I Love Ngoc Lan

Bao Giờ Trở Lại…

| Minh Trang

Ngày…nhớ…, tháng…thương…, năm…mong đợi…

Chị Ngọc Lan thương mến;

Lại một năm nữa đã trôi qua, một năm ròng rã với bao biến cố, phiền não của cuộc đời. Thật nhiều buồn bã khi nghe tin thời sự để lo âu trong cuộc sống thường nhật ngày càng gia tăng…
Có lần em tâm sự cùng chị là em hạp với những con số lẻ; ngày lẻ, tháng lẻ và năm lẻ. Những sự việc không vui bắt đầu từ năm hai ngàn đã gây cho em sự chú ý. Để rồi từ đó em chuẩn bị tinh thần nhiều hơn cho những năm chẵn. Chuẩn bị chịu đựng như chị đã chịu đựng, một cách ung dung tự tại, nhưng đôi lúc tâm tư em tan vỡ như mảnh đất với lưỡi cày, bị đào bới xới vỡ để rồi trở nên phì nhiêu hơn và biết là những điều đó rồi cũng sẽ qua đi. Em cố áp dụng phần nào gương cương trực của chị, vậy mà lắm lúc khắc khoải làm em muốn gục ngã.

Ngày mười tháng ba, em được tin không vui. Nó đã gây hoang mang cho em không ít, trằn trọc với những đêm khó ngủ. Nhưng em nghĩ đó là định mệnh mà em cần chấp nhận, đành phải chấp nhận một cách thực tế. Em không buông xuôi dễ dàng nhưng cũng không thể làm khác hơn được vì khi quyết định không đến từ em. Và em luôn quan niệm là biết đâu trong cái rủi lại có cái may mắn khác.
Cho đến hôm cuối tháng ba vừa qua, em có kết quả có phần khả quan cho dự tính của em; đó là ngày thứ sáu hai mươi bảy tháng ba. Sáng hôm ấy em thật bằng lòng, bằng lòng với chính mình vì không có thành công nào mà không trải qua những khó khăn thử thách, mà không cần có thời gian và nhất là cần thật nhiều những lời nguyện cầu phải không chị. Từ nửa bước thành công ấy đã tạo lại cho em niềm tin mà em tưởng đã đánh mất. Trưa đến trên đường về em luôn nghĩ đến chị, nhất định sẽ kể cho chị nghe vì em có cảm giác dường như lúc nào cũng có chị bên cạnh và em có thể chia sẻ cùng chị.

Nhưng chị ơi; niềm vui chưa trọn vẹn thì cùng trong ngày đó lại là nỗi buồn cho gia đình của một cô bạn đồng nghiệp của em. Điện thoại reo vào lúc bốn giờ chiều báo tin cho em biết: cô bạn đồng nghiệp ngồi ngay sát bên cạnh em vừa từ bỏ cuộc vui lúc sáng này vì bị nội thương. Em chập choạng muốn té, vì mới hôm qua đây thôi còn giòn cười tươi nói mà hôm nay không còn nữa. Đời tàn nhẫn, mong manh và vô nghĩa quá. Sáng thứ hai, khi vô sở nhìn thấy chỗ của cô ấy ngồi em thoáng lạnh người và rồi em khóc, khóc thật nhiều như đã lâu chưa được khóc, khóc cho những lo toan dồn nén nhân dịp đó theo dòng nước mắt mà trôi đi. Em nghĩ hai đứa ngôi cạnh nhau mà bây giờ đã mất một, nếu như hôm đó là em….em sợ không dám nghĩ quẩn nữa. Em hy vọng là cô ta sẽ gặp chị, vì em có giới thiệu với cô ta chiếc đèn nhỏ có khắc hình chị, cô ta khen chị đẹp lắm. Mà các bạn đồng nghiệp của em ai cũng khen chị đẹp hết khiến em rất hãnh diện khi nghe những lời khen đó.

Em mong cho những khó khăn thử thách trong cuộc sống sớm được trôi qua; cho bao người, cho em tìm lại được nghị lực, bình an nơi thể xác, bình thản ở tâm hồn. Cầu xin cho những cảnh người mất nhà, người mất việc sẽ không còn diễn ra nữa. Em cũng mong là những sôi nổi nơi trang này, nếu có; sẽ mau chấm dứt. Mong là những người ái mộ chị khi đến đây; đã dễ thương nhất định sẽ dễ thương hơn, đã tế nhị càng thêm tế nhị để tránh những vô tình dễ gây ra sự hiểu lầm. Đành rằng thích nghĩ gì, làm gi là quyền của mỗi người, không có ai có thể can dự. Nhưng, xin hãy nghĩ đến các bạn đọc giả; để tránh cảnh lòng tràn đầy miệng mới nói ra và có như vậy sẽ giữ được cảnh trời yên biển lặng cho trang này.

Hôm tháng tư vừa qua nơi đây đã có những ngày mà thời tiết thật đẹp, Paris đã thấy thấp thoáng bóng dáng du khách trở lại. Nếu đi phải tuyến đường métro ngang qua những nơi thắng cảnh sẽ thấy ngay sự rộn ràng. Người người gọi nhau với ngôn ngữ mà em chẳng hiểu chữ nhất một, nhưng em đoán đó là tiếng Ý. Và vui là có một lần; em lên nhầm chuyến xe métro có người du khách nọ làm kẹt cái chai bằng nhựa khi métro đóng cửa lại; lúng túng mà không biết làm sao để mở, thế là cả nhóm được một trận cười. Còn chị, chị thương mến ơi; khi nào thì chị trở lại Paris ? Bon Anniversaire IloveNgocLan !

3 Comments

  1. Mới đó mà một năm nữa trôi qua, mau quá nhỉ! Một năm trôi qua với nhiều đổi thay trong cuộc sống, tăng thêm nhiều niềm vui, tuy có kèm theo nhiều vất vả, bận rộn. Đại gia đình đoàn tụ sau bao năm xa cách, lại có thêm một vài thành viên nhỏ, thật hạnh phúc. Năm 2008-2009 thật đáng ghi nhớ.

    Vẫn thường xuyên ghé thăm cô Ngọc Lan tuy không biết nói gì đây hỡi người. Niềm thương nhớ luôn ghi sâu trong lòng. Bức tranh Kim Quân vẽ cô Ngọc Lan vẫn treo trong văn phòng làm việc, chiếc ly có in hình cô Ngọc Lan của anh TVH vẫn nằm đây trên bàn làm việc…tất cả kỷ niệm về cô Ngọc Lan vẫn luôn hiện diện…sao quên được.

    Sắp gặp mặt một cô bạn mới thật dễ thương trên web site iLovengoclan. Đang trông đứng trông ngồi thời gian đến. Mong sẽ là một kỷ niệm đẹp.

    Chúc mừng sinh nhật iLoveNgocLan!

    Comment by AngelNgocLan — 5/22/2009 @ 9:27 am
  2. Xin chia sẻ những nỗi buồn và lo lắng với chị Minh Trang. Hy vọng “sau cơn mưa trời lại sáng”, mọi sự bình an và may mắn lại đến với chị.

    Comment by AngelNgocLan — 5/22/2009 @ 9:37 am
  3. Nổi buồn nào rồi củng qua đi, niềm vui và hy vọng sẽ trở lại…Chị Minh Trang đừng quá lo lắng.Chúc chị luôn có nhiều niềm vui trong cuộc sống

    Comment by Nguyen — 5/27/2009 @ 9:18 am