I Love Ngoc Lan

“Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay, nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say…”

Nắng đẹp, lời bài hát thật đẹp và giọng hát truyền cảm cất lên như hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian như thật, như mơ…và để rồi lại đầy nuối tiếc… “gọi tên em mãi…”

Có say, có tan, có thả hồn thì mới có được cảm nhận…và tôi đã trở nên như vậy từ khi lời bài hát được cất lên.

Một mình ngồi nghe Ngọc Lan hát, một không gian thật yên tĩnh sau khi công việc vất vả của một ngày trôi qua, ngẫm nghĩ cuộc sống này cũng quá nhiều điều trăn trở, cũng may là rất yêu nhạc, mỗi bài hát cất lên lòng người lại ngây ngất, lại quên đi cái thực để thả hồn vào mê! Mà cuộc sống này cần cái ảo giác được mê lắm chứ, như người ta say men vậy…

Sài gòn vào mùa nắng, cái nắng không gay gắt, khô khốc, nắng cũng thắp đầy đường em về…nắng cũng như làm hoa trắng rơi rụng trên vạt áo em bay trong chiều…

Thật đẹp lắm thay!

Trịnh Công Sơn là vậy, bài hát nào cũng một không gian vô bờ…

Ngọc Lan cũng vậy, mỗi ca từ được cất lên, hòa quyện vào lời bài hát, chất giọng trữ tình, ngọt, sâu lắng… Lòng người dễ say!!

2 Comments

  1. Cám ơn bài chia sẻ rất hay của quthuc. Bài viết làm Ben nhớ lại 1 thời : tối nào cũng lôi cuốn Ngọc Lan 5 ra nghe : “Một mình nghe Ngọc Lan hát, một không gian thật yên tĩnh sau khi công việc vất vả của một ngày trôi qua…”. Hồi ấy, bài làm Ben “phê” nhất trong cuốn Ngọc Lan 5 là “Mười năm yêu em”.
    Cũng rất thích “Hạ trắng” – giọng Ngọc Lan thật nhẹ nhàng, cao vút. Thích nhất khi nghe câu hát : “Anh đưa em về, chân em bước nhẹ, trời buồn gió cao”…

    Comment by BenLai — 2/10/2009 @ 11:52 am
  2. Lời văn thật hay và nhẹ nhàng làm sao. Khi nào muốn nghe tiếng lòng, mình vẫn luôn nghe cô hát. Thật tuyệt vời.
    “Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em, có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím…”

    Chúc quthuc và mọi người nhiều sức khoẻ gặp nhiều may mắn nha.

    Comment by yellow87 — 2/11/2009 @ 10:13 am