I Love Ngoc Lan

Vô đề

| condautienghatrudoi

“Tiếng hát trong như nước ngọc tuyền,

Êm như hơi gió thoảng cung tiên,

Cao như thông vút, buồn như liễu,

Nước lặng, mây ngừng, ta đứng yên.”

Không biết có ai nhớ những câu thơ này trích trong bài thơ “Tiếng gọi bên sông” của nhà thơ Thế Lữ không nhỉ? Nhưng riêng nó, hôm nay đang trong lớp học thêm Vật Lý nó chợt nhớ đến những câu thơ này nó đọc được trong sách nâng cao Ngữ Văn lớp 10 cách đây đã hai năm. Lúc đó nó chưa biết nhiều về cô Lan, chưa mê cô như bây giờ. Và đột nhiên khi viết lại những câu thơ đó ra giấy rồi đọc lại nó mới chợt giật mình nhận ra… Sao 4 câu thơ lại hợp với cô Lan đến thế nhỉ? Cứ như là tác giả viết 4 câu thơ đó là tả tiếng hát của cô Lan ý! Mặc dù nó biết rõ ràng là hoàn cảnh và ý thơ hướng về cái khác. Nhưng cứ xem như là một sự trùng hợp tuyệt vời vậy! 🙂 “Nước lặng, mây ngừng, ta đứng yên…” => chính là cảm giác của nó khi nghe giọng hát cô Lan…

Đó là những điều chính muốn viết hôm nay. Cái phụ là xin bon chen cái này. Mời mọi người nghe thử nha! ^^

http://sannhac.com/mp78721/Chieu-mot-minh-qua-pho-ft-voi-chinh-ca-si-Ngoc-Lan.htm

Comments Off on Vô đề

No Comments