I Love Ngoc Lan

| condautienghatrudoi

Hôm nọ ghé ilovengoclan.com. Coi cái link của bạn HG share. Những kỷ niệm của các fan với cô thật xúc động.

Câu chuyện cô Ngọc Lan ra hát cứu nguy cho chương trình rồi còn vội chạy sang đường, người mặc nguyên bộ đồ diễn, chỉ để mua bằng được bó hoa to, dỗ cô bé đạt giải nhất nín khóc làm nó càng thương yêu cô nhiều hơn. Cô bé ấy, giờ đây chắc đã lớn, cô bé có còn nhớ ngày nào có một cô ca sĩ dễ thương, có giọng hát ngọt ngào đó, đã mua hoa vào dỗ dành cô bé? Và cô bé ấy giờ có đem lòng thương mến cô như hàng trăm vạn người yêu mến cô bây giờ?

Thứ năm tới, fan của Đan Trường ở Đà Nẵng sẽ lại được gặp anh. Trò chuyện, xin chữ ký, chụp hình chung. Nó chợt cảm thấy buồn… Nó đã từng hâm mộ rất nhiều ca sĩ. trong đó có Đan Trường. Nhưng chỉ tới bây giờ nó mới nhận ra một thần tượng đích thực. Và nó chắc rằng sẽ chẳng bao giờ có một người ca sĩ nào thay thế được Ngọc Lan trong tim nó. Nhưng… là fan của Ngọc Lan, nó sẽ chẳng còn bao giờ đuợc trò chuyện cùng cô, chẳng bao giờ được cô hỏi chuyện thân mật, chẳng bao giờ nó được chụp hình với cô,… Ôi! Chẳng bao giờ! Bởi sự thật đau lòng đó đã đến cách đây hơn 8 năm. Nó đã ước nếu nó chết đi mà cô có thể sống lại thì cũng đáng lắm! Nó đã ước sẽ có một đêm nào đó nó mơ thấy cô và được nói chuyện với cô trong mơ thôi cũng thoả lòng! Nhưng mãi mãi đó cũng chỉ là ước mơ mà thôi… Ngọc Lan không còn nữa… Giờ đây nó chỉ dám mong nếu có một ngày được đặt chân lên đất Mỹ, nó sẽ tìm bằng được phần mộ của cô để đem đến tặng cho cô một bó hoa thật đẹp, thật to. Và, có lẽ là ngố lắm, nó sẽ tâm sự cùng cô một vài điều mà nó ấp ủ trong lòng bấy lâu về cô.

Năm 1992, ngày 10, tháng 3, thời điểm sự nghiệp cô đang trên đà đi lên, cô đã lần đầu tiên hát bài “Và con tim đã vui trở lại”. Rồi 3 năm sau đó, cô trở lại, cũng bài hát đó, cô đã bật khóc khi đang trình diễn. Đã không thể còn nữa một Ngọc Lan “vui trước cái vui của người” nữa. Mà chỉ còn lại nghẹn ngào vì nỗi đau. Nỗi đau phải xa sân khấu, xa khán giả, xa cuộc đời ca hát… Bởi ai cũng biết, cô coi sự nghiệp ca hát còn quý hơn mạng sống của mình cơ mà. Nếu phải từ bỏ sân khấu cô thà chết còn hơn. Và như thế, khán giả cũng không còn được thấy cô xinh tươi, nhí nhảnh chỉ tay vào chiếc bông tai mới mua và nói: “Giống như bữa nay Lan mới đi mua đôi bông này, nó đẹp Lan cũng thấy hạnh phúc nữa!” như ngày nào. Mọi người đều nghẹn lời và khóc theo cô…

“Và con tim đã vui trở lại, tình yêu đến cho tôi ngày mai, tình yêu chiếu ánh sáng vào đời, tôi hy vọng được ơn cứu rỗi…”

Phải! Tình yêu đã đến với cô trong lúc bệnh tật hiểm nghèo. Đó là tình yêu của chú Kelvin Khoa, là tình yêu to lớn của khán giả dành cho cô. Nhưng ơn trên đâu có thấu lòng người, đâu có chiều theo hy vọng nhỏ nhoi của cô. Sao không cứu vớt cô khỏi vòng tay thần chết? Sao Chúa lại để một con chiên như Ngọc Lan phải ra đi sớm như vậy? Sao Ngài bất công với fan của cô như vậy?

Tình yêu của các fan không đủ sức cứu cô khỏi cái chết? Nhưng tình yêu đó sẽ ngày một lớn dù rằng cô không còn nữa.

“Ngọc Lan ơi! Ngọc Lan ơi! Biết tìm đâu tiếng ca ru đời?…”

2 Comments

  1. Ngọc Lan ơi! Ngọc Lan ơi!
    Hỡi nàng công chúa xa dương trần!
    Hỡi Người Em mắt môi thiên thần…
    Hỡi loài hoa trắng sao vội tàn?
    Ngọc Lan ơi…….
    Còn nghe không?
    Ở dương gian có tiếng gọi em nức nở vô cùng……

    Comment by Happy-ghost — 3/22/2009 @ 5:26 am
  2. Cảm ơn HG đã đọc và cm nha!
    Tui cũng đã có đọc vài bài viết của HG. Rất xúc động và rất ngưỡng mộ tình yêu của HG dành cho cô Ngọc Lan!
    Chúc vui! Mong gặp!:)

    Comment by condautienghatrudoi — 3/22/2009 @ 10:26 am