I Love Ngoc Lan

Chưa từng đi mãi

| condautienghatrudoi

Khi con sinh ra cô đã là ca sĩ,
Giọng hát ngọt ngào ngây ngẩn hồn ai,
Đáy mắt sâu giấu trọn nhiều suy nghĩ,
Mái tóc bồng ru dịu những niềm đau.

Khi con còn bé cô đã rời sân khấu,
Thu mình lại xa lánh chốn phồn hoa.
Tiếng hát cô vẫn vang hoài đâu đấy,
Làm nhiều người xao xuyến hoang mang.

Nay con trẻ cô đã thành làn gió,
Bay đi xa với đôi cánh thiên thần.
Tiếng hát cô vẫn luôn là hơi ấm,
Ru trọn đời người, cho những giấc ngủ say.

Mai con lớn con sẽ tìm cô nhé,
Sẽ một lần tặng cô bó hoa tươi.
Quỳ bên cô chia sẻ điều ấp ủ,
Rồi nhìn cô rạng rỡ nụ cười.

Cô ơi cô! Con biết cô muộn quá,
Để giờ này con mơ ước biết bao,
Mơ được thấy cô vẫn tươi cười bên tuyết,
Đùa với biển và thơ thẩn suối hoa.

Cô ơi cô! Cô chưa từng đi mãi,
Vẫn trong tim này và vạn trái tim ai…

TA

Vài dòng thơ viết trong tiết Toán tặng cô Lan.

3 Comments

  1. Thơ hay quá! Ủa, mà CDTHRD (nick bạn dài quá nên viết tắt cho lẹ) đang học toán mà sao thấy viết toàn là chữ với chữ, thơ với thẩn không vậy ta? Lo ra coi chừng làm toán sai, bị cô giáo phạt úp mặt vô tường đó 🙂

    Comment by AngelNgocLan — 11/3/2009 @ 6:16 am
  2. Bé An thân mến,

    Em tuy nhỏ tuổi nhưng tâm hồn và suy nghĩ của em rất sâu; nhất là những tâm tư, tình cảm của em dành cho Cô Ngọc Lan thì có thể những người như chị không thể so sánh bằng em được.
    Hãy giữ mãi những ân tình của em dành cho Cô Ngọc Lan em nhé, nó rất đáng quý và đáng trân trọng.
    Chúc em luôn vui tươi, trẻ đẹp và học ngoan nhé (học ngoan thì trong giờ học không được “thơ thẩn” (j/k) như vậy nữa nhé). Hi hi hi …

    Chị Xuân.

    Comment by Xuân Ngô — 11/3/2009 @ 7:12 am
  3. Hì hì! K hiểu sao giờ Văn thì em lại chẳng làm ra được chữ nào, mà ý thơ nó cứ chảy ra trong giờ Toán mới kỳ. 😛 Đành phải chép lại k thôi quên.

    Comment by Tr.An — 11/4/2009 @ 10:19 am