I Love Ngoc Lan

Xót Xa Khi Mưa Về

Mến chào ngôi nhà thân yêu Ngọc Lan. Nơi bắt đầu một kỉ niệm khó quên và kết thúc bởi một kỉ niệm buồn. Đăng ký thành viên mãi bây giờ mới thành công, em mừng hú hồn lắm bà kon ơi. Buồn quá! Đà Nẵng bắt đầu vào mùa mưa rồi, sáng nay Ông Trời cho mưa thật lớn, mưa đem về đầy ắp những kí ức vui vẻ hạnh phúc nhưng thật lạnh lẽo biết bao khi nó quay lại vào đúng lúc này, khi mà lòng tôi nặng trĩu những tâm sự. Làm sao đây, cái mùa làm không ít người phải khiếp sợ vì sự dai dẳng, cứng đầu và lạnh lùng của nó. Phần tôi mùa này năm nay, tôi phải đối mặt với sự quay quắt, trống trải một mình, tôi thầm nghĩ mùa mưa sao mày lại đến làm gì? một năm chỉ có 3 mùa: xuân hạ thu ở nơi này(Đà Nẵng) có tốt hơn không? Đến mà làm cho nhiều người phải buồn khổ thì mày mới vui vẻ thảnh thơi được hay sao?… Nói đến đây tôi thấy mình thật khù khờ khi trách mắng cái gọi là sự tuần hoàn của tự nhiên, tôi có làm gì đi chăng nữa thì chẳng thay đổi được điều gì cả, phải tự mình đối mặt với sự thật đó thôi. Bây giờ,ngồi lùi mình vào một góc tối của căn phòng nhỏ, tôi gặm nhấm lại dĩ vãng ngày xưa, mà từng cơn đau nhói như muốn xé trái tim của tôi ra từng mảnh, khi yêu tôi may mắn nhận được 2 thứ rất quý giá từng trước đến giờ đó là tình yêu và  tình yêu. Tình yêu thứ nhất tôi dành cho người bạn của mình một cách chân thành, tình yêu thứ hai dành cho một Thiên Thần, một  con chiên ngoan Đạo của Đức Chúa, ý tôi muốn nhắc đến đó là Ngọc Lan, Thần tượng bấy lâu nay của lòng tôi. Cám ơn người bạn đã dắt dìu tôi vào tình yêu, xin đừng bao giờ quên tôi nhé!. Cám ơn Ngọc Lan vô cùng đã cho tôi nguồn động viên ngọt ngào trong những khi tôi sầu khổ, đã ru tôi hằng đêm sau những cơn ác mộng, cho tôi một buổi sáng thật sảng khoái để bắt đầu một ngày mới và trong mọi khoảnh khắc đời tôi.

2 Comments

  1. “Mùa đông sắp đến trong thành phố, buổi chiều trở lạnh, heo may từng cơn gió nối chân về căn gác nhỏ, nhìn xuống công viên,…”
    Tự nhiên đọc bài của bạn làm mình gợi nhớ đến bài hát này. Cái da diết và buồn k tả nổi. “Cho em yêu anh thêm một lần cuối, rồi mai giã từ,…” Cái khép mắt u uẩn nửa hờn dỗi, nửa buông xuôi của cô Lan cứ làm ta nhớ mãi…
    Hơi sa đà. Hì! Chúc mừng bạn đã đăng ký thành công vào ilovengoclan. Cùng là dân Đà Nẵng cả, cho làm quen khi nào liên lạc rủ cả hội fan NL ở Đà Nẵng đi uống cà phê rồi lập FC cho vui! 🙂
    Thân!

    Comment by Tr.An — 10/19/2009 @ 5:39 am
  2. Tôi biết yêu tiếng hát Ngọc Lan từ năm tôi học lớp 9. Mãi cho đến bây giờ trong lòng tôi chưa có tiếng hát của ca sĩ nào có thể thay thế được cá sĩ Ngọc Lan. Tôi thích một nhan sắc quý phái mà nền nã dịu dàng; Tôi yêu tiếng hát sang trọng đến không một ai có thể giống giống, cô hát như lòng cô đang nghĩ, tâm cô hướng tới; Tôi thương vì tài sắc vẹn toàn mà cuộc đời đoản mệnh của cô…Tất cả gói gọn ở 2 chữ Mến-Yêu.
    & Cũng từ tiếng hát Ngọc Lan mà tôi có một tình yêu với một người mà cho đến hết kiếp này và mãi ở kiếp sau tôi vẫn mong gặp được người ấy…
    Vâng! Chúng tôi yêu Ngọc Lan…Giờ đây người ấy đã mãi xa tôi-cũng như ca sĩ Ngọc Lan, nhưng niềm thương nhớ trong tôi chưa bao giờ vơi. Tôi mãi yêu Ngọc Lan và người ấy của Tôi.

    Comment by Dumien77 — 10/20/2009 @ 7:44 am