan, cô như con chim nhỏ, bay lượn líu lo quanh tổ ấm chứ không hề bỏ mặc ra đi. Cô cũng là một thiên sứ duy trì hòa khí giữa mọi người.
Riêng tôi, năm năm qua, iLoveNgocLan đã giúp tôi cởi mở hơn. Tôi đã chia sẻ tâm tư của mình với mọi người nơi đây thay vì giữ một mình trong nhật ký. Tôi nhớ hoài lời Trọng nói. Trọng đã muốn giúp tôi khi nói rằng viết đôi khi là một cách điều trị tốt nhất để chữa vết thương trong lòng. Cũng chính nơi đây, những vần thơ đầy mê hoặc của Vothuong đã giúp nuôi dưỡng những rung động trong trái tim tôi. Tôi cũng đã học hỏi được ở những áng văn, những lời bình luận của những bậc đàn anh như anh Tu Mi, anh Phan Sinh. Tóm lại, tôi trở nên tốt đẹp hơn năm năm về trước.

Cho nên, năm năm sau ngồi ôn ngược lại giòng kỷ niệm, tôi muốn nói một lời cám ơn đến ban quản trị của iLoveNgocLan.com, bởi vì tôi chưa hề nói điều này trong suốt năm năm qua. Cám ơn kiến thức và sự sáng suốt của anh TNS; sự công bằng và những bài viết bằng Anh ngữ tuyệt vời của chị Ngọc; sự thông minh và khả năng sáng tạo của Donny. Riêng Trọng, cám ơn Trọng đã giúp Thảo tiến gần đến sự bình an mà chị Ngọc Lan vẫn mong muốn cho chúng ta.
Cám ơn lòng chung thủy của Minh Trang, của Vothuong và AngelNgocLan. Năm năm sau các bạn vẫn còn đây, nguyên vẹn và nồng nàn.

May 22, 2008
Thảo

40 Comments

  1. Thảo thân mến,
    PS rất xúc động khi đọc những cảm nghĩ chân thành của Thảo. PS tìm thấy mình trong đó – tuy biết đến Ngọc Lan đã trễ, mà biết đến ILNL.com còn trễ tràng hơn nữa. PS còn thiếu Thảo một lời hứa, cũng như thiếu các fans trung thành của ILNL.com một lời gắn bó thuỷ chung…PS gởi đến Thảo và các bạn bài thơ ” Bây giờ tháng mấy hỡi anh?”, một sự tu chỉnh lại vừa ý lẫn lời bài thơ ” Gọi mãi tên người ” viết tặng doankhanh ngày 6/3/08.

    BÂY GIỜ THÁNG MẤY HỠI ANH ?

    Bây giờ tháng mấy hỡi anh?
    Mà sao em thấy cỏ xanh chân đồi.
    Bồi hồi chạnh nhớ người xưa
    Du xuân lạc bước bên mồ Đạm Tiên.*
    Bảy năm nào hết ưu phiền,
    Buồn trong giấc ngủ, sầu miền sơn khê.
    Em buồn, anh cũng ủ ê
    Tai nghe tiếng hát, lòng tê tái sầu.
    Trách cho con tạo cơ cầu
    Gây ra những việc làm đau đớn lòng!
    Bây giờ có cũng bằng không,
    Sắc tài, danh vọng, vùi nông nấm mồ!
    Trách chi nhân thế hững hờ,
    Thương nàng ta viết bài thơ gợi sầu.
    Từ giờ cho đến ngàn sau
    Làm sau gặp được hoa đào năm xưa !**

    Chú thích: * Thuý Kiều đi lễ Thanh Minh, gặp mộ Đạm Tiên, một ca kỹ tài hoa mệnh bạc.
    ** Thơ Thôi Hộ ” Khứ niên kim nhật thử môn trung
    Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
    Nhân diện bất tri hà xứ khứ
    Đào hoa y cựu tiếu đông phong”
    tạm dịch: ” Năm ngoái ngày này cũng chốn đây
    Người đẹp và hoa ánh sắc hồng
    Người đẹp nay đâu, ai có biết?
    Hoa đào cười đón gió đông sang.”
    Người đẹp không biết đã đi đến chốn nào, nơi Thiên đàng hay cõi bồng lai, để lại cho người đời bao nỗi tiếc thương luyến nhớ!
    Dear Cô Thảo:- Làm sao có được Bình An
    Khi Trời chưa trả Ngọc Lan về trần?

    Comment by nick phan — 5/22/2008 @ 9:10 am
  2. Sorry,đánh máy sai ” Làm sao gặp được…” Đáng lẽ là “gặp lại” nhưng nếu ta chưa từng gặp nhau (tuy đã biết) thì không thể nói “gặp lại”. PS.

    Comment by nick phan — 5/22/2008 @ 9:18 am
  3. Chị Thảo mến,

    Cảm ơn chị đã chia sẻ những tâm tình với các bạn nơi đây. Hy vọng trang nhà dễ thương này sẽ tồn tại mãi để các fans luôn tìm được bình an mỗi khi đến viếng thăm ngôi nhà như “một nơi ẩn náu cho những tâm hồn gió bão”. Hy vọng vết thương lòng của chị đang từ từ được xoa dịu. Không phải chỉ có người viết mà cả người đọc được những tâm tình của người viết đôi khi cũng được gián tiếp điều trị vết thương trong lòng. Mong tiếp tục đọc được những bài viết chia sẻ chân tình của chị.

    Đúng thật năm năm qua có nhiều thay đổi. Không chỉ trong ngôi nhà của Ngọc Lan mà trong cuộc sống của mỗi người chắc cũng đã có nhiều đổi thay. Nhưng có lẽ một điều không thay đổi đó là tình yêu của mọi người dành cho cô Ngọc Lan vẫn đầy ắp như ngày nào cho dù tương lai có đưa chúng ta về đâu. Angel tin điều đó.

    Riêng Angel, hầu như ngày ngày đến đây, có khi líu lo lên tiếng, có khi cũng không biết nói gì. Tuy nhiên, nếu không vô đây một ngày ít nhất một lần thì cứ cảm thấy như thiếu thiếu gì đó. Ở nhà Angel vẫn có riêng một ngăn tủ Ngọc Lan, cái gì liên quan đến Ngọc Lan đều nằm trong đó. Trên bàn làm việc có chiếc ly có hình Ngọc Lan, trên tường vẫn treo bức tranh vẽ của Ngọc Lan. Nên cảm giác lúc nào cũng có cô bên cạnh. Hình như cứ cảm thấy “nợ” Ngọc Lan một điều gì đó. Đúng rồi, chắc vì cuộc sống luôn có Ngọc Lan phù hộ nên những đau thương đều vượt qua…và những hạnh phúc vẫn vây quanh mỉm cười với mình. Luôn biết ơn, thương yêu, và quý trọng cô Ngọc Lan.

    Hôm nay thật vui khi đọc được nhiều bài viết mới. Chắc cô Ngọc Lan cũng thấy vậy…

    Comment by AngelNgocLan — 5/22/2008 @ 11:35 am
  4. Thanks Thao for such a heartfelt piece. You have brought back many memories in the past five years. I also want to extend my appreciation to those who have been sticking around til this day. You guys are the force that drives the site.

    -Donny

    Comment by admin — 5/22/2008 @ 5:12 pm
  5. Thảo quên một điều hết sức quan trọng là chúc mừng sinh nhật iLoveNgocLan.
    Chúc iLoveNgocLan sống thật lâu, thật khỏe, mang lại thật nhiều ý nghĩa và niềm vui cho cuộc đời.
    Mong trang web luôn được sự nâng đỡ và bảo bọc của các fans từ khắp nơi.

    Comment by Thao — 5/22/2008 @ 10:03 pm
  6. Anh Phan Sinh

    Cám ơn bài thơ lai láng ý tình của anh. Cú pháp vần điệu của anh bao giờ cũng hòan hảo, còn ý tưởng thỉ rất xúc tích. Ngày xưa đi học chắc anh luôn đứng đầu môn Việt văn.

    Anh không có thiếu Thảo lời hứa gì đâu. Chỉ tại Thảo sợ mọi người lần lượt bỏ đi hết nên mới ràng buộc anh như vậy. Thảo không nên, không nên làm thế. Thỉnh thoảng anh trở về là được rồi.

    Có một chuyện ngoài lề: anh nghĩ sao khi Marion cotillard, người thủ vai Édith Piaf trong phim La Vie en Rose đoạt giải Oscar nữ diễn viên xuất sắc nhất?

    Comment by Thao — 5/22/2008 @ 10:53 pm
  7. AngelNgocLan thân mến,

    Cám ơn những lời khuyến khích của Angel.
    “Không phải chỉ có người viết mà cả người đọc được những tâm tình của người viết đôi khi cũng được gián tiếp điều trị vết thương trong lòng…” mong là vậy. Chứ còn giống như tên què dắt tên mù thì hỡi ơi! 🙂

    Comment by Thao — 5/22/2008 @ 11:43 pm
  8. Em còn nhớ cái thưở mới lần đầu bước vào căn nhà này, kể ra cũng được hơn năm rồi thì phải, mới đây mà thơi gian qua nhanh thật nhưng riêng em vẫn thấy nó thật dài, lúc đó, gia đình em đang khó khăn, em phải ra phụ mẹ bán tủ thuốc lá, ngày ngày đều mót tiền 1 ngàn hay 2 ngàn nhỏ nhoi để vào tiệm net bên cạnh, vào google để kiếm thông tin Ngọc Lan, kok biết lúc đó đã thần tượng NL bao giờ nữa, nhắc lại cảm thấy sao yêu quá!
    Chiều hôm đó, có lẽ độ khoảng 6h tối, em lang thang trong google, kok biết một lý do gì click vào 1 đường link, thì căn nhà mở ra như chào đón em, hình cô NL hiện ra ngay trên banner, cô ngước mặt nhìn lên trên, đôi mắt thật buồn, mọi người không biết cảm giác lúc đó như thế nào đâu, em mừng muốn rơi nước mắt, bỡ ngỡ không biết làm gì, bấm vào mấy chuyên mục bên trái, hiện ra Media là cuộc nói chuyện của Kỳ Duyên và bác Nguyễn Ngọc Ngạn trong PBN60, nghe từng chữ, từng lời nói của Kỳ Duyên nhận xét về cô, không hiểu sao là con trai mà em lại khóc, đến đó, hết giờ em đành ra về trong tiếc nuối…. Cảm ơn cô nhiều lắm cô Ngọc Lan ơi, và cũng cảm ơn những người bạn, người anh, chị, người cô, người chú… đã khai sáng nên ILoveNgocLan.com này – một mái ấm thật thân thương và trìu mến! Chúc mừng sinh nhật 5 tuổi của căn nhà chúng ta! Thân!

    Comment by Happy-Ghost18 — 5/23/2008 @ 12:32 am
  9. Thảo biết không; vì Trang tên Thuỷ họ Chung nên suốt đời chung thủy..hihi…giỡn tí cho vui. Đã 5 năm rồi chung thủy và 5 năm sau “Em vẫn không đổi thay…”
    Mà công nhận những bài viết của Thảo làm Trang rung động không ít. Mỗi lần đọc là mỗi lần rung cảm nơi con tim, vọng lên óc.

    Chúc mừng sinh nhật iLoveNgocLan.

    Comment by minhtrang — 5/23/2008 @ 1:27 am
  10. Không biết Thảo có phải là nhà văn hay không mà viết bài nào cũng hay quá chừng quá đổi.Bài viết của Thảo làm cho KL cảm động quá, con tim cứ bổi hổi bồi hồi, rộn ràng cuống cuồng cả lên. Cám ơn Thảo.
    Happy birthday ilovengoclan.com

    Comment by Khongloi — 5/23/2008 @ 2:43 am
  11. Úi trùi chị Thảo ui, có người “con tim cứ bổi hổi bồi hồi, rộn ràng cuống cuồng cả lên…” thì làm sao “chữa trị” đây hả chị Thảo, văn chương đặc sắc quyến rũ của chị y chang “Tiếng Hát Ru Đời” coi bộ lợi hại ghê hông??

    Lâu lâu giỡn chút để được trẻ mãi không già chứ không có “răng mô tê” nghen…

    Luôn say mê các bài viết hay lôi cuốn của chị. Chúc mừng ilovengoclan.com tròn “Hi-5” năm tuổi!!

    Với Ngọc Lan và tiếng ca cô: vẫn luôn “nguyên vẹn & nồng nàn” hôm nay và mãi mãi về sau!!

    Comment by hanhphucdiudang — 5/23/2008 @ 8:28 am
  12. Chị Thảo ơi, “tên què dắt tên mù” đi cũng đâu có sao. Miễn còn một tên thấy đường là được rồi 🙂 Cứ coi như là lá nát đùm lá rách tả tơi cũng được 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 5/23/2008 @ 9:59 am
  13. Ơ, đúng rồi, phải nói Chúc Mừng Sinh Nhật iLoveNgocLan.com lên 5 tuổi! Chúc web site ngày càng vững mạnh và tất cả các fans luôn vui vẻ, trẻ trung, yêu đời.

    Comment by AngelNgocLan — 5/23/2008 @ 10:10 am
  14. Dear Thảo,
    Để trả lời một câu hỏi “ngoài lề” của Thảo: “Nghĩ sao khi Marion Cotillard lãnh Oscar ” Nữ diễn viên xuất sắc nhứt” trong vai Edith Piaf ( phim La Vie En Rose của Olivier Dahan )” ?
    Câu hỏi “ngoài lề” làm PS rán nhớ lại cuốn phim đã xem 2 lần mấy tháng trước đây, suýt nữa bị “sụp lỗ cống” và nhảy qua khỏi thì xém “sụp ổ gà”( mượn từ XÉM của AngelNL )!! Giỡn chơi chớ đâu phải ở SàiGòn mà “tránh vỏ dưa thì trợt vỏ dừa”, out of the pan to the fire (?)…Tuy Melbourne thuộc về Miệt Dưới (Down Under- same same với Miệt Thứ của Kiên Giang) nhưng đường xá cũng OK lắm Thảo à! Nhưng PS ở đây đúng 16 năm (từ 25/5/92) thiếu 1 ngày vì hôm nay là Sunday 24 ở Melbourne,07:31am -chính xác- mà sao vẫn thấy làm sao ấy! Nói về ăn uống (đồ ăn thức uống, nói theo Nam Kỳ lục tỉnh) thì ko thiếu món gì, từ gà chưn vàng, làm nguyên con để cúng ông bà vào dịp Tết, vịt Bắc Kinh để làm tiết canh, cá cơm cá đối, đến ba khía cũng có, quanh năm ăn trái cây thả giàn,dừa, đu đủ, xoài, sang thì ăn măng cụt, chôm chôm…Những thứ rẻ rề ở VN thì mắc, những thứ ở VN quý trọng thì rẻ rề! Mà thôi, đó là chuyện ngoài lề của câu hỏi “ngoài lề”, hôm nào sẽ nói thêm. Bây giờ đi vào trong lề (lề phải hay trái đây?) không beat around the bush nữa, thì câu hỏi trên cũng dễ trả lời, mà cũng khó nữa ( ko khó sao xém sụp ổ gà?). Theo PS, dễ ở chỗ, Marion Cotillard thủ vai Edith Piaf cũng rất đạt, thì lãnh Oscar là xứng đáng rồi. Nhứt là Edith Piaf là idol của PS từ năm xửa năm xưa, ai mà làm cho Piaf nổi lên cho mọi người biết (lớp trẻ) thì đáng được khen thưởng. Marion lại đẹp (đẹp hơn Piaf lúc trẻ) diễn xuất hay thì PS rất OK. Xin nhớ là Cate Blanchett, diễn viên Úc cũng được nominée mà ko được, chứng tỏ PS ko bias. PS có xem một phim trắng đen có nói về Edith Piaf trước đây trên đài SBS của Úc) nhưng ko có ấn tượng gì về nữ diễn viên thủ vai Piaf như với Marion Cotillard.
    Vắn tắt là như thế, nhưng PS ko nghĩ rằng Thảo muốn một câu trả lời đơn giản như vậy. Có phải là Thảo muốn biết PS nghĩ gì về lời phát biểu của Marion trong một interview trước đây mà trong đó cô có cho ý kiến về việc đổ bộ lên mặt trăng của Mỹ (năm 1969), và gay cấn hơn là vụ toà nhà Twin Towers nên cô đã tạo ra một cơn giận dữ ở người Mỹ sau khi lãnh giải, thậm chí có người đề nghị thu hồi Oscar của cô! PS trích dẫn một vài ý kiến về việc này cho Thảo xem, để Thảo ko nói là PS trả lời chiếu lệ:

    – Cuộc phỏng vấn đã được thu hình một năm trước ngày Marion lãnh giải Oscar, trong đó cô có nói về 2 chuyện trên, và được phát lên TV và đăng báo (Mỹ) sau khi cô lãnh giải. Cô bị shock về chuyện này, nhưng cô nói rằng những lời tuyên bố của cô về vụ sụp đổ của Twin Towers bị hiểu lầm vì đã bị diễn dịch sai lạc ( Marion Cotillard will not apologise over remarks she made describing the 9/11 attacks as a conspiracy and believes that the comments had been taken out of context and misunderstood.)Người đại diện của cô, Bastien Duval nói rằng:” The reportage has been taken out of context and one can only condemn such practices.” ” Marion deplores that. She is filming in Chicago and has a lot of work. She has an ocean of happiness and voilà, this row blows up. It’s rather strange. It’s an OLD REPORT, not at all CURRENT. Why brings it out now?”.
    Duval nói thêm:” She hopes that the Americans will have enough distance to understand, but her career is not just American. She can make films everywhere”…
    -The Academy of Motion Picture Arts and Sciences today said it would not revoke Ms Cotillard’s Oscar…Ms Cotillard is free to express whatever view she has, but they have nothing to do with the Academy or the Academy Awards. Oscars are not revoked in light of any expressions of opinion. THE OSCAR IS RECOGNITION OF WORK DONE IN FILM, NOTHING MORE, NOTHING LESS”…
    Thôi, bây giờ đã hơi mệt rồi, nếu Thảo hoặc bạn nào có ý kiến gì thì xin hồi sau phân giải. Riêng đối với PS, thì Edith Piaf là SỐ MỘT, còn Marion Cotillard thì chưa có số nào, so với NGỌC LAN thì nố vài chục thưóc dây cũng chưa tới. Bây giờ thì chắc PS bias rồi! Chúc các bạn vui vẻ và cám ơn đã theo dõi nãy giờ.PS (Phan Sinh chớ ko phải kem đánh răng PS nghe Con Ma Dzui Dzẻ!)

    Comment by nick phan — 5/23/2008 @ 5:41 pm
  15. Trời đất, coi lịch mới thấy Sat 24 PS

    Comment by nick phan — 5/23/2008 @ 9:15 pm
  16. Anh Phan Sinh sợ sụp lỗ cống với ổ gà nên trang bị quá kỹ lưỡng. Nón sắt với áo giáp từ đầu tới chân, vũ trang súng ống tới tận răng. Đâu có gì mà khó với dễ đâu anh? Số là mấy tháng trước Thảo có xem chương trình phát giải Oscar. Lúc nghe tuyên bố Marion Cotillard là người đoạt giải, Thảo nghĩ ngay tới anh và Minh Trang, vì cả hai đã từng xem phim La Vie en Rose rồi. Thảo tự hỏi anh có liên tưởng đến chị Ngọc Lan qua sự kiện này không? La vie en rose/Édith Piaf/Les feuilles mortes/nhạc Pháp/Ngọc Lan…có sự liên kết trong đó. Anh nghĩ vậy không?
    Còn quan niệm và phát biểu của Cotillard lại là chuyện khác, Thảo không có hỏi anh nghĩ sao về cá nhân Marion Cotillard. Nhưng cám ơn anh đã tường thuật đầy đủ. Vậy là không có ổ gà, ổ vịt gì hết ha?
    Còn vùng Miệt Dưới Down Under của anh thì cũng giống như bên Thảo mà thôi. Cái rộng mênh mông của nước Úc cũng giống như bên Mỹ, phải cần thời gian mới thấy được hết cái đẹp, cái duyên của nó. Anh phải gắn bó lâu dài với nó thì mới có những đền bù.
    Mới là thứ Bẩy 24 thôi. Anh còn thêm một ngày Chủ nhật để làm thơ nữa. Chúc anh hồn thơ phơi phới.

    Comment by Thao — 5/23/2008 @ 10:16 pm
  17. Thân chào Khongloi

    Hôm nay trái tim đã êm dịu trở lại chưa? Mình đoán KL là con gái cho nên HPDD chớ có chọc ghẹo làm cho cô ấy cuống cuồng thêm thì “Hạnh Phúc Dịu Dàng” sẽ biến thành “Hạnh Phúc Nơi Nào” đấy 🙂

    Thảo chắc chắn không phải là nhà văn rồi. Viết lên đây thì dù muốn dù không cũng có người đọc qua. Nhà văn thật sự phải viết sách và bán ra. Viết thế này mà bán ra thiên hạ vác guốc đánh cho u đầu sứt trán chứ không phải dỡn đâu.

    Comment by Thao — 5/24/2008 @ 8:09 pm
  18. Thảo mến,
    Bạn đoán trúng phóc, KL là girl cho nên rung động là theo cách khác, không phải rung động của cái kia đâu nhe:)Đùa vui thôi…Bài viết của Thảo gây cho người đọc nhiều cảm xúc, nhiều suy nghĩ lắm cứ như có sức mạnh để lôi kéo mọi người trở về căn nhà NL vậy.Hy vọng sẽ đọc được nhiều bài viết của Thảo thêm nữa.
    Hanhphucdiudang oi,
    Chà chà không biết bạn có hiểu lầm KL không nữa.Lỡ ai tưởng “nam nhi rung động” chắc KL phải chui xuống 10m đất sâu để trốn quá…hihihi…nói chơi thôi, giỡn để trẻ mãi không già phải không?!
    Cảm xúc bổi hổi bổi hồi, rung động, cuống cuồng vì khi đọc các bài viết cảm giác cô NL ở gần hơn, , mọi người yêu thương nhau hơn, không còn cảm thấy cô đơn nữa…..Không ít người sau khi thăm căn nhà này đã nói :”Đã thực sự hiểu hết ý nghĩa của cuộc sống”.
    KL

    Comment by Khongloi — 5/24/2008 @ 10:24 pm
  19. Chị Thảo ơi, xin chị hãy “giữ vía”! chuyện gì mà u đầu sứt trán?? Em út tùm lum đây bộ để thiên hạ ăn hiếp chị sao?? Lại chọc chị thôi, từ mấy bài viết trước, chị nhớ cái vụ Anh Bịnh Nhân thẫn thờ vì chị Ngọc Lan rồi không chịu ăn uống nhậu nhẹt thuốc men gì cả…là em đã muốn gợi ý chị làm ơn ra sách rồi, em đã bàn kỹ với nàng VuonDom rồi, lấy chồng thì chọn 7 con số, nhưng sách chị ra là sẽ chuẩn bị 4 con (ý em nói là 4 con số đó!!) để mua ngay mà đọc và tặng bạn hữu chớ dại gì không??

    À thêm câu hỏi nữa, cố nhà văn nữ Lê Thao Chuyên chị của chị Ngọc Lan em có đi thư viện tìm sách của chị ấy để đọc mà chưa gặp, em biết tìm đâu bây giờ hả chị??

    Khongloi, bạn thân mến, tại sao lại “không lời” hả bạn?? “nhiều lời” hơn cho tụi này đọc ké với có được không?? Nói thiệt nghen, hôm qua giờ nhớ chữ “bổi hổi bồi hồi” mà mình cứ mơ tưởng đến gói xôi vò nóng hổi, (tinh thần ăn uống cao độ chỉ nhớ mỗi chữ “hổi” không thôi!) làm mình nhớ tha thiết gói xôi vò và xôi gấc gói trong lá chuối xanh ở chợ Bà Hạt hoặc chợ Chuồng Bò (cái tên hết ý không? nhưng họ đâu có bán bò heo gì đâu mà toàn là chè và bún nước lèo ăn sáng mê ly luôn!!) ở gần Ngã Bảy Sài Gòn thuở nào…Nhớ da diết nhớ khôn nguôi!!

    Comment by hanhphucdiudang — 5/25/2008 @ 12:30 am
  20. Hạnh Phúc Dịu Dàng;

    Nếu vậy HPDD phải ra nhà sách mà tìm thôi nếu không tìm thấy ở thư viện. Thảo rất tiếc đã không biết được gì hơn để giúp cho HPDD.

    Comment by Thao — 5/25/2008 @ 12:53 pm
  21. Chị Thảo nè, em nói ngắn nhưng mong chị hiểu nhiều, (còn khi nào em “hứng chí” nói nhiều thì chị chỉ cần hiểu ngắn là được rồi!!) Em đã tìm ở các tiệm sách ở Cabramatta nhiều lần, tiệm này chuyên bán sách báo và lotto, nhưng bà con VN mình thường chen chúc xếp hàng mua lotto, em thì lại nghĩ khác hơn chút, mua lotto thường hay “trúng gió” lắm, nên thôi để giành tiền mua sách đọc thích hơn.

    À nếu chị biết các tên sách là gì thì cho biết cũng dễ tìm hơn. Còn em mà tìm không ra thì “bắt buộc” chị phải ra sách để em mua, cái này là “request” đặc biệt của độc giả!! 🙂

    Còn nữa, băng nhạc gốc của chị Ngọc Lan, băng tape hồi 80-90 vẫn còn bày bán (có bị bụi bám!) ở một shop cho mướn băng nhạc ở trong con hẻm nhỏ mà chỉ có…em mới thấy thôi đó nghe, ai muốn em mách cho thì phải bao em chầu chè chuối hay chè táo xọn thì em mới chỉ điểm cho 🙂

    Còn nữa, hỏi nhưng không bắt chị trả lời, nghe phong phanh một trung tâm băng nhạc dự tính sẽ phát hành DVD riêng cho chị Ngọc Lan, rồi bị gia đình chị ấy nói “đang si nghĩ lợi” (giọng Lam kỳ đấy!!), dzậy là hư thực ra sao hả chị, các fans ai cũng đợi chờ mòn mõi, nhưng “ta mãi chờ em” thì dù có chờ muôn thu ta cũng vẫn chờ, phải không các bạn??

    Comment by hanhphucdiudang — 5/25/2008 @ 8:31 pm
  22. To: Thao
    HPDD nói đúng đó, Thảo viết sách ra bán được rồi.Nếu có ai “vác guốc đánh u đầu sức trán” thì KL là người đầu tiên “băm vằm” người đó ra, trị tội đến nơi đến chốn :))
    HPDD hỡi,
    Có muốn KL kiện ra toà án quốc tế vì tội dám đem cảm xúc của người ta ra rồi liên tưởng đến món xôi vò nóng hổi hấp dẫn đó hông?Sợ chưa,hehehe đùa chút cho vui thôi.
    KL nghe nói ở Sài Gòn không chỉ có món xôi vò,chè, bún nước lèo thôi đâu, còn nhiều món ngon độc nhất vô nhị mà chỉ ở Sài Gòn mới có thôi, hình như là món “ốc luộc với cơm mẻ” (mới nhắc đã thèm rồi)Lâu lâu lắm rồi không được thưởng thức các món này:)
    HPDD thân thương, cuốn DVD về cuộc đời của cô NL thì có nghe nói,và có đọc.Hình như NS Nam Lộc có hồi đáp là chưa phát hành được vì gia đình cô NL chưa đồng ý, nên rất tiếc, rất tiếc.(xin lỗi lắm lời, nhiều chuyện một chút).

    Comment by Khongloi — 5/26/2008 @ 1:18 am
  23. Thy ơi, “Không lời” đọc ngược lại là “Khơi lòng” đó. Thy ráng vặn trúng đài coi sao 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 5/26/2008 @ 7:33 am
  24. Hì hì Angel ơi, ở đó hộ tống nghe!! Thì “me” đang dùng tay dùng chân vặn búa xua hết đây nì!! 🙂

    Mà công nhận nghe, “đám” thục nữ của Vườn Ngọc Lan cô nào cũng sáng giá cùng sáng dạ, (lâu lâu cho “mèo khen mèo” tiếng!) tên họ người ta mà dám “lái” qua lái lại vèo vèo phát khiếp!!

    Comment by hanhphucdiudang — 5/26/2008 @ 8:12 am
  25. Khongloi ơi, xin mời ra…hỏi thăm sức khỏe tí xíu!! 🙂

    Chuyện là thế này, “thuở ấy xa xưa có một nàng một nàng thiếu nữ…” đã từng ghi danh học “thầy cãi” một thời để lỡ có bị “tà án quốc té” ủa hình như lộn..”tòa án quốc tế” xử oan thì tự mình đứng ra cãi “tay đôi” chơi!!

    Rồi đầu niên học năm ấy, gió thu thổi xì xào vi vu bên đồi thông không mộ 🙂 nàng thiếu nữ dễ thương dịu dàng ấy tay đánh đường xa, tay cầm cell phone, vai đeo ba lô…thuận (chứ hông phải “balô ngược” giống ai đang bị…đeo như bây giờ đâu nhe!!) rảo bước hân hoan tiến đến giảng đường. Bất ngờ, tiếng cell phone ring lên inh ỏi, nàng liền liệng balô…để say hello, tưởng Bồ nhí rủ đi xi-nê làm tim nàng đập nhanh mừng quýnh!! Nào ngờ là ông thầy tướng số, giọng ông dõng dạc bảo, năm ngoái thầy coi lộn!! Con nên theo học ngành “thầy bằm” thì đúng với năng khiếu của con hơn, và vì thầy thấy rõ mòn mọt trong “tương lai gần” con sẽ gặp một “soul mate” quý hóa tên là…”Không lời” thì chuyện gì phải cãi cho lãng phí hơi sức ồn ào nhà cửa, để giành…bằm “giặc ngoại bang” phụ với cô ta!!

    Vậy có ai cho nàng thiếu nữ “điệu đàng” này thử tài “bằm” không nè?? 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 5/26/2008 @ 9:02 am
  26. Tối qua, M&M nghe lại bài hát “Hạnh Phúc Dịu Dàng” dễ thương, tủm tỉm cười nè, lòng vui vui nè, rồi nhè nhẹ hướng mắt xa xăm nhớ lại bài viết và luôn cả người viết HPDD nửa. Tưởng tên cũng như người, ai dìa…cô nàng đang vươn oai khiêu khích người “khơi lòng”. Ý, ý,người ta nhớ người ta hỏi thăm, đừng có vội “băm” với “vằm” à nhen 🙂

    Comment by M&M — 5/27/2008 @ 11:45 am
  27. Cảm ơn chị Thảo, đọc những cảm xúc của chị, M&M không khỏi lâng lâng bồi hồi ngược giòng thời gian ôn lại những kỷ niệm với ilovengoclan. Người đến, người đi, người ở lại,…biết bao đổi thay nhưng tiếng hát Ngọc Lan thủy chung vẫn tồn tại, vẫn không thay đổi, vẫn nhẹ nhàng êm ái run động người thưởng thức như tự thuở nào, phải không chị?

    Ôn lại kỷ niệm nhưng cũng không quên hiện tại với những bài viết tung hoành sâu sắc và “sửa lưng” vui nhộn của HPDD, rồi những vần thơ nóng bỏng của VDom, và những tâm sự riêng tư của em HappyGhost.

    Chúc mừng ilovengoclan thêm được một tuổi!

    Comment by M&M — 5/27/2008 @ 12:29 pm
  28. HPDD ơi, Thy hởi,
    KL “bằm” là “bằm” những ai dám “vac guốc đánh u đầu sức trán” Thảo chứ bộ:(
    Ah mà coi bộ “hai ta” co cùng “chí hướng” phải không ::))
    AngelNgocLan thân,
    Chà chà kiểu nói “lái” họ tên vèo vèo thế này có vẻ hay hay phải không? Chiêu của Angel lúc nào cũng độc nhất vô nhị vậy ta:)

    Comment by Khongloi — 5/27/2008 @ 7:30 pm
  29. Khơi lòng…xí lộn, Không Lời ơi, lâu tự nhiên Angel xì-mạt (smart) sảng nên nói lái mà sao cũng có vần điệu và ý nghĩa lắm chứ bộ 🙂 Vậy thì mời bạn cứ tự nhiên khơi lòng đừng e thẹn nhé. Chúc bạn luôn vui.

    Comment by AngelNgocLan — 5/27/2008 @ 9:36 pm
  30. Í da…í da, cái lưng tui hắn trẹo cẳng ngổng rồi nè, ông thầy Lang (…thang) nào không biết có “provider number” không hay chỉ dùng “herbs and traditional medicine” làm quẹo “xà nẹo” cái cột sống tui rồi, huhu…:)

    Giờ muốn “vươn cái vai” diện skirt màu huyết dụ burgundy đi shopping mua đồ sales “khiêu khích” đám nam nhi, cho mấy chàng “hướng mắt xa xăm” rồi…nhìn chăm chăm, miệng há hốc “Ô la la! em xinh như mộng, em đẹp diệu kỳ!!” 🙂

    Sao? có ai còn “bắt bớ” bệ hạ nữa không? Giỡn thôi, vui giỡn trong “hòa bình và yêu thương”, ai mà không biết phải không? Nói nghe nè, nhớ và mong tin M&M thấy mồ luôn, đi đâu mà biệt tăm đến hơn 100 ngày, thấy người ta đếm từng ngày không!

    Công lao và tấm lòng của M&M với Ngọc Lan web lớn lao và mênh mông như biển cả, họ Chung tên Thủy (lại trùng tên với chị Minh Trang, mình thiệt bất ngờ khi biết chị MT khả kính mà là “Tàu lai”??) vẫn muôn đời giữ trọn tấm chân tình dạt dào…Mong 5 năm 10 năm hay 20 năm hay 70 năm nữa 🙂 mình vẫn mãi gặp nhau ở nơi đây!!

    Khongloi ơi…Ơi! Chuyện gì đó? “Đôi ta” cùng chí hướng, mà là hướng nào?? Nơi đó có chè, bún, hủ tiếu, trái cherries, cốc dầm chua, trái chùm ruột, trái măng cụt, trái bưởi Biên Hòa (cái này người ta nói chuyện khiêm túc đó nghen!), đào lộn hột, mít tố nữ không??

    Ở đây có ai thèm chảy nước miếng thì tự “an ủi” mình ên đi nha…:)

    Comment by hanhphucdiudang — 5/28/2008 @ 9:33 am
  31. Ha ha ha!! Coi như “giấc mơ xưa” đã thành sự thật!! “Hạ” được em…M&M, cú này nữa là 2!! Thế nào cũng được Vuondom và Trạng Bảy trầm trồ dung túng vuốt ve khen…Mèo em ngoan quá xá!!

    Nhưng khoang, làm ơn sửa dùm chữ “nghiêm túc” ở trên, dạo này đầu óc mình hơi “bão hòa” tí xíu, chữ nào cũng giống chữ nào 🙂 À còn nữa, chị Minh Trang ơi, ý em nói là thuở xa xưa chị cũng ở…Chợ Lớn gần em, em ở Chợ Nhỏ sát bên chị đó, nào ngờ “chí lớn” và lòng thương mến chị Ngọc Lan chị em mình lại gặp nhau ở đây, tình ấy cứ mãi nồng nàn dù cho chung quanh có động đất có phong ba bão táp thì cũng không lay chuyển được tình này, yêu ai yêu hết tim hồng, dâng hết hương nồng, phải không hả chị?!

    Comment by hanhphucdiudang — 5/28/2008 @ 8:35 pm
  32. Chờ ui…tỷ nhớ M đếm từng ngày đó hả? hic, hic,…hứng được bao cốc rồi nhỉ? Mí có chín mươi mí…hic hic hic…hic hic…102 cốc rồi đó. Người ta đang mủi lòng lệ rơi, lòng nào tỷ nở! Ý đâu mà ghi một hơi tới 2 bàn vậy kìa? Có ăn gian không đây?

    Thế nào rồi, cái lưng tỷ đã bị, y lộn, bớt “ẹo” chưa? Lưng cong lưng ẹo mà đòi đèo mi ni burgundy skirt nửa…thiệt hết chổ nói mà! Thôi thôi, tỷ hãy nhanh chóng nghỉ dưỡng nghe Zồ nhà mình hát.

    Núp bóng nhà chị Thảo, mà toàn “ăn chơi” kiểu này, chắc có ngày “đầu u trán sức”?

    Comment by M&M — 5/30/2008 @ 8:46 am
  33. Hanhphucdiudang ơi, họ Chung tên Thủy là họ tên tại trang web này mà thôi. Vậy thì bây giờ Trang tự đổi lại tên họ của mình như vậy nhé, cứ gọi Trang là…Chung Thủy Minh Trang được rồi 🙂

    Lúc trước ở Việt Nam, tuy ở Sàigòn nhưng Trang không ở Chợ Lớn hay Chợ Nhỏ gì hết cho nên chắc cũng không là hàng xóm của bạn được. Mà sao nghe bạn kể mấy món ăn thấy thèm quá, hổng biết có phải tại Trang có tâm hồn ăn uống hay sao mà…

    Mà bạn nói đúng đó “dù cho chung quanh có phong ba bão táp thì cũng không lay chuyển được tình này, yêu ai yêu hết tim hồng, dâng hết hương nồng”… còn tiền thì giữ lại :):):)

    Comment by minhtrang — 5/30/2008 @ 2:29 pm
  34. Chị Minh Trang ơi, ý của HPDD là họ Chung thường là họ của người Tàu…mà chị là VN mà mang họ Chung chắc là Tàu Lai rồi, mà Tàu Lai thường hay ở Chợ Lớn. Cho nên nàng ta mới nhận là hàng xóm của chị đó 🙂

    Cô Thy/HPDD nhà mình nói giỡn có trình độ lắm, nên nói câu nào ra phải bóp trán “si nghĩ” thật kỹ mới hiểu được 🙂

    Chị thì họ Chung tên Thủy nên năm năm vẫn vậy và ngàn năm vẫn thế…vẫn ở mãi web site này (nếu web site sống thọ như vậy :)). Còn Angel thì họ Lì tên Lợm nên cũng ở lì nằm dzạ ở đây với chị cho có bạn 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 5/30/2008 @ 3:39 pm
  35. chúc mừg ilovengoclan.com đc 5 tuổi.Ko ngờ giữa vô vàng những rộng lớn trên mạng internet này,em vẫn tìm được một nơi để hoài niệm,để nhớ về người nghệ sỹ tài hoa mà có thể nói là em yêu mến nhất.Em đến với tiếng hát của NL có lẽ hơi muộn màng,bíêt thưởng thức giọng hát đó khi Nl đã ra đi,lúc đó em còn khá nhỏ thì phải,chắc khoảng lớp 8 thì phải!Có ilovengoclan.com,em lại tin tửơng một đìêu rằng tuy cô đã ra đi mãi mãi,nhưng những gì về cô,hình ảnh,giọng hát ngọt ngào vẫn còn đọng mãi
    Đây cũng là lần đầu tiên em ghé website và đọc bài của chị Thảo,chị víêt hay quá chừng!

    Comment by _phuong_ — 6/2/2008 @ 4:41 am
  36. M&M nàng quý mến, mình đã biết khôn núp dưới “mái ấm tình thương” nhà chị Thao Thảo vậy mà có người còn đòi “hành hung” mình nữa là sao chứ?? 🙂 Ừa mà sao tự dưng được lên chức “tỷ” vậy cà? À mà tỷ…phú hả?? Tính theo ngoại tệ Mỹ, Úc, hay VN đây?? 🙂

    Chị Minh Trang ơi, chị nhắc đúng đó…Bao cao sang bao áo lông…em không màng!! nhưng đô la, hột xoàn 9 nút, penthouse, volvo…phải giữ lại xài, dại sao dâng hết hả Chị? 🙂

    Hôm nào rảnh chút em sẽ tặng chị món “trừu nướng than” cho bà con thèm chảy nước miếng chơi 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 6/8/2008 @ 8:11 am
  37. HPDD ừa, đừng quên còn ngón tỷ phu nữa đấy nhé 🙂 Nhà NL dường như âm thịnh dương suy, trổ ngón nghề này…cẩn thận cẩn thận cẩn thận, vì xắp tới đây “gay marriage” được hợp lệ hoá ở California. Có đủ tằng lên tỷ phú không đây Thy Thy? Thôi cho tạm ‘nên’ trước để khỏi ca bài “Nỗi Buồn Xăng cao” (M&M không biết tác giả) dưới đây,

    Bốn đô một gallon xăng
    Bốn trăm miles chẵn tốn bằng trăm đô
    Còn chưa cộng thứ tiền toll
    Tiền mua bảo hiểm, ô tô bảo trì

    Xăng ơi, lên giá làm chi!
    Cho tôi nuốt lệ mỗi khi ra đường
    Tiền xăng giết chết tiền lương
    Giết luôn tiền thưởng, tổn thương tiền già

    Ngậm ngùi, nhung nhớ tình xa
    Tơ duyên mai lỡ, lỗi là xăng cao
    Chúc em hốt được thằng nào
    Tiền vô như nước, xăng cao không tè

    Còn anh tài sản vài que
    Nợ nhà chưa hết, nợ xe chưa hoàn
    Nợ tình xưa vẫn còn mang
    Hận xăng tăng giá, hoang mang chữ tình

    Anh vốn không thích lặng thinh
    Ngắm mây phiêu lãng tạo hình nên thơ
    Hôm nay không thể làm ngơ
    Thấy xăng cao giá, ngu ngơ … chửi thề

    Comment by M&M — 6/13/2008 @ 1:36 pm
  38. Quá sung sướng cuộc đời!! Kỳ này Cô Kẹo Mini phải rụng rời dưới tay nhà VuonDom, tối nay mình vô yahoo đót cơm và nhận được cái mail đặc biệt này, mê ly quá!! Vuondom ân cần viết: “Cho cưng bài thơ này để cưng đối lại với bài comment 37 của cô M&M nha!”

    Xăng lên thì khỏi đi xe,
    Buồn tình đi bộ lấy le với người.
    Tôi đây thân xác thảnh thơi,
    Không màng thời thế rong chơi tháng ngày.
    Việc chi mà phải đắng cay,
    Ngó xăng chờ hạ thở dài khó coi!
    Để rồi hết đứng lại ngồi,
    Rủi xăng không xuống đi đòi với ai???
    Ngắm xăng mà chẳng hề hay,
    Đồ ăn vật giá lung lay mỗi giờ.
    Người ơi xin chớ đợi chờ,
    Làm ơn kiếm job đừng mơ hão huyền!
    Mặc cho xăng mắc như điên!
    Ngày cày mấy jobs dư tiền chẳng lo.
    Ở đời muốn được ấm no!
    Sống xuôi thời thế đắn đo thêm phiền!
    Ai ơi chớ mãi chờ tiên,
    Chút công bỏ xuống bạc tiền đến tay!
    Lo chi tháng rộng ngày dài,
    Tiền tình một cõi đầy tay chẳng màng.
    Có tiền có job mới sang,
    Không tiền mất job đi ngang nói bừa!!!

    – VượnĐốm –

    Làm sao bây giờ hả Mini be bé xinh xinh?? Chẳng lẽ phải cấp tốc rước thầy?? Nếu không đằng này cứ thế ta “score” 3-0 hả??? 🙂

    Comment by hanhphucdiudang — 6/14/2008 @ 8:20 am
  39. Chẳng cần rước thầy nào cả, M đi công vụ dài hạn cho nó thêm “sang” đây.

    Comment by M&M — 6/20/2008 @ 3:11 pm
  40. …tha thứ, thứ tha 🙂 Vậy đằng ni cũng bắt chước bạn hiền đi tu nghiệp viễn niên cho nó “sang hơn” đây. Nhưng không được “làm người ai làm vậy”, vì Hình Bóng Cũ, Người Yêu Xưa, nên dù có túi bụi tới đâu có khuất sâu trong hang cùng ngõ hẹp nào thì cũng nhớ quay về đây, viếng Người thăm bạn!

    Chà chà, lâu ngày được người đẹp làm nũng ẹo qua ẹo lại coi thương ghê hôn, Muah! Loved you all!!

    Comment by hanhphucdiudang — 6/22/2008 @ 7:34 pm