I Love Ngoc Lan

Mãi Mãi Đi Tìm….

| Nguyen

Một buổi chiều mùa hè, trong lòng cảm thấy buồn miên man,thơ thẩn đi dạo bờ biển, cảnh vật xung quanh yên lặng quá.Chỉ có tiếng sóng rì rào, ngọn gió xào xạc và đám mây trên đầu lơ đãng trôi.Bất chợt nổi thương nhớ tràn về , nhớ da diết khôn nguôi. Có lẻ tôi lại nhớ nàng nửa rồi, nhớ tiếng hát trầm lắng nhẹ nhàng, nhớ mái tóc bồng bềnh trong gió, nhớ ánh mắt suối trong nhớ dáng đi thướt tha, uyển chuyển…ôi nhớ sao mà nhớ…

“Thương đôi mắt sao trời lung linh
Thương yêu ngón tay ngà xinh xinh
Thương yêu dáng vai gầy thanh thanh
Thuơng yêu vòng tay ghi xiết ân tình
Thương yêu dáng em gầy bơ vơ
Thương yêu nét môi cười ngây thơ
Thương yêu tóc buông lơi dịu dàng
Thương em mong manh như một cành lan.”
(Gọi Người Yêu Dấu)

Nhiều người thường hay nói người buồn thì cảnh đâu có vui.Vì vậy tôi cảm nhận xung quanh tôi rất yên lặng, cảnh vật như thầm thì chia sẽ một nổi niềm.
Xa xa những con sóng nhấp nhô cô đơn như đang tìm kiếm ai đó.Có lẻ biển, sóng củng buồn, củng nhớ nên đi tìm nàng,có lẻ vậy vì biển yêu nàng tha thiết, hàng ngày biển vẫn đợi chờ nàng đấy thôi.Biển nhớ lại những kỉ niệm cùng nàng đùa vui rồi biển lại vô tình hay cố ý tạt những con sóng nhẹ vào người nàng,nhưng nàng đâu có ghét biển, nàng đâu có giận biển bao giờ. biển thèm khác được vui đùa cùng nàng, thèm khát được chạm vào bàn chân ngọc ngà của nàng.Biển nhớ nàng đã hát những bài tình ca cho biển nghe.Biển chia sẽ với nàng khi nàng buồn, biển đùa vui khi nàng vui.Biết yêu nàng lắm và biển củng biết nàng rất yêu biển.Đã lâu biển không được nhìn thấy nàng nên biển nhớ biển ngóng trông, chờ đợi và đi tìm

“Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liểu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẩm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.”
(Biển Nhớ)

Bài hát như nói lên nổi lòng của con người hay là nổi lòng của biển.Không hiểu sao mắt tôi thấy cay cay.Rồi một cơn gió nhẹ thổi tung những hạt cát bé nhỏ rồi cát lại lặng im.Không lẻ cát củng buồn củng nhớ nàng.Chắc là cát củng muốn được tâm sự, được chia sẻ? Đúng rồi cát yêu nàng , chỉ tại cát đang nhớ lại nhưng thời khắc đón nhận bước chân dịu dàng của nàng.nhớ lại những lần hạnh phúc khi nằm gọn trong lòng bàn tay của nàng, nhớ những lần cát được đùa vui cùng nàng rồi cát bay vào mắt nàng, nhưng cát không cố ý chỉ vì cát yêu nàng quá đấy thôi, cát muốn ngắm nhìn đôi mắt của nàng.Giờ không có nàng nên cát buồn.Nhưng cát không nản lòng đâu, cát sẽ nằm chờ nàng đến, cát sẽ chờ nàng mãi mãi…

Đang miên man suy nghỉ và chìm đắm trong yên lặng.Bất chợt có cơn gió nhẹ thổi quá làm tôi giật mình.Ôi cơn gió !Gió ơi bạn đừng đùa nghịch nửa, bạn đã làm tóc tôi rối tung lên rồi.Nhưng tôi bit gió đâu có đùa nghịch, gió củng đi tìm nàng đây.Gió đã đi tìm nàng cả ngày đêm, khắp nơi trên địa cầu nhưng vô vọng.Gió nhớ những lần lén hôn nhẹ lên tóc nàng để tóc nàng rối tung lên.gió nhớ những lần cùng biển và cát mãi vây xung quanh nàng để đùa vui,gió luôn lắng nghe lời thì thầm của nàng để rồi gió mang tiếng thì thầm ấy đến với nhân loại…gío vui khi có nàng

……
Gió ngân lên khúc hát vui trong mùa đông
Dắt không gian lũ én tung bay lả lơi
Đắm say bên mơ trong hương mơ tuyệt vời
Anh nhớ không khi mùa xuân đã qua…

Gió buồn, gió nhớ thì mây có vui? Mây nhớ ai mây buồn mây khóc, mây đổ những giọt nước mắt, mây lang thang, mơ màng. Mây lặng lẻ trôi, âm thầm rơi lệ:

“Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gọi lên nổi đau trong em bao nhiêu
Chiều lang thang một mình

Tình như bóng mây Ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh bờ bến nơi đâu
Biết chăng tình em mãi luôn chờ mong”…

Đâu chỉ có riêng ta nhớ nàng mà vạn vật cỏ cây đều nhớ.Và cứ như thế, nơi đâu, thời gian nào củng đều có những nổi buồn,những lời thì thầm tâm sự của con người và cả thiên nhiên.Cái đẹp, cái hay luôn luôn được quí mến và trân trọng.Nhớ khi xưa ta vui ta hát ta hạnh phúc biêt bao vì ta có nàng, ta được chiêm ngắm nàng, ta được thưởng thức những bài tình ca bất hủ của nàng, ta được nghe nàng thi thầm…..Còn giờ đầy ta cô đơn ta buồn chất chứa nhiều nổi nhớ.Đã lâu rồi nhưng ta chưa quen với cảm giác vắng nàng…..cho nên ta cô đơn .Rồi một sớm mai thức dậy chỉ có mình ta.Đâu đâu vang vọng lời hát:

“ Sớm mai thức giấc nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng loé đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình đã có người nghe

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình bổng tắt bình minh
…..
Sáng trưa khuya tối nhìn quanh một mình
Đường quen không tới nhìn nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh”
(Một Mình)

Và cứ thế, khi nhân loại mãi mê thưởng thức những bài tình ca ngọt ngào, nhẹ nhàng, bất hủ thì thiên nhiên vạn vật mãi chờ, và mãi mãi đi tìm.Tìm lại hình bóng và những kỉ niệm, tìm lại những dư âm ngọt ngào, những ưu ái mà nàng đã dành cho thiên nhiên và thiên nhiên đã dành cho nàng.

8 Comments

  1. Chao ôi, bài Biển Nhớ làm nhớ biển và nhớ cả thời gian còn ở trại tị nạn Pulau Bidong, Malaysia. Nhớ các đôi tình nhân bịn rịn ôm nhau khóc khi đưa tiễn nhau đi đến một quốc gia thứ ba, người đi trước thương khóc cho người đi sau, kẻ ở lại mừng cho người may mắn rời khỏi trại và hoang mang không biết khi nào tới lượt mình được đi định cư. Có những mối tình may mắn bền lâu được trùng phùng nơi đất khách, có những mối tình một lần chia tay là vĩnh viễn mất nhau. Người ta thường đùa rằng, “Tình Bidong có list (tên trong danh sách) thì dzông”. Cứ mỗi lần đưa tiễn là bài Biển Nhớ được phát lên làm lòng người se thắt bùi ngùi. Mình cũng thế tuy lúc ấy chỉ là cô bé chỉ biết ăn thôi chả biết gì 🙂

    Mỗi lần nghe bài Biển Nhớ là kỷ niệm thời ấu thơ trên đảo lại hiện về trước mắt như mới vừa hôm qua. Nhớ những chú chuột to hơn chú mèo con buổi tối leo lên người nhún nhảy, nhớ chiếc giường đầy rệp, nhớ những xô nước màu đỏ chế độ của mỗi người 2 cái chỉ đủ để ăn uống trong tuần. Đời sống ngột ngạt thiếu ăn thiếu mặc, tù túng như thế, nhưng được một điều xung quanh bốn bề là biển thật đẹp. Nếu không nhờ biển vỗ về an ủi thì chắc tinh thần rất dễ suy sụp vì thời gian gọi là tạm trú có thể kéo dài vô định. Có những người chớp mắt ở đó cả hơn 10 năm thật tội nghiệp. Bây giờ hòn đảo này chỉ là một đảo hoang. Chắc chỉ còn lại những chú chuột vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở cùng những dấu tích của người tị nạn để lại như chiếc tàu sắt cũ kỹ nằm im rĩ mục. Những hàng dừa xào xạt lá bay trong gió khi mưa bão. Ngôi nhà thờ đơn sơ trên núi cùng chiếc tàu đá nơi Đức Mẹ đứng chiêm niệm chắc cũng đã mục nát theo thời gian. Còn biển…chắc biển vẫn xanh thẳm trải dài bên bãi san hô trắng xóa, vẫn đẹp như ngày nào, vẫn chiều chiều dâng sóng lên cao tạt vào những hòn đá to chơ vơ cô đơn vì không còn ai ngồi tựa bên…

    Tin rằng ký ức vẫn đong đầy nguyên vẹn trong tâm trí của những người tị nạn lưu lạc nơi đất khách quê người…

    Ôi biển…nhớ thật nhiều…

    Comment by AngelNgocLan — 7/7/2008 @ 10:40 am
  2. Khongloi viết bài này làm Angel nhớ biển quá, nhớ những ngày mạo hiểm lênh đênh trên biển, nhớ biển tạt ướt áo khi nằm trên bao gạo cạnh cửa sổ trong con tàu đánh cá bé nhỏ, giữa đại dương mênh mông tưởng chừng như tuyệt vọng. Nhớ ngày được biển đưa đến trại tị nạn Thái Lan nhưng không được dừng chân vì trại đã đóng cửa, lang thang rày đây mai đó, được dân làng thương tình cho ăn dưa hấu, cá khô. Cuối cùng thì biển lại đưa đi tiếp đến Bidong, Malaysia làm nơi tạm trú. Chính nơi này, lần đầu tiên mình biết đến bài Biển Nhớ của Trịnh Công Sơn và Ngăn Cách của Y Vân. Những bài hát này được lặp đi lặp lại trên loa phóng thanh mỗi lần đưa tiễn nghe buồn não ruột.

    Tìm về chốn xưa với một số hình ảnh kỷ niệm còn sót lại, chiếc cầu Jetty nơi đón chân người tị nạn, tượng tạc “ông già Bidong” đang lôi cô con gái ra khỏi biển, ngôi nhà thờ trên núi quả thật đã mục nát tan hoang, hình ảnh người dân tị nạn bu quanh giếng nước mặn để giặt giũ tắm rửa với những chiếc xô màu đỏ…

    Bây giờ chắc nơi này trông tiêu điều hơn xưa nhiều vì bị bỏ hoang không được trùng tu, thoáng chạnh lòng…

    Lúc xưa Ngọc Lan cũng đã từng có những tháng ngày lênh đênh trên biển và cư ngụ trong một trại tị nạn (không phải Bidong), chắc cô cũng có những phút chạnh lòng khi nhớ về dĩ vãng.

    Các bạn nào đã từng đặt chân đến Bidong chắc hẳn vẫn còn nhớ những hình ảnh này:

    http://www.pinganchorage.com.my/news_press_release/Star_Bidong02.htm

    Một thoáng chợt nhớ về chốn xưa…

    Comment by AngelNgocLan — 7/7/2008 @ 2:33 pm
  3. 🙂 tu nhien co’ 2 kie^`u nu*~ “tha? ho^`n” mo* ve^` bie^?n la`m mi`nh duoc do.c ke’ me^ ly chi dda^u 🙂 Mi`nh may man ddi “vuot bien tre^n ma^y” ne^n kho^ng bi. chuo^.t nha(‘t “gu*o*.t” theo ca(‘n xe’m…su*’t! (ho^?ng biet sut ca’i gi`!) 🙂 nhu*ng yeu thuong nhung nguoi ty. na.n vuot bien la(‘m, “thap tu nhat sinh”, “con an ca’ hay ca’ an con”…

    Co`n “Bien” ha? Na`ng yeu dde^’n muo^n ddo*`i dda^’y chu*’, “bien da`i vo^ ta^.n” o*i, cha`ng va^~n dde^’n be^n em ddo’ u*?? Ye^u cha`ng ye^u bien ye^u Ngoc Lan…Ti`nh ma~i va^’n vuong…

    Comment by hanhphucdiudang — 7/7/2008 @ 8:44 pm
  4. Angel!Đọc comments của Angel làm KL xúc động đến nghẹt thở.Trước đó KL chỉ nghe kể.Thật thương cho người Việt mình phải trải qua nhiều khổ cực,nguy hiểm đến tính mạng như vậy.Thật không ngờ Angel củng ở trong điều kiện khắc ngiệt như vậy.Đọc xong bây giờ nghỉ lại vẩn còn thấy kinh hoàng.Và củng thật khâm phục nghị lực của người Việt mình.
    Khu người Việt ở Bergen họ củng đã kể cho KL nghe về kí ức năm xưa nhưng không kể chi tiết như Angel.Họ kể ít nhưng KL cảm nhận được sợ hải trên gương mặt họ.Thật cảm thông, an ủi và chia sẻ.Hy vọng người Việt trên khắp thế giới sẻ vui vẻ, hạnh phúc trong cuộc sống hiện tại.Hy vọng họ sẻ được nhận nhiều điều tốt đẹp để bù đắp lại những ngày tháng gian nan ấy.

    Comment by Khongloi — 7/8/2008 @ 10:16 am
  5. Thy ơi,
    rất vui vì bạn đã về nhà.xem comment của Thy (xem thôi chứ đọc không được :))Thy định thử thách KL phải không??:)Nói vui thôi:) Comment của Thy KL vò tóc bức đầu mãi mà không đọc ra.Kiểu chử này kì lạ quá.Thy ơi, help me,help me, please.

    Comment by Khongloi — 7/8/2008 @ 10:21 am
  6. KL ơi, hôm qua đang ăn trưa mà viết chơi vài câu đó, thiệt là KL đọc không ra sao, Thy viết lại nhe:

    🙂 tự nhiên có 2 kiều nữ “thả hồn” mơ về biển làm mình được đọc ké mê ly chi đâu 🙂 Mình may mắn đi “vượt biên trên mây” nên không bị chuột nhắt “gượt” theo cắn xém…sứt!! 🙂 nhưng yêu thương những người tỵ nạn vượt biên lắm, “thập tử nhất sinh”, “con ăn cá hay cá ăn con”…

    Còn “Biển” hả, nàng yêu đến muôn đời đấy chứ, “Biển dài vô tận” dấu yêu ơi, chàng vẫn đến bên em đó ư?? Em yêu chàng yêu biển yêu Ngọc Lan…Tình mãi vấn vương…

    KL biết không, mình yêu biển tha thiết lắm, dường như chiều thứ 7 hay CN nào cũng đi dạo biển bất kể là mùa Hè hay mùa Đông, có một vài người bạn plan là sẽ đi cruises khắp các Đại Dương khi về già trên 50 đó, và đương nhiên là sẽ “quẩy” theo thật nhiều nhạc chị Ngọc Lan để nghe, KL và các bạn nghe thử bài này coi có “ghiền mê ghiền mệt” Chị Ngọc Lan không nhé…

    Biển Nhớ Muôn Trùng (Le Château De Sable)

    Ai xây lầu đài bãi cát mênh mông
    Ôi sao thật buồn tình yêu mịt mù
    Phố kia đầy người bãi cát vắng thưa rồi
    Ôi bao muộn phiền nằm yên ngừng rồi

    Ta nghe biển sóng âm vang
    Gió hỡi thôi hãy ngưng bay
    Ta nghe gió buốt quá Đông ơi
    Ước muốn hãy tan đi giá băng

    Biển vắng buồn tênh
    Vắng bóng bao con tàu
    Ra khơi mịt mờ
    Từ giã nghìn trùng
    Ôi con tàu đi
    Tàu sống chơi vơi
    Thênh thang biển trời
    Đời là bao ngọt bùi

    Ta nghe biển vắng âm vang
    Tuyết hỡi thôi hãy ngưng rơi
    Ta nghe giá buốt quá Đông ơi
    Ước muốn sẽ buốt mau tan đi…

    Comment by hanhphucdiudang — 7/8/2008 @ 11:15 pm
  7. Wow,bài Biển Nhớ Muôn Trùng là một trong những bài hát KL thích nhất đó.Nghe tuyệt vời làm sao, thật mê li, nghe hoài nghe mãi không chán.

    Thanks Thy đã giúp KL dịch lại. Giờ thì hiểu rồi 🙂 (à,con ăn cá hay cá ăn con.vậy là con nào ăn con nào?:):):)

    Cruises khắp các đại dương là ý tưởng hay đó.KL củng thích lắm, nhiều lần định đi để thoả lòng ngắm biển nhưng mom không cho vì sợ mishap (vì mom đã xem film Titanic nên obsess)vì vậy KL chỉ đứng ngắm thôi:(

    Comment by Khongloi — 7/9/2008 @ 4:09 am
  8. “Con ăn cá hay cá ăn con” nếu hiểu được đúng nghĩa sẽ đau đớn cõi lòng mà hết dzám giỡn đó Không Lời ơi, đó là lời mẹ bảo con hay lời con thưa với mẹ trước khi xuống tàu quẩy giỏ lát ra khơi…Quá trình vượt biển đầy gian nan của người Việt thương yêu ruột thịt của mình đó…trong đó có cô Ngọc Lan trong trắng thơ ngây của thuở nào…

    Comment by hanhphucdiudang — 7/27/2008 @ 8:32 pm