I Love Ngoc Lan

“Dù em khẽ bước không thành tiếng” (*)

| Only yesterday

Nhưng sao mỗi ngày đi qua, người người vẫn nhắc nhớ đến Lan nhiều lắm.

Chuyến du lịch Thái Lan đã để lại nhiều kỷ niệm nhớ mãi. Ngày thứ 3 hành trình, chiếc xe hớn hở đưa đoàn hướng về thành phố Pattaya khét tiếng- hứa hẹn một đêm “nhớ đời”, 34 con người ý nhị nhìn nhau “hăm hở” ra mặt… (*=*). Phồng mang trớn má chống chọi với cơn say xe, còn mọi người thì hàn huyên trăm vạn ngàn thứ trên đời. Đề tài âm nhạc đang hồi cao trào, dòng nhạc này, ca sĩ nọ râm ran, có nghe nhầm không, ai đó vừa nói đến Ngọc Lan. Nhổm phắt dậy, ngoái về phía dãy ghế sau, ồ, cô chú Lương Thuỷ (Việt Kiều Pháp), đang chia sẻ những kỷ niệm về tiếng hát Ngọc Lan. Cô Thuỷ tranh thủ cướp lời cả bằng mắt lẫn bằng miệng:” Khi mà nghe tin Ngọc Lan mất đó hả, ông xã em đây buồn rũ ra cả tuần lễ. Ảnh mang cái đĩa gì mà Tình Xưa ra nghe suốt cả ngày”. Chú Lương mỉm cười xác nhận, nét mặt ưu tư pha chút e thẹn. Rồi Bác Hoà ở Texas, 71 tuổi rồi mà trẻ măng, vẫn còn yêu đời lắm, chép miệng tiếc nuối:” Tiếc cổ quá, đẹp gì đâu mà ca hay hiếm thấy luôn hà. Tội nghiệp cổ hồi đó giờ hổng có ai thay được nữa à” Rồi anh Kim, anh Hoà, anh Giản… toàn những nhà “thẩm âm” chuyên nghiệp… dư, dành nhau nói về Ngọc Lan như thể là “người nhà” Ngọc Lan vậy. Mình lặng im, căng tai lên nghe sướng mê tơi. Toàn những lời ưu ái, trầm trồ, tiếc nuối, thương yêu ca ngợi vẻ đẹp đài các và tiếng hát hiếm có Ngọc Lan. Nghe mê ly ấy chứ.

Đêm cuối Bangkok, tiệc buffet hải sản linh đình trên toà nhà Baiyoke Sky, một lần nữa, những câu chuyện về Ngọc Lan được mọi người bàn tán râm ran. Cô chú Lương Thuỷ trở nên đáng yêu biết bao: “Trời,… phải nói lá quá đài các, quá đẹp, nhìn phúc hậu… (chép miệng liên hồi…) giọng hát không có thể nào tả được, khó tả quá… quá hay đi”, rồi anh Hoà “Ngọc Lan không ai hát giống được như dzậy nữa”, rồi “có một không hai”, “dáng đẹp mà sang trọng”, “hát toàn nhạc buồn mà bài nào nghe cũng phê”, “tài hoa yểu mệnh”… Ly tách chúc tụng hò dzô ta này cứ như giặc nổi.

Tình cảm bỗng dưng thắt chặt thêm. Đoàn người hả hê no xôi chán chè (ráng sức nhồi nhét … cho lại vốn) bắt đầu quay sang chen chúc ôm nhau chụp hình lưu niệm, địa chỉ email, số điện thoại ghi ghi chép chép trao tay… bịn rịn không rời. Mấy hôm trước còn ngại ngùng e dè, mình đâu dám liều ôm ôm hót hót như vậy, mắc cỡ chết. May cũng nhờ có những câu chuyền về cuộc đời Ngọc Lan làm quà đã mang lại sự gần gũi quyến luyến thêm giữa những người bạn lớn nhỏ đáng yêu từ khắp nơi, mình thầm vui sướng trong lòng.

Giữa khuya đêm qua, mưa lộp bộp trên mái nhà, tỉnh giấc nghe bài “Mười năm yêu em” thấy xa xăm như tiếng than vọng về “Dường như trong ta em có điều tuyệt vọng”, cái chữ “tuyệt vọng” mà Lan nhã bằng lời nó mềm mướt như tơ, nó khiến ta buồn nghẹn thở.

Từng ngày qua, từng ngày…

(*) Vẫn có em bên đời – NS Trịnh Công Sơn

5 Comments

  1. Cám ơn anh OY đã viết thật hay ! Mọi người trong căn nhà này luôn tin rằng Ngọc Lan vẫn mãi ẩn hiện đâu đây trong cuộc sống này và niềm tin ấy đâu phải là không có cơ sở, phải không anh ?

    Thịnh cũng mới gặp trường hợp giống như anh. Mấy hôm trước Thịnh đi Đà Lạt chơi với mọi người cùng cơ quan. Buổi tối mọi người ghé quán cà phê “Cung tơ chiều” khá nổi tiếng ở Đà Lạt để nghe cô chủ quán với một phong cách khác người và giọng hát lạ, mạnh mẽ, đầy mê hoặc đệm đàn ghita hát. Cô chủ quán hát “Mùa đông của anh” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh thật hay ! Kết thúc bài hát, mọi người vỗ tay thật lâu. Cô chủ quán nhắc đến thêm vài bài hát của Trần Thiện Thanh. Đột nhiên, anh bạn làm cùng phòng đang ngồi kế bên nói nhỏ với Thịnh : “Mình yêu cầu cô chủ quán hát bài “Tình đầu tình cuối” của Trần Thiện Thanh được không ? Bài này mà Ngọc Lan hát thì hay vô cùng !” Thịnh há hốc miệng vì quá kinh ngạc bởi lẽ anh bạn này ít khi quan tâm đến âm nhạc, trong các câu chuyện trao đổi mỗi ngày nơi cơ quan, nếu có ai nói về âm nhạc thì anh chẳng bao giờ tham gia. Vậy mà hôm nay anh lại nhắc đến Ngọc Lan với một lời khen tặng. Thịnh hỏi lại anh bạn với một giọng hơi ngờ vực : “Anh cũng biết Ngọc Lan nữa hả ?”. Anh đáp một cách tự nhiên : “Sao lại không biết ! Tuy không nghe nhạc nhiều nhưng anh có nghe Ngọc Lan hát và thấy Ngọc Lan hát nhiều bài quá sức tuyệt vời”. Đến đây thì Thịnh cảm thấy trong lòng vui sướng lắm ! Nhưng chưa hết, đứa em của anh – mới 18 tuổi và anh dẫn theo đi chơi sau kỳ thi đại học căng thẳng – lại nói thêm vào “Nhưng mà tiếc quá, Ngọc Lan mất rồi còn đâu !” Thịnh quay qua hỏi đứa em : “Em cũng biết về Ngọc Lan nữa hả ? Có nghe Ngọc Lan hát chưa ?” Nó đáp liền : “Có chứ ! Ở nhà em hay mở nhạc Ngọc Lan lắm ! Em thường nghe nhạc trẻ nhưng em thấy Ngọc Lan hát nhiều bài cũng rất hay, như bài “Tình đầu tình cuối” nè, hay bài “Như đã dấu yêu”. Nghe đến đây thì Thịnh thấy người cứ lâng lâng vì vui và hạnh phúc. Vậy là Ngọc Lan vẫn còn được nhiều người biết đến đấy chứ dù Ngọc Lan không còn đứng trên sân khấu nhiều năm nay rồi. Vang vọng trong đầu Thịnh câu hát “…Khi một ngày, một người đã ra đi…”. Người đã ra đi nhưng nhân dáng của người, giọng hát của người mãi mãi còn bảng lãng, quấn quýt nơi cõi trần gian này, đan kết thành nỗi nhớ nhung mỗi ngày, mỗi ngày…

    Comment by vuongthinh — 7/17/2008 @ 1:31 am
  2. Không biết mình có nói với các bạn bao giờ chưa, mình có một anh bạn, anh rất thích tiếng hát của chị Ngọc Lan chúng ta (our very own), khi anh có đứa con gái đầu lòng, anh đặt cho bé gái tên là Ngọc Lan, một điều thú vị là anh ta cũng họ Lê …..và đứa bé này cũng thuộc tuổi Capricorn… Anh ta nói chỉ có Ngọc Lan là tuyệt vời nhất mà thôi… 🙂 Mình nghe thế lấy làm thích thú vì cũng có “đồng minh” như mình….

    Comment by vuongngocyen — 7/17/2008 @ 6:29 pm
  3. Cám ơn những mẫu chuyện các bạn đã kể, làm Thảo thấy hạnh phúc quá!
    Cám ơn bài viết của OY. Cách viết của bạn lúc nào cũng lạ, cũng đặc biệt, không thể lẫn lộn với ai. Và nếu cần đi xa để có cảm hứng viết lách thì bạn đi nhiều nhiều để cho bà con nhờ nhé! 🙂

    Comment by Thao — 7/19/2008 @ 12:46 am
  4. Chu choa ơi, có người đi du lịch Thailand (hồi đó mới học tiếng Anh mình đọc là…Thái Lan dê, tại có chữ “d” ở phía sau) lo “gỡ vốn” buffet!! May mà không đụng độ, ừ mà răng không dặn trước xém chút ghé phi trường Đà Nẵng, còn ai ở đó để mách dùm quán heo sữa chấm mắm nem nào ngon nhất như người ta đã hứa “mời NL fans ghé ĐN en thịt luộc quấn rau sống chấm mắm nem, ngon đẹc biệt!!”??

    Nói rứa chứ cảm ơn anh OY đã kể lại chuyến đi với nhiều kỷ niệm vui, nghe mọi người nhắc đến NL là các fans vui rồi. Chỉ tiếc sao…ngắn quá! (ý mình nói là bài viết hơi ngắn đó nạ, nghĩ bậy riết oan cho tuổi teen này quá hà!!).

    Chị Thảo này, đi chơi hay ở nhà bài viết nào của các fans cũng hay cũng lạ và cũng thiệt…”không giống ai” hết đó chứ!! Mọi người cứ viết đi, một câu cũng được, một chữ yêu, chữ nhớ, chữ thương cô NL cũng được, làm ơn đi mà!!

    Comment by hanhphucdiudang — 7/23/2008 @ 8:28 am
  5. Hi các bạn!
    Vừa được đi thưởng ngoạn, lại được có thêm những người bạn mới cùng yêu mến Ngọc Lan, cảm thấy Ngọc Lan luôn ở khắp mọi miền, trong lòng nhiều thêm gắn bó. Các anh chị, các bạn trong chuyến đi đó vẫn ghé thăm trang web này, họ còn kể cho nhau nghe về cái website “ilovengoclan” rất hào hứng và ngưỡng mộ. OY chỉ còn biết nín lặng ngồi nghe, một chút tự hào dâng lên. Cứ ngỡ là ít người biết đến.

    Món “ngon “đẹc biệt” nớ vẫn luôn đón chờ gót chân lãng du của quý khách gần xa. Hấp dẫn lạ lùng. OY sẽ khao các bạn với lời mời chân tình “không no say không về”(*i*)

    Comment by Only yesterday — 7/28/2008 @ 1:22 am