I Love Ngoc Lan

Nỗi sầu

Cho Minh Trang, Minou và Paris yêu dấu.

Mùa hè
Từ khi chuyện tình của Nhi và người ấy tan vỡ, Nhi như sống trong cơn ác mộng. Bề ngoài, Nhi vẫn sống, vẫn thở. Mỗi sáng Nhi rời nhà, nhập vào dòng xe cộ đầy đặc. Đến sở, làm những việc vẫn từng làm. Bình thường như mọi chuyện đang diễn tiến chung quanh. Nhưng lúc một mình, và Nhi có thật nhiều lúc một mình, Nhi lại khóc. Cô không tưởng tượng được mình lại đau đớn đến vậy. Nỗi đau thắt từ ruột gan dâng trào lên lồng ngực rồi vỡ oà theo những giòng lệ. Nhi nghĩ nếu mình khóc thì đau đớn sẽ theo nước mắt mà trôi đi, để còn lại trong Nhi là niềm thanh thản cũ.
Nhi khóc, khóc mãi từ bao nhiêu tháng qua. Nỗi đau không hề giảm. Nhi trở nên yếu đuối và tuyệt vọng. Mỗi tối Nhi cầu nguyện với Chúa cho Nhi quên đi. Chủ Nhật đi lễ Nhi lại cầu nguyện. Nhi vẫn nghe nhạc Ngọc Lan, và nghĩ đến những nỗi sầu của cô. Người ta hay nói về nỗi u uẩn trong đôi mắt, trong giọng hát của Ngọc Lan. Riêng Nhi, Nhi nhận thấy một nghị lực phi thường tiềm ẩn đằng sau sự mong manh sầu muộn đó. Nên Nhi thầm xin cô giúp Nhi có can đảm như cô đã từng can đảm, chịu đựng như cô đã luôn chịu đựng. Nhi không còn tin vào nghị lực của mình nên chới với bấu víu như người bị đắm tàu. Mùa Vu Lan đến, Nhi vào chùa thắp hương cầu xin cho lòng được thanh tịnh rồi Nhi bắt đầu ăn chay. Mấy người bạn của Nhi bắt đầu bực mình. Khùng quá đi! Hắn quả thật không xứng đáng. Nông nổi vội vã. Mi phải quên hắn đi! Tao tưởng mi đã dẹp chuyện này từ lâu rồi. Quá đủ rồi, từ giờ trở đi không được nhắc hay nghĩ đến con người phụ bạc ấy nữa.
Nhi cũng muốn quên, muốn xóa cho hết. Cô hứa với bạn sẽ không bao giờ nhắc về “con người phụ bạc.”

Cho nên, cô đành chịu đựng một mình.

Mùa thu
Mùa thu năm nay dường như không buồn đến. Lá không đổi màu, không chịu rơi. Nếu không có những buổi chiều trên đường về, nhìn màu nắng quái lung linh trên khung cửa xe, Nhi chắc đã mất hết ý niệm về thời gian.
Nhi ăn uống rất ít. Có ngày lên giường ngủ, bụng hơi cồn cào, cô mới nhớ lại là mình chưa ăn gì. Nhưng thôi, Nhi chỉ muốn vùi mặt vào gối ngủ cho quên. Khi cô nhắm mắt lại, thì hình ảnh của người đó lại hiện ra lồng lộng. Đôi mắt sáng rỡ thương yêu. Đôi mắt khi nhìn Nhi luôn có đóm lửa nồng cháy “Nhi ơi! Nhi ơi!” tiếng chàng gọi gần sát bên tai. Nhi mở mắt nhìn vào khoảng tường trước mặt. Chàng xa xôi lắm rồi. Quên đi thôi! Nhi trở mình và đụng vào Minou nằm bên cạnh. Chú chó con ủi mặt vào lưng Nhi thân thiết. Minou bị lãng quên từ ngày Nhi bị lãng quên. Nhi với tay bật nút nhạc. Ngọc lan lại ray rứt:
Nỗi sầu. Từ anh xa vắng không vơi được nỗi sầu.
Từ anh quay bước mang mang niềm nhớ.
Nhớ anh… *
Cô thì thầm xin lỗi. Những giọt nước mắt rơi lặng lẽ trên bộ lông trắng xù của Minou.

Mùa đông
Nhi không nghĩ về sự chết khi đến thăm Ngọc Lan vào mùa giáng Sinh. Có một sự kỳ diệu vô hình nào đó mà Nhi không diễn tả được. Mùa lễ, mỗi ngôi mộ được khoác lên một sắc thái rực rỡ thay cho màu cỏ xanh thường ngày. Nhạc Giáng Sinh vang lên không ngớt từ những tấm thiệp đặt trên mộ. Trên nhiều cây Giáng Sinh, tiếng khánh nhạc, tiếng va chạm của những trái châu xôn xao rộn rã. Gió đẩy âm thanh lúc xa lúc gần, khi to nhỏ khi ồn ào như trong một ngày hội. Nhi có cảm tưởng mọi người ở đây đang dự ngày hội lớn. Rất riêng tư và rất hạnh phúc. Điều nay làm Nhi thấy vô cùng an ủi…và an lòng.
Nhi ngồi xuống bên mộ Ngọc Lan. Cô vuốt nhẹ lên phần mộ bia bằng đá lạnh buốt. Mùa đông năm ngoái cô đã đưa chàng đến đây. Cô lần lượt giới thiệu với chàng những người “quan trọng” trong đời mình. Lúc chàng dùng những ngón tay dài phủi lớp bụi mỏng trên mộ bia, Nhi đã thầm nhủ sẽ yêu chàng mãi mãi.
Gắng chờ. Ngày mai nắng ấm cho em rộn tiếng cười
Rồi em sẽ viết cho anh bài hát.
Những nỗi ước mơ…**
Không đâu! Không thể nào! Chàng đã từ chối không cho Nhi yêu chàng mãi mãi. Chàng quả là không xứng đáng.

Đoạn kết
Chàng đón Nhi nơi cửa bệnh viện. Hỏi thăm mẹ Nhi rồi đưa Nhi đến tiệm ăn. Chàng nói Nhi không ăn trưa thì cũng phải ăn tối. Không muốn ăn thì cũng vẫn phải ăn để có sức mà “xỉ vả” chàng. Cũng vẫn là giọng nói trầm ấm rất tự tin. Cũng vẫn là bấy nhiêu ân cần săn sóc. Vẫn luôn chọn chiếc ghế dài để ngồi bên cạnh, bên trái Nhi, để gần tim Nhi hơn và để nghe Nhi thật rõ.
Nhi ngồi sát bên chàng. Đã cả trăm lần Nhi mong được thật sát bên chàng, nghe chàng vỗ về như tự bao giờ “Mọi chuyện rồi sẽ yên ổn Nhi ơi!” Đêm nay Nhi ngồi đây, như trong cơn mộng. Nhi không nhớ vì sao Nhi gặp lại chàng đêm nay. Nhi không rõ vì sao chàng đến gặp Nhi đêm nay. Nhi ngồi thật gần. Đầu Nhi bồng bềnh hoang mang. Nhi nhìn vào mắt chàng, tìm ánh lửa ngày trước. Chàng đang nói về những tháng ngày vừa qua, về phương cách để hàn gắn chuyện hai đứa. Tiếng chàng rầm rì như tiếng sóng. Nhưng trong mắt chàng, tia lửa nóng cháy tình yêu ngày xưa không còn nữa. Nhi khóc. Chàng nắm tay Nhi bảo ăn một chút đi. Nhi lại khóc. Người đàn ông ngồi bên cạnh đang ôn tồn vỗ về Nhi không phải là chàng. Người đàn ông Nhi yêu thương đứt ruột đứt gan đã mất, đã xa Nhi vĩnh viễn.
Chàng đưa Nhi trở lại bệnh viện. Mẹ bị sốt quá nên Nhi cần ngủ lại đêm nay. Mười một giờ đêm, cửa chính đã đóng. Nhi phải vào bằng cửa phòng cứu cấp. Chàng gọi với theo, nhắc phôn cho chàng khi vào đến phòng để chàng yên tâm. Nhi quay lại. Khuôn mặt chàng xanh xao dưới ánh đèn, xa xăm như thuộc về một thế giới khác, không phải thế giới của Nhi. Giống như thế giới của Ngọc Lan. Thấy được nhưng không vào được, chưa vào được.
Lòng Nhi vỡ tan từng mảnh. Nhi quay lưng đi và biết rõ mình sẽ không bao giờ gặp chàng nữa.

Thảo
12/28/2008
_______
* &** Nỗi Sầu. Ngọc Lan/Hạnh Phúc nơi nào/Mây Productions.

3 Comments

  1. Để mừng sinh nhật Lan
    Một vườn hoa nho nhỏ
    Hoa Hồng hay Ti-Gôn
    Lan vào lựa Lan nhé…

    Để mừng sinh nhật Lan
    Một cành hồng tươi thắm
    Một ánh nến lung linh
    Mừng sinh nhật Lan đó

    Rồi khẽ nói với Lan
    Sẽ mãi mãi thương Lan
    Dù chỉ trong hình thôi
    Và thương Lan suốt kiếp…

    Comment by minhtrang — 12/29/2008 @ 5:45 am
  2. Sinh nhật lần thứ…bao nhiêu Lan vẫn trẻ.
    Vẫn mãi xinh tươi giữa lòng này.

    Comment by doankhanh — 12/29/2008 @ 6:27 am
  3. Doc bai viet, hom nay 2013 mot bai viet cua 2008, mà van xot xa.

    Comment by Annie — 8/27/2013 @ 5:40 pm