I Love Ngoc Lan

bat loi

| hoan_vu

bai hat cua co ay nhu the tai vi cau truc tu cua viet nam neu hat nhu vay se khong hay nen co ay doi tu mong menh thanh mong manh vay me ban hg co hat duoc nhu co ay khong ma ban bat loi co ay

5 Comments

  1. Tôi nghỉ là Ngọc Lan hát phá cách đó thôi!

    Comment by khanhphuong2008 — 5/11/2009 @ 9:52 am
  2. Hôm nay mà mười lăm năm về trước viên đạn đã kết liễu đời chị, mười lăm năm biết bao nhiêu tập truyện chị để dành đó. Gặp lại chị Ngọc Lan chắc chị vui lắm, hai chị em thật nhiều tâm sự kể cho nhau nghe. Chúc Chị và chị Ngọc Lan thật bình yên nơi ấy.

    Comment by minhtrang — 5/12/2009 @ 1:44 am
  3. Chị Minh Trang ơi, tự nhiên chị nói đạn với…đại bác làm em hông hiểu cái chi chi 🙂 Ừa nhưng mà em hiểu giồi, là “nhà văn Chị” đó phải không, em chưa có cơ hội đọc những cuốn sách của chị ấy để chiêm nghiệm sự mênh mang là thể nào, lại thêm một trời tiếc nuối!! (giống cái anh mê buffet bửa hởm, OY!)

    Mấy bửa nay hổng biết buồn hay vui mà cứ nhớ đến nhạc chị Ngọc Lan, nào là: hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về làm cát bụi, ôi! cát bụi…đầy nhà, ui lộn rồi 🙂

    Rồi nhớ đến giọng hát trong vắt mà buồn ngắt trong bài “Mưa trên biển vắng”: Anh nơi phương đó biết chăng em chờ…

    Rồi tình cờ tối qua nghe radio chút xíu của chương trình “Người Việt khắp nơi” thì phải, mà nghe thoáng được Chị Ngọc Lan hát solo chỉ có một câu thôi, mà lòng cứ day dứt miết, tính lên web NL viết bài với tựa “Hổng biết sao, tôi mê giọng Ngọc Lan chi lạ”.

    Mà thật, em cũng thích liên khúc giống HG (cái anh chàng mà năm nào cũng 16 tuổi!), thứ nhất là điệu nhạc rộn ràng, thứ hai là nghe được nhiều bài và lúc nào cũng chú tâm để ý đến phiên “Người Yêu tui hát” giọng chị thật hiền, thật dịu, tự nhiên và man mác làm sao…Ôi, nhớ ơi là nhớ!

    Bước Chân Việt Nam

    Ngày nào Việt Nam tang tóc, đời ta chim xa bầy
    Nặng nề xoải đôi cánh bay, thiên đường càng xa vời quá
    Là thời thuyền ghe chết đuối, biển sóng gió tơi bời
    Nhận chìm đời không tiếng than, ước mơ cuốn theo nghiệt oan

    Đời dù phồn hoa lấp lánh, lòng vẫn nhớ quê nhà
    Mẹ hiền choàng trở giấc mộng, khi trời nửa đêm về sáng
    Đời dù buồn vui vẫn thế, đừng gây thêm chia lìa
    Lạc loài là một nỗi đau, thấy nhau hãy tin còn nhau…

    Comment by hanhphucdiudang — 5/12/2009 @ 8:55 am
  4. HPDD ơi, bộ mới mấy bữa nay bạn nhớ chị Ngọc Lan thôi sao? Còn mấy bữa khác thì nhớ…người khác à? Sao kỳ vậy 🙂

    Bài Bước Chân Việt Nam mà bạn nói đến là nằm trong Asia(hổng biết số). Trang nhớ mang máng là trong bài này; chị Ngọc Lan bận chiếc áo dài màu xanh, trông chị thật ốm và đẹp não nùng. Trang thì chỉ thích khi người ta chiếu chị thôi.

    Chỉ còn đúng mười ngày nữa là sinh nhật của trang web đươc sáu tuổi. Nếu lòng bạn còn day dứt thì hãy viết bài để chia sẻ với các bạn. Bạn nhất định viết thì Trang nhất định đọc; còn bạn không viết thì Trang…nhất định không đọc 🙂

    Comment by minhtrang — 5/12/2009 @ 1:11 pm
  5. Chị HPDD em năm nay nếu tính tuổi tây thì 17 còn tuổi ta 18 rồi chị ạ! Sắp thành người nhớn rồi! 🙂 19/04 vừa rồi là sinh nhật em đó, vui ghê cơ! Nhận biết bao nhiêu quà từ đám bạn! ^^!
    Em khác chị rồi! Trước đây và cả bây giờ, (nếu không tính người thân) thì ngày nào em cũng nhớ đến Ngọc Lan, ít nhất 1 lần! ^^!

    To hoan_vu: Mình đã để từ “bắt lỗi” trong dấu ngoặc kép thôi mà! Ý là chỉ nêu ra cho mọi người vui thôi! Có ý gì xúc phạm đâu! Mà này, giọng hát, phong cách của ca sĩ là để người người bình luận! Ai cũng có thể, mẹ của HG cũng không ngoại lệ. Bạn nói mẹ HG có hát được như cô mà bắt lỗi là không đúng rồi!
    Thế xin hỏi trong khi bạn xem phim, bạn thấy diễn viên này diễn xuất hay thì khen, dở thì chê, thế bạn có diễn được như người ta không? Theo cách dùng từ thì HG nghĩ bạn còn nhỏ tuổi nên mới gọi bằng bạn! ^^!
    Dạo này thi xong rồi, ghé ngang nhà chơi đây! Hè tới rồi HG đang nghe ca khúc Ba Tháng Tạ Từ của Như Mai! Hay tuyệt! (Xí hồi nghe cô Ngọc Lan sau vậy!:))

    Comment by Happy-ghost — 5/15/2009 @ 6:13 am